Chế Tạo Hào Môn

Chương 145: Không hối tiếc




Một người phụ nữ chỉ cần nhìn lướt qua là có thể khiến

anh ta cảm thấy lạnh run, thú vị hơn nhiều so với những

người phụ nữ chủ động vây quanh khi nhìn thấy anh ta.

Hơn nữa, dù cho có lạnh lùng đến đâu, cuối cùng thì

cô ấy cũng phải leo lên giường của anh ta mà thôi.

Bởi vì hai người họ là đối tượng liên hôn của nhà họ Cơ

và tập đoàn Lưu Thị!

Chỉ cần nghĩ đến điều đó là Lưu Quân Bồi đã không

thể nhẫn nại nổi.

Lời nói phụ họa của Cơ Ôn Thư khiến cho Cơ Hương

Ngưng phải liếc qua một cái. Nhưng cô ấy cũng không nói

lại anh ta, chỉ nói với Lưu Quân Bồi: “Vậy thì tôi sẽ gọi anh

là Quân Bồi, chúng ta đi ngắm cảnh trước đã, hay là…”

“Đi ngắm cảnh thì có ích lợi gì? Chúng ta hãy tìm một

nơi để uống cà phê đi. Thật ra tôi rất muốn nói chuyện

nhiều hơn với cô Hương Ngưng để làm quen với nhau.

Điều này sẽ giúp vun đắp mối quan hệ của chúng ta trong

tương lai”.

Cơ Hương Ngưng đương nhiên sẽ không phản đối.

Nhưng Cơ Ôn Thư đã nhìn Hoắc Khải và nói: “Tổng giám

đốc của anh muốn đi ăn tối với chồng tương lai của cô ấy,

nên chúng ta cũng không cần phải đi theo đâu. Tìm một

chỗ nghỉ ngơi trước đi”.

Theo quan điểm của Cơ Ôn Thư, một trợ lý như Hoắc

Khải mà có thể nói chuyên trực tiếp với anh ta, coi như là

đã được xem trọng lắm rồi.

Nếu không phải vì nhìn thấy Lưu Quân Bồi thích Cơ

Hương Ngưng như vậy, anh ta thậm chí sẽ không thèm lên tiếng.

Tuy nhiên, bất ngờ thay, Hoắc Khải lại không đáp ứng

yêu cầu của Cơ Ôn Thư, chỉ nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, tôi

không phải trợ lý của anh, tôi chỉ tuân theo chỉ thị của

tổng giám đốc Cơ!”

Lưu Quân Bồi cũng nghe thấy những lời này, quay đầu

lại nhìn, sau đó nói với Cơ Hương Ngưng: “Người trợ lý

này của cô đúng là cũng có chút cá tính”.

“Tôi là một người phụ nữ yếu đuối, dễ bị người khác

bắt nạt, vì vậy tôi đương nhiên phải tìm một trợ lý có tính

cách mạnh mẽ hơn để hỗ trợ cho bản thân”, Cơ Hương

Ngưng cười nói: “Anh họ, tôi đã quen với việc có trợ lý đi

theo, nên không cần phiền lòng đến anh”.

“Cô dạy cấp dưới của mình như thế nào vậy hả, sao lại

dám nói chuyện vô lễ với tôi như thế!”, Cơ Ôn Thư mắng.

Không cần Cơ Hương Ngưng lên tiếng, Lưu Quân Bồi

đã tỏ ra không vui mà nói: “Người anh em, người ta đã nói

là quen có trợ lý đi theo rồi, anh làm gì mà nhiều chuyện

như vậy”.

Cơ Ôn Thư có thể xem thường lời nói của Cơ Hương

Ngưng và Hoắc Khải, nhưng lời nói của Lưu Quân Bồi thì

chắc chắn không dám không nghe.

Người này đối với nhà họ Cơ quan trọng đến mức nào,

Cơ Ôn Thư cũng biết rõ, đừng nghĩ anh ta bình thường

làm việc phách lối, chứ thực chất đều có thể phân định

được rõ ràng người trước mặt là ai.

Trước mặt Cơ Trấn Hùng, ai còn dám hung hăn càn

quấy?

Trừng mắt nhìn Hoắc Khải, Cơ Ôn Thư nói: “Vì cậu Lưu

đã nói thế rồi, nên chuyện này bỏ qua”.

Lưu Quân Bồi thể diện lên cao, có chút đắc ý nói với

Cơ Hương Ngưng: “Được rồi, chỉ là một chuyện nhỏ, còn

có tôi ở đây. Đi thôi, chúng ta tìm một nơi để uống trà!”

Cơ Hương Ngưng không phản đối, ngồi bên cạnh rất

ngoan ngoãn.

Để lấy lòng Lưu Quân Bồi, Cơ Ôn Thư cố tình tìm một

quán trà cao cấp và có tính riêng tư cao.

Bên trong có ghế ngồi riêng, ngoài ra còn có các gian

phòng nhỏ riêng biệt.

