Chế Tạo Hào Môn

Chương 173: Hoắc Tích Nguyên




“Thật ra lúc mới biết bản thân kiếm được nhiều như

vậy, tôi cũng tưởng là mình đang nằm mơ cơ đấy. Cũng

đều là nhờ có Lý Phong cả. Tôi kinh doanh kém lắm,

nhưng anh ấy thì siêu giỏi. Em trai Ngọc Lâm của tôi chắc

mọi người cũng biết, Lý Phong cũng đã giúp nhà máy chỗ

em trai tôi làm việc lập một cửa hàng Flagship trên

Taobao đấy. Mới làm được hai tháng mà đã bán được hơn

một ngàn cái bình nóng lạnh rồi! Còn cả công ty của

Hương Ngưng nữa, anh ấy giúp cậu ấy lấy được hơn một

trăm triệu từ nhà họ Cơ, hai người bọn họ chuẩn bị gây

dựng sự nghiệp lớn đó. So với bọn họ, tôi chỉ đóng góp

vào một tí tẹo mà thôi”.

Vẻ mặt của Ninh Thần tràn đầy sự kiêu ngạo và tự

hào. Cô không phải là một người thích khoe khoang,

nhưng trong những trường hợp như thế này, cho dù chỉ

để khiến cho các bạn học có ấn tượng tốt hơn về chồng

cô thì vẫn nên nói.

Mọi người nghe vậy thì trợn mắt há mồm, nếu nói thu

nhập một tháng là bốn triệu đã đủ để bọn họ kinh ngạc

rồi, vậy thì hơn một trăm triệu kia khiến đầu óc bọn họ trở

nên trống rỗng.

Bất kể là thứ gì đi nữa, chỉ cần số lượng đạt đến chín

con số thì đều khiến người ta sợ hãi.

Mặc dù tiền là của nhà họ Cơ nhưng mấy ai có tư cách

để tham gia vào vụ làm ăn lớn như thế cơ chứ?

“Làm Taobao sao có thể kiếm được nhiều tiền vậy

được… Mấy tháng trước cậu còn nói là đang thất nghiệp

mà… có người chất vấn với vẻ không tin.

“Thì tôi nói rồi mà, tôi kinh doanh rất tệ, tất cả đều

nhờ vào Lý Phong. Nếu không có anh ấy thì tôi lấy đâu ra

bản lĩnh đó”, Ninh Thần nói, nhìn Hoắc Khải với vẻ mặt

hạnh phúc.

Trong mắt cô chỉ có sự sùng bái. Có lẽ thu nhập là giả,

nói khoác cỡ nào mà chẳng được, nhưng biểu cảm của cô

lại thật đến mức người ta không thể nghỉ ngờ.

Cho nên, lời cô nói đều là thật…

Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu bọn họ, cả đám

không biết phải làm gì nữa.

Lúc xuất hiện, bọn họ đều muốn xem nữ thần sống thế

nào, xem xem cô đã gả cho một kẻ vô dụng đến đâu, rồi

khoe khoang thành tựu của bản thân để khiến nữ thần hối hận.

Nhưng bây giờ, từng bất ngờ xuất hiện làm bọn họ rất

hối hận vì đã tới đây họp lớp.

Đây đâu phải là đến cười vào mặt người khác, mà là

đến làm nền cho Hoắc Khải cùng Ninh Thần thì đúng hơn!

Đến cả Phan Tư Mễ cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

Cô ấy cho rằng Hoắc Khải là một tên đàn ông tệ bạc chỉ

giỏi lừa phụ nữ, chứ không nghĩ là anh lại biết làm kinh tế.

Đâu phải ai cũng có thu nhập bốn triệu một tháng, nếu

không có bản lĩnh thì chỉ có nằm mơ thôi.

Có lẽ vì thấy sự lúng túng của mọi người nên Ninh

Thần cũng không nói thêm gì nữa.

Cô chỉ muốn nói điểm tốt của chồng mình cho mọi

người, đồng thời cũng để mọi người hiểu rằng bây giờ cô

sống rất hạnh phúc, vậy là đủ rồi.

Còn Hoắc Khải, từ đầu đến giờ anh cũng chẳng nói

quá nhiều, nhưng mỗi một hành động của anh đều như

đang vả mặt đám người này.

Thậm chí không ít người còn không dám nhìn vào

Hoắc Khải nữa, sợ khi chạm mắt anh thì sẽ phải lúng túng

đến mức muốn tìm cái lỗ để chui vào.

Vì vậy mà bữa cơm sau đó trở nên vô cùng tẻ nhạt.

