Chế Tạo Hào Môn

Chương 147: Ngòi nổ




Cơ Ôn Thư ngồi bên nghe vậy thì rất vui vẻ. Năm trăm

triệu đó, bây giờ thứ nhà họ Cơ thiếu nhất chính là dòng

tiền. Có những món tiền vì nhiều nguyên nhân mà không

thể thu hồi về, mà dù có lấy lại được thì cũng sẽ phải

phân chia ra cho vô số con cháu. Số tiền vào được tài

khoản của công ty đã ít lại càng thêm ít.

Năm trăm triệu của tập đoàn Lưu Thị đủ để cho nhà

họ Cơ chống đỡ được thêm một thời gian dài mà không

cần lo về chuồi vồn.

Vì vậy, Cơ Ôn Thư vốn đang có ý nịnh nọt Lưu Quân

Bồi, bèn cười khà khà nói: “Theo tôi, hai người đã là vợ

chồng rồi thì sao có thể uống rượu kiểu bình thường

được, phải uống kiểu giao bôi cơ”.

Lưu Quân Bồi cũng híp mắt cười, nhưng vẫn nói: “Vậy

không hay lắm đâu…

“Sao mà không hay, đằng nào cũng là vợ chồng, uống

rượu giao bôi trước thì có gì mà xấu. Hương Ngưng, cô

nói phải không nào?“ Cơ Ôn Thư hỏi.

Cơ Hương Ngưng lại nâng ly lên, cười nói: “Ở nơi công

khai thế này ít nhiều cũng phải chú ý một chút chứ. Vầy

đi, tôi mời Quân Bồi một ly, anh họ cũng mời cùng tôi,

được chứ”.

Thái độ của cô tuy khách sáo nhưng lại không hề đi

theo kịch bản của Cơ Ôn Thư.

Cơ Ôn Thư cười như không cười, nói: “Đây là chuyện

của hai vợ chồng nhà cô, sao tôi có thể chen vào được”.

“Chúng tôi vẫn chưa phải vợ chồng mà” Cơ Hương

Ngưng nói.

Cô nói xong, Lưu Quân Bồi nghe vậy thì không mấy

Vui.

Hai ngày mời cơm đã không mời được rồi, hôm nay

khó khăn lắm mới đến đây mà còn không chịu nể mặt

uống một ly giao bôi.

“Xem ra cô Hương Ngưng vẫn chưa quen nhỉ”. Lưu

Quân Bồi nói: “Vậy đi, không uống rượu giao bôi nữa. Còn

nhiều cách để diễn tả thái độ thân thiết mà. Chỉ cần cô

Hương Ngưng ngồi trên đùi tôi và uống hết cốc này thì có

giao bôi hay không cũng chẳng quan trọng nữa”.

Cơ Hương Ngưng nhìn anh ta, nói: “Nên chờ sau khi

kết hôn thì hơn, nơi này là nơi công cộng, chúng ta…“

“Cơ Hương Ngưng, cô đừng có mà quá đáng!” Cơ Ôn

Thư đột ngột vỗ bàn đứng dậy: “Ăn cơm cô không tới,

rượu cũng không uống, không nể mặt chút nào hết, cô

định làm gì vậy hả! Đừng quên, anh Lưu là ân nhân của

nhà họ Cơ chúng ta. Sau này cô còn phải làm vợ của anh

ấy đấy, cô ở đây giả vờ làm cái gì hả!”

Lưu Quân Bồi cũng nhìn Cơ Hương Ngưng, híp mắt

nói: “Cô Hương Ngưng thật sự muốn từ chối sao? Chỉ bảo

cô ngồi lên đùi tôi uống một ly thôi mà cũng không chịu

nể mặt sao?”

“Tôi xin lỗi” Cơ Hương Ngưng từ từ đặt ly rượu xuống,

nói: “Người tới là khách, tôi tôn trọng anh Lưu thì cũng

mong anh Lưu tôn trọng lại tôi”.

Giọng của cô rất lạnh lùng, ngữ khí khi gần khi xa, khác hẳn ban nấy.

Lưu Quân Bồi nghe vậy liền trở nên giận dữ. Hai hôm

nay anh ta đã nhịn không nổi nữa rồi, lúc này Cơ Hương

Ngưng lại năm lần bảy lượt nói lời từ chối, không nể mặt

anh ta. Giọng anh ta đanh lại: “Tôi cho cô thêm một cơ hội

nữa. Cô qua đây ngồi lên đùi tôi!”

Tính cách của Cơ Hương Ngưng vốn không thích nghe

lệnh của người khác, huống hồ cô lại rất ghét cái loại

không làm mà chỉ thích tiêu hoang như Lưu Quân Bồi.