Khi bước vào một gian phòng, Lưu Quân Bồi và Cơ

Hương Ngưng đi vào trước, sau đó Cơ Ôn Thư liền chặn

cửa: “Cậu Lưu và Hương Ngưng có chuyện riêng muốn

nói với nhau. Những người khác tự tìm một chỗ uống trà”.

Hoắc Khải đứng trước mặt anh ta nói: “Tôi chưa từng

nghe tổng giám đốc nói như vậy”.

“Oắt con, đừng có mà đi quá xa. Anh cho rằng anh

đang là nhân vật gì? Đây là nhà họ Cơ, còn anh chỉ là một

trợ lý cỏn con, còn không biết điều?”, Cơ Ôn Thư tức giận

nói. Liên tục bị tên trợ lý này làm cho mất mặt, thật đúng

là không thể chịu nổi.

Lần này thì Lưu Quân Bồi không nói một lời nào, anh ta

cũng muốn ở một mình với Cơ Hương Ngưng. Cách làm

của Cơ Ôn Thư chính là điều mà anh ta muốn.

Người phụ nữ xinh đẹp như vậy, anh ta đã sớm không

nhịn nổi muốn được tiếp xúc thân mật, mà xung quanh lại

có nhiều người, suy nghĩ một chút, động tay động chân

cũng không dễ dàng. Nhưng nếu như hai người bọn họ đã

vào phòng riêng rồi, vừa đóng cửa lại, còn không phải là

muốn làm gì cũng được sao?

Cho dù cô ấy là người của nhà họ Cơ, nhưng sớm

muộn gì cũng phải kết hôn, chẳng lẽ vẫn còn quan tâm

đến chuyện này?

Kết quả, Cơ Hương Ngưng đã nói nhanh: “Trợ lý của

tôi cũng rất giỏi pha trà. Tôi tin rằng Quân Bồi sẽ không

để ý nếu như có thêm một người nữa trong phòng uống

trà đúng không?”

Lưu Quân Bồi giật mình, có để ý hay không sao?

Anh ta tất nhiên là để ý rồi!

Nhưng người đẹp đã lên tiếng, làm sao anh ta có thể

từ chối được. Không còn cách nào khác, anh ta đành phải

cười nói: “Không ngại, không ngại, uống trà mà, càng

nhiều người càng tốt”.

Hoắc Khải nhìn Cơ Ôn Thư vẫn đang đứng ở cửa, nói:

“Cậu Lưu và tổng giám đốc đã nói rồi. Nếu như anh không

nghe rõ, tôi có thể thay mặt cô ấy truyền đạt lại”.

Cơ Ôn Thư tức giận đến run lên, cái tên này thật quá

láo xược, thật sự không sợ chết hay sao!

Nếu không phải vì Lưu Quân Bồi còn ở đây, anh ta đã

gọi người đến bắt trói và đánh đập Hoắc Khải từ lâu rồi.

Cơ Ôn Thư miễn cưỡng rời đi và để cho Hoắc Khải

bước vào trong. Cơ Ôn Thư thấy rõ ràng rằng biểu cảm

của Lưu Quân Bồi thật sự không được tốt. Đặc biệt khi

Lưu Quân Bồi nhìn đến Hoắc Khải, anh ta lại càng tỏ ý

không vui.

Điều này khiến Cơ Ôn Thư biết rằng cậu chủ nhà họ

Lưu kia đã không hài lòng với người trợ lý to gan này.

Anh ta thầm chế giễu trong lòng, rằng cứ đợi đi. Đã

khiến cho cậu chủ nhà họ Lưu khó chịu, để đến khi anh ta

nói lại với công ty, xem tên trợ lý đó sẽ tiếp tục hống hách

như thế nào!

Vì sự tồn tại của Hoắc Khải nên Lưu Quân Bồi không

dám làm gì sai trái trong phòng uống trà. Cuối cùng, anh

ta thậm chí còn không uống hết một ấm trà thì đã đứng

dậy rời khỏi với lý do đói bụng và cần tìm một nơi để ăn.

Vào buổi chiều, họ đi đến để ăn tối tại một nhà hàng

rất cao cấp. Hoắc Khải đã đi cùng trên suốt quãng đường,

không cho Lưu Quân Bồi bất kỳ cơ hội nào để ở một mình

với Cơ Hương Ngưng.

Bởi vì là lần đầu tiên gặp mặt, Lưu Quân Bồi cũng

không muốn làm ra chuyện mất mặt, cho dù trong lòng vô

cùng khó chịu với Hoắc Khải thì cũng chỉ có thể nhẫn

nhịn.

Không khó để trừng phạt một trợ lý nhỏ nhoi, nhưng

anh ta không muốn làm như vậy ở trước mặt Cơ Hương

Ngưng.