Ngoại trừ Hoắc Khải và Ninh Thần ở đó ân ái với nhau

ra thì những người khác đều ăn uống trong im lặng, lúc

này bọn họ đã chẳng còn gì để nói với nhau nữa rồi.

Miếng trứng cá muối trị giá một ngàn tệ ăn vào mà

cũng thấy vô vị, rượu vang giá hơn hai mươi ngàn một

bình uống vào cũng thấy đắng chát. Cái món đùi heo

muối và hun khói jamón ibérico thì càng không một ai

động đũa.

Đồ ăn càng nhiều, càng đắt thì lòng họ càng thấy khó

chịu.

Nhất là Ngưu Kiến Bân và Mạnh Giai Huệ, hai vợ

chồng bọn họ từ hồi đi học đã là những kẻ hay khinh

thường người khác rồi.

Sau này kết hôn thì cũng tìm được một công việc tốt,

nên sự tự tin cũng càng tăng cao.

Cứ tưởng rằng vậy là đã vượt qua được Ninh Thần,

cho cô thấy sự hạnh phúc của vợ chồng bọn họ, không

ngờ bản thân lại bị đáp trả một cú đau điếng.

Hạnh phúc là gì?

Người ta mới là hạnh phúc kìa!

Một bữa cơm thôi mà đã khiến tất cả mọi người đều ăn

một cách khó coi. Phan Tư Mễ đã lên kế hoạch là ăn xong

sẽ đi karaoke, cuối cùng thì người này nói công ty có việc

gấp, người kia kêu không khỏe, buổi họp lớp cứ thế mà

tan.

Cũng có mấy bạn học chưa từng lên tiếng, tính cách

cũng tốt đã chủ động ra chào tạm biệt Ninh Thần.

Trước khi đi, bọn họ không quên chào hỏi Hoắc Khải,

coi như là tạo mối duyên tốt.

Hoắc Khải cũng trả lời với thái độ bình tĩnh, lịch sự mà

không mất đi sự nhiệt tình.

Chưa bàn đến chuyện khác, ít nhất thái độ này cũng

khiến người ta hài lòng, khiến cho ấn tượng của bọn họ về

Hoắc Khải dần dần tốt hơn.

Có lẽ người đàn ông này không hề tệ như trong tưởng

tượng, hoặc có lẽ là mấy việc vặt trong nhà thì luôn có lúc

này lúc kia, nữ thần chỉ nói vậy trong lúc tức giận thôi chứ

nào phải thật.

Mọi người ai về nhà nấy, lúc Phan Tư Mễ đi thanh toán

thì giám đốc nhà hàng xuất hiện, nói rằng bữa ăn này

được giảm giá hai mươi phần trăm.

Vì sao được giảm giá thì không cần nói cũng biết.

Mặc dù giảm được không ít, nhưng Phan Tư Mễ không

hề vui mà cảm thấy hết sức buồn bực.

Sao một tên tổi lại có thể giỏi như vậy chứ, ông trời

đúng là không có mắt mà!

“Tư Mễ, phần thịt đùi hun khói này cậu đem về đi, ăn

ngon lắm ấy” Ninh Thần bước qua nói.

Đồ ăn nhà hàng tặng còn có một bình rượu vang nho

cao cấp chưa uống, và phần thịt đùi heo muối và hun khói

jamón ibérico đã bị Ninh Thần ăn mấy miếng, còn lại hầu

như chưa động gì.

Đây là thịt heo hun khói đắt tiền đó, không thể ném đi

như vậy được.

Phan Tư Mễ nhìn sang Hoắc Khải rồi lắc đầu nói: “Cậu

thích thì cứ đem về ăn đi, cho Đường Đường nếm thử

luôn. Tớ không thích ăn thịt lắm”.

Ninh Thần “Ừ” một tiếng, cũng không ép nữa. Dẫu

sao cũng là đồ giám đốc tặng miễn phí cho Hoắc Khải.

Nếu Phan Tư Mễ lấy thì tức là đã nhận lấy lợi ích của Hoắc

Khải. Với tính cách kiêu ngạo của cô ấy, đến việc Cơ

Hương Ngưng hiểu nhầm mà còn không chịu xuống nước

giải thích thì sao có thể ăn “của bố thí” được chứ. Ninh

Thần vẫn rất hiểu tính của Phan Tư Mễ.

“Để hôm nào tớ mời cậu với Hương Ngưng ra ngoài

uống trà nhé”, Ninh Thần nói.