Nếu là thời gian khác thì cô đã đá bay cái tên này đi từ lâu

rồi.

Nhưng cái tên này lại có liên quan đến kế hoạch sau

này của cô ấy, nên cô ấy không thể làm căng lên được.

Cho nên, Cơ Hương Ngưng nhịn xuống sự ghét bỏ

trong lòng mà hòa hoãn nói: “Anh xem kìa, sao lại tức giận

thế rồi. Tôi đã nói tôi sẽ lấy anh mà, sao phải gấp vậy chứ.

Anh cũng biết gia tộc chúng tôi quản giáo con gái rất

nghiêm mà. Ở nơi đông người thế này tôi thật sự là không

làm được…”

Dáng vẻ đáng thương của Cơ Hương Ngưng không hề

làm cho Lưu Quân Bồi hài lòng. Anh ta đột ngột đứng dậy

nắm lấy cánh tay của cô, dùng sức kéo cô sang bên mình:

“Đừng có rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt.

Nếu không vì cô xinh đẹp thì cô nghĩ tôi sẽ tốn thời gian

với cô chắc? Bảo cô uống rượu thôi mà như kiểu tôi bắt

cô lên giường với tôi vậy, làm gì cũng không được. Để tôi

xem hôm nay cô có chịu hay không!”

Cơ Hương Ngưng cũng chưa tính đến trường hợp này,

nhưng sự cố bất ngờ khiến cô trở nên hoảng hốt. Thêm

nữa, cô còn lo cho kế hoạch phía sau, sợ bản thân phản

kháng mãnh liệt quá sẽ khiến mọi chuyện hỏng bét.

Một chút do dự của cô đã khiến cô ngã vào trong lòng

Lưu Quân Bồi.

Cơ Hương Ngưng đơ ra làm Lưu Quân Bồi tưởng là cô

ấy đã sợ hãi quyền thế của mình. Đến cả Cơ Ôn Thư còn

cười ha hả ở bên cạnh xem kịch, không cả có ý định giúp

đỡ.

Một người phụ nữ nhánh phụ của nhà họ Cơ thôi mà

còn thích giả thanh cao như thế. Sớm muộn gì cũng làm

vợ nhà người ta rồi mà còn tốn thời gian thế làm gì.

Vào lúc này, một bóng người đột nhiên xông tới trước

mặt Lưu Quân Bồi và đấm cho anh ta một cú.

Quả đấm đột ngột vung tới khiến cho Lưu Quân Bồi

kêu la oai oái. Anh ta thả Cơ Hương Ngưng ra và không

ngừng lui về sau. Nếu không vì phía sau còn có ghế thì

chắc anh ta sẽ ngã quỳ ra ghế mất.

Sắc mặt Cơ Ôn Thư trắng bệnh, anh ta vội vàng hét

lên: “Họ Lý kia, anh điên rồi!”

Nói xong, Cơ Ôn Thư vội vàng chạy qua đỡ Lưu Quân

Bồi dậy: “Anh Lưu, anh có sao không? Anh có bị thương

không?”

“Mẹ kiếp, cậu dám đánh tôi? Nhà họ Cơ các người giỏi

lắm, còn dám đánh cả tôi!” Lưu Quân Bồi ôm mặt, phẫn

nô gào lên.

Cơ Ôn Thư nhìn sang Cơ Hương Ngưng: “Không mau

qua đây đỡ anh Lưu dậy đi! Còn cả anh nữa, mau quỳ

xuống xin lỗi đi! Nếu không anh sẽ không được chết thoải

mái đâu!”

Sắc mặt của Cơ Hương Ngưng cũng không đẹp chút

nào.

Cô ấy không ngờ Hoắc Khải lại đột ngột đánh người

như thế. Nhìn vết hẳn trên mặt Lưu Quân Bồi thì rõ ràng là

anh đã dùng toàn bộ sức lực để đánh.

Điều này khiến cho cô ấy hơi lo lắng, đồng thời cũng

không hiểu. Chẳng phải đã nói là nịnh nọt Lưu Quân Bồi

để ngụy tạo bằng chứng giả hay sao? Giờ lại đánh người

thì còn diễn thế nào được nữa?

Hoắc Khải khẽ gật đầu với cô, tỏ ý không cần lo, sau

đó nhìn sang Lưu Quân Bồi và Cơ Ôn Thư, lạnh nhạt nói:

“Đánh cũng đánh rồi, hai người làm gì được tôi?”

“Làm gì?“ Lưu Quân Bồi đẩy Cơ Ôn Thư ra, chỉ vào

mặt Hoắc Khải mà mắng: “Mẹ kiếp, cậu chờ đó cho ông!

Tôi sẽ nói với bố tôi là không kết hôn nữa, để xem nhà họ

Cơ sẽ xử cậu thế nào!”