Vào buổi tối, Lưu Quân Bồi vốn định rủ Cơ Hương

Ngưng đi uống rượu ở quán bar, nhưng Cơ Hương Ngưng

đã nói rằng cô ấy không khỏe và lấy lý do đó để đẩy anh

ta đi.

Lưu Quân Bồi không nói gì, ngày hôm sau lại đến mời.

Cơ Hương Ngưng thì vẫn thích uống trà hơn, còn

Hoắc Khải thì vẫn luôn đòi vào chung với cô ấy.

Khi họ đi đến quán bar vào ban đêm, cô ấy lại rời đi với

lý do đau bụng.

Hết lần này đến lần khác, Lưu Quân Bồi không thể

không thấy rằng Cơ Hương Ngưng đang cố tình trốn tránh

anh ta.

“Cô Hương Ngưng, cô đang đùa giỡn với tôi sao? Hôm

qua không khỏe, hôm nay đau bụng, ngày mai có bị cảm

sốt nhức đầu luôn không?”, vẻ mặt của Lưu Quân Bồi tràn

đầy khó chịu, và giọng điệu của anh ta không hề lịch sự

như ngày đầu tiên.

Cơ Ôn Thư ở bên cạnh nói: “Em họ Hương Ngưng à,

cậu chủ nhà họ Lưu hai lần mời cô uống rượu cô đều từ

chối, có phải là quá đáng lắm không? Nếu thật sự không

muốn đi thì cứ nói, tại sao cứ phải vòng vo như thế”.

“Tôi không có nói vòng vo, lại càng không dám đùa

giỡn với Quân Bồi”, Cơ Hương Ngưng trông có vẻ bực bội

nói với Lưu Quân Bồi: “Hôm nay tôi thật sự bị đau bụng,

và tôi không thể uống rượu. Hay là ngày mai đi được

không? Chúng ta sẽ ăn tối cùng nhau vào tối mai, tôi hứa

sẽ không có vấn đề gì xảy ra nữa!”

Lưu Quân Bồi khịt mũi, vẫn có vẻ khó chịu.

Cơ Hương Ngưng nắm lấy cánh tay của anh ta và lắc

nó một cách gượng gạo, sau đó nói: “Đừng tức giận,

chúng ta sẽ sớm kết hôn, trên thực tế, tôi chỉ muốn giải

quyết xong nhiều vấn đề ở công ty hơn trước khi kết hôn

với anh. Tôi biết rằng sau khi kết hôn với anh, tôi có thể

không còn làm việc trong nhà họ Cơ được nữa. Văn

phòng chỉ nhánh còn nhiều việc chưa hoàn thành, nếu

bây giờ không giải quyết thì sau này sẽ trở thành một

đống lộn xộn. Làm ơn đi mà, tối mai sau khi hoàn thành

xong công việc tôi sẽ đến với anh ngay lập tức, nhé?”

Không thể không nói, Cơ Hương Ngưng bình thường

là một người đẹp lạnh lùng, bây giờ lại nhõng nhễo như

vậy, đúng là khiến cho người khác không thể không mềm

lòng.

Lưu Quân Bồi thấy cô ấy đột nhiên thay đổi thái độ, lại

nghe thấy câu sắp thành vợ chồng, thì trong lòng lại càng

bồi hồi xao xuyến.

Sự không vui trước đó biến mất chỉ trong một tích tắc,

anh ta mỉm cười nắm lấy tay Cơ Hương Ngưng, xoa xoa

mấy lần, nói: “Được rồi, vì cô đã nói như vậy, thì tôi cũng

có thể hiểu được. Vậy thì ngày mai, tuyệt đối không được nuốt lời nữa, nếu không tôi sẽ tức giận thật đấy”.

Cơ Ôn Thư luôn theo dõi nhất cử nhất động của Cơ

Hương Ngưng, thấy Cơ Hương Ngưng không có ý rút tay

về, mà vẫn tiếp tục để cho Lưu Quân Bồi lợi dụng, sau đó

mỉm cười nói: “Tôi biết anh là người tốt nhất mà. Thật ra

thì tôi cũng muốn sớm xử lý xong việc của công ty, gả cho

anh, an tâm làm một phu nhân giàu có. Anh cũng không

muốn tôi cứ nghĩ về những điều hối tiếc này mỗi ngày sau

khi kết hôn đúng không?”

“Không muốn, tất nhiên là không muốn…”, đầu óc của

Lưu Quân Bồi gần như đã mụ mị hết cả, còn có thể nói

được gì nữa chứ.

Chỉ cần nói vài lời để Lưu Quân Bồi vui, Cơ Ôn Thư đã

đích thân lái xe đưa Lưu Quân Bồi trở về khách sạn.

Đứng ở ven đường, Cơ Hương Ngưng vui vẻ vẫy tay

Đứng ở ven đường, Cơ Hương Ngưng vui vẻ vẫy tay

chào tạm biệt, còn hôn gió một cái.

Khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười trên

gương mặt của cô ấy nhanh chóng vụt tắt.