Cô thật sự rất muốn nhìn thấy cặp bạn thân khi xưa

hòa giải, chứ không muốn thấy mọi hiểu lầm cứ tiếp diễn như vậy.

Phan Tư Mễ nhún vai đáp: “Tớ thì sao cũng được, tùy

cậu”.

Ninh Thần rất vui vẻ, lại nói thêm đôi câu rồi mới tung

tăng cầm thịt hun khói về nhà.

Nhìn Ninh Thần một tay cầm thịt hun khói, một tay ôm

cánh tay Hoắc Khải, dù chỉ là từ phía sau nhưng cũng cảm

nhận được sự vui vẻ trong lòng cô.

Phan Tư Mễ nhìn bóng lưng của Hoắc Khải thật lâu rồi

mới khẽ hừ một tiếng và quay người rời đi.

Lúc này, trong căn phòng ICU của một bệnh viện lớn

ven biển, một người đàn ông trung niên với sắc mặt âm

trầm nhìn Hoắc Đình Viễn đang nằm trên giường.

Bên cạnh đó là một bác sĩ nam khoảng năm mươi tuổi

đang nói bằng giọng điệu cung kính: “Theo quan sát

trong thời gian gần đây, cậu Hoắc đã bình phục rất tốt sau

phẫu thuật, không có hiện tượng lây nhiễm. Nhưng vì chỗ

bị thương là phần xương đã vỡ nát cho nên mặc dù đã bó

bột nhưng sau này e là sẽ có chút ảnh hưởng nho nhỏ

đến sự cân đối của cơ thể…

“Ý ông là con trai tôi sẽ biến thành một người què?”,

người đàn ông trung niên kia ngắt lời bác sĩ.

Ông ta chính là một trong những nhân vật có quyền

lực của nhà họ Hoắc, bố của Hoắc Đình Viễn, Hoắc Tích

Nguyên.

Là người nằm quyền marketing của nhà họ Hoắc,

Hoắc Tích Nguyên có địa vị rất cao trong gia tộc. Mặc dù

ông ta chưa tham gia vào hội trưởng lão của gia tộc,

nhưng không phải là người mà ai cũng có thể động vào.

Chính vì ông ta vừa có địa vị cao, vừa bao che con cái,

cho nên từ nhỏ Hoắc Đình Viễn đã bị chiều đến sinh hư và

biến thành người không sợ trời không sợ đất như bây giờ.

Bây giờ thấy con trai bị đánh gãy tay gãy chân như

vậy, Hoắc Tích Nguyên sao có thể không giận!

Bác sĩ bị sắc mặt đen kịt cùng giọng nói của Hoắc

Tích Nguyên làm cho phát khiếp, liền vội vàng giải thích:

“Không hẳn là sẽ què, chỉ là lúc đi đường sẽ hơi mất tự

nhiên, thật ra cũng không quá nghiêm trọng…”.

Hoắc Tích Nguyên không buồn nghe xem bác sĩ giải

thích cái gì, ông ta chỉ cần biết vết thương của con trai sẽ

để lại di chứng là đủ.

Sau đó ông ta mở cửa phòng bệnh và tiến vào.

Hoắc Đình Viễn đang nằm trên giường, thấy ông ta

tiến vào là lập tức bày ra bộ dáng sắp khóc: “Bố!”

“Còn biết đường gọi tao là bố à! Mày làm tao mất hết

thể diện rồi đấy!” Hoắc Tích Nguyên quát lên.

Sau khi bị đánh trọng thương, Hoắc Đình Viễn tự mình

gọi xe cứu thương. Nghĩ đến ảnh hưởng của gia tộc, hắn

ta không trở về thành phố nhà họ Hoắc mà đến bệnh viện

ven biển này.

Đây là đại bản doanh của Hoắc Tích Nguyên, một cứ

điểm quan trọng của bộ phận tiếp thị của gia tộc.

Khi đó Hoắc Tích Nguyên đang giải quyết một sự vụ

quan trọng nên đã tốn mất mấy ngày. Lúc đến đây thì

Hoắc Đình Viễn đã làm xong phẫu thuật.

Mặc dù rất căm thù kẻ dám đánh con trai mình, nhưng

nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của con trai, ông ta chỉ tiếc

rèn sắt không thành thép.

Nhà họ Hoắc là tồn tại cỡ nào chứ?

Một trong số các gia tộc mũi nhọn của cả nước, thế

mà một người thuộc hàng thừa kế thứ hai như Hoắc Đình

Viễn lại bị người khác đánh thành cái bộ dạng này, thế mà

còn khóc nữa?