Nói rồi, Lưu Quân Bồi định đi ra ngoài.

Dáng vẻ tức giận của anh ta làm Cơ Ôn Thư sợ chết

khiếp. Cơ Ôn Thư vội vàng kéo anh ta lại: “Anh Lưu, anh Lưu, có gì từ từ nói. Tên họ Lý kia, mau qua đây…”

“Anh dám chửi thêm một câu nữa thì tôi sẽ đánh cả

anh đấy!”, Hoắc Khải lạnh lùng nói.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh khiến Cơ Ôn Thư sợ hãi.

Sau đó, Hoắc Khải nói tiếp: “Anh Lưu, anh có lẽ hiểu

lầm chuyện này rồi”.

“Hiểu lầm cái khỉ khô gì, đánh rồi còn nói là hiểu lầm?

Nằm mơ à! Tôi sẽ về hủy bỏ hôn lễ, nhà họ Cơ không xử

chết cậu thì ông đây sẽ không cho qua đâu!” Lưu Quân

Bồi mắng.

Hoắc Khải vẫn bình tĩnh như cũ, thậm chí còn lạnh

lùng đáp: “Tôi nói hiểu lầm, là chỉ hôn ước của hai người,

chứ không phải chỉ việc tôi đánh anh. Cái loại ăn chơi đàn

đúm như anh ấy, tôi đánh thì cũng đánh rồi, nhưng nếu

anh đòi hủy hôn thì e là người đầu tiên không tha cho anh

sẽ là bố anh đấy”.

Lưu Quân Bồi đang định ra khỏi phòng, nghe vậy thì

lại dừng lại.

Cơ Ôn Thư mặc dù bị ánh mắt của Hoắc Khải dọa cho

sợ chết khiếp, không dám mắng nữa, nhưng lại vẫn nói

với một giọng điệu rất đáng ghét: “Đầu anh bị úng nước

à? Chuyện này rõ ràng là anh sai trước, chủ tịch Lưu sao

có thể làm gì anh Lưu được…”

“Tuổi trẻ nhà họ Cơ đúng là đáng thất vọng thật. Đến

cả người trong hàng thừa kế thứ hai mà cũng ngu ngốc

như vậy, thật đáng buồn”, Hoắc Khải nói làm cho Cơ Ôn

Thư giận run người. Nếu không phải anh ta cho rằng thân

phận của anh ta không hợp để đánh nhau với một tên trợ

lý quèn thì có lẽ anh ta đã xông lên từ lâu rồi.

Hoắc Khải lười nói với anh ta, mà chỉ quay sang nói với

Lưu Quân Bồi: “Đúng là nhà họ Cơ muốn tiền của tập

đoàn Lưu Thị, nhưng tập đoàn Lưu Thị chẳng lẽ lại không

muốn dùng mấy văn phòng chỉ nhánh quan trọng của nhà

họ Cơ để phát triển kinh doanh chắc. Nếu vì việc anh bị

đấm một cái mà hủy bỏ hôn hước, dẫn đến vụ hợp tác trị

giá hơn một tỷ thất bại thì anh nghĩ chủ tịch Lưu sẽ đánh

ai đây? Anh kết hôn với cô ấy chứ không phải tôi. Mà

người đòi hủy hôn cũng là anh. Cho nên, anh sẽ là người

bị xử đầu tiên”.

“Cậu, cậu ngậm máu phun người. Rõ là cậu đánh tôi

trước!”

“Tôi không phủ nhận, nhưng tôi cũng chỉ tính là ngòi

nổ mà thôi, anh mới là thuốc nổ đấy. Trước khi anh trừng

phạt tôi thì anh sẽ bị nhận một bài học khó quên đó.

Không thì giờ anh gọi cho chủ tịch Lưu hỏi xem, nếu anh

không kết hôn thì sẽ có kết cục gì”, Hoắc Khải nói.

Giọng nói bình tĩnh của anh lại khiến cho Lưu Quân Bồi

run rẩy.

Đừng nhìn cái dáng vẻ khoa trương của anh ta mà lầm

tưởng. Thật ra chính anh ta rõ hơn ai hết, trong cuộc giao

dịch này, mấy văn phòng chỉ nhánh của nhà họ Cơ mới là

mục tiêu quan trọng nhất.

Năm trăm triệu đối với tập đoàn Lưu Thị thì không tính

là gì, nhưng nếu có được quyền khống chế mấy văn

phòng chỉ nhánh kia trong tay thì lợi nhuận trong tương lai

sẽ lên đến con số hàng tỷ.

Không nói đến thân phận thằng con trai mất nết như

anh ta, dù có đổi lại là chính lão Lưu bị đấm ở đây thì cũng

sẽ chẳng dám ý kiến gì.