Chế Tạo Hào Môn

Chương 174: Trả thù lần nữa




Đối mặt với tình cảnh tồi tệ của con trai mình, Hoắc

Tích Nguyên càng tức giận vì có kẻ dám thách thức uy

nghiêm của nhà họ Hoắc.

“Bố, đều do Hoắc Giai Minh, cậu ta và cái tên kia là

cùng một phe. Chắc chắn Hoắc Giai Minh là kẻ đứng

đẳng sau, nếu không Đổng Thiên Thanh làm sao có thể đi

giúp cái tên nghèo hèn đó được! Bố, bố phải giúp con báo

thù!”, Hoắc Đình Viễn khổ sở nói, chỉ khẽ cử động mạnh

một chút thì vết thương trên người liền bị kéo ra, đau đến

mức phải kêu lên thành tiếng.

Răng của hắn ta đều bị lung lay bởi cú đánh của Hoắc

Khải, bây giờ ngay cả nói chuyện cũng bị lọt gió vào

trong. Theo lời của bác sĩ, những chiếc răng này sẽ phải

nhổ ra hết.

Nói cách khác, Hoắc Đình Viễn sẽ phải đeo răng giả

trong suốt phần đời còn lại của hắn ta.

Hoắc Tích Nguyên nhìn con trai mình toàn thân băng

bó thạch cao, trầm giọng nói: : “Có trách cũng phải trách

chính mày không có bản lĩnh, ngay cả một tên nghèo hèn

cũng không đối phó được!”

“Con…

Không đợi hắn ta nói hết câu, Hoắc Tích Nguyên đã

cắt lời: “Được rồi, chuyện này bố đã biết, nhưng nhà họ

Hoắc của chúng ta có quy tắc nghiêm ngặt, kể cả bố thì

cũng không được tùy ý vi phạm quy tắc. Bố sẽ phái người

đi xử lý chuyện này, con không cần phải lo lắng. Sau này

nhớ cho kỹ, có vô số người sẵn sàng đứng ra làm con tốt

thí cho nhà họ Hoắc, tại sao còn phải đích thân ra tay chứ

hả, đúng là ngu xuẩn!”

Hoắc Đình Viễn không dám nói lời nào khi bị bố mình

mắng, chuyện này cũng là do hắn ta sai trước, muốn báo

thù người khác mà còn bị “giết ngược”, nếu không phải

do bây giờ hắn ta đã quá thảm, có thể Hoắc Tích Nguyên

đã đích thân đánh gãy chân hắn ta rồi.

Nhưng vì ông ta đã nói sẽ cử người đi xử lý chuyện

này nên chắc chắn sẽ có thể giải quyết ổn thỏa mà thôi.

Hoắc Đình Viễn trong lòng tràn đầy oán hận, cái tên

chết tiệt kia, cứ đợi đó, dám đánh ông đây bị thương nặng

như vậy, dù có chết cũng chưa hết tội!

Lúc này, cả Hoắc Tích Nguyên và Hoắc Đình Viễn đều

không coi Hoắc Khải ra gì.

Mặc dù chính bản thân Hoắc Đình Viễn đã tận mắt

nhìn thấy được sự khủng khiếp của Hoắc Khải, nhưng hắn

ta vẫn cho rằng, Hoắc Khải chắc chắn đã có sự giúp đỡ

của Hoắc Giai Minh, từ đó mới có thể xúi giục Đổng Thiên

Thanh. Bằng không thì lúc này người đang nằm trên

giường bệnh nhất định không phải là hắn ta!

Hoắc Tích Nguyên ở trong phòng bệnh không được

bao lâu thì rời đi. Người thư ký đứng ở cửa vội vàng tiến

lên chờ được ra lệnh.

Hoắc Tích Nguyên cũng không nhìn sang người thư

ký, chỉ nói: “Điều tra lai lịch của người tên Lý Phong,

ngoài ra xem thử ở bên kia có ai có thể làm việc giúp

chúng ta không”.

“Tôi đã điều tra rồi ạ, người đàn ông đó chỉ là một đứa

trẻ mồ côi. Anh ta không có cha mẹ hay bất kỳ người thân

bạn bè nào từ khi còn rất nhỏ. Vợ của anh ta tên là Ninh

Thần, cha mẹ vợ của anh ta kinh doanh cửa hàng trái cây,

gia cảnh bình thường”, người thư ký vừa lướt qua thông

tin ở trên điện thoại vừa nói: “Chúng ta không có văn

phòng chỉ nhánh trực tiếp ở bên đó, nhưng có một doanh

nhân nhỏ tên là Đồng Hải Lượng có giao dịch kinh doanh

với văn phòng chi nhánh của chúng ta ở trong tỉnh. Tôi đã

gọi điện đến văn phòng chi nhánh đó. Qua điện thoại, bọn

họ nói, người họ Đồng này phẩm cách bình thường, giỏi

tâng bốc và xu nịnh, hơn nữa xuất thân còn là xã hội đen,

sau này chị gái hắn kết hôn với một thương nhân lớn ở địa

phương tên là Liêu Thiên Bằng, sau đó hắn mới lập gia

đình. Hắn đặc biệt hy vọng sẽ có mối quan hệ tốt với văn

phòng chi nhánh của chúng ta, luôn có yêu cầu cần được

đáp ứng”.

Con trai của ông chủ bị đánh thành ra thế này, thân là

một thư ký, đương nhiên đã sớm điều tra mọi thông tin.

Hoắc Tích Nguyên rất hài lòng trước sự khôn khéo

của người thư ký. Ông ta gật đầu tán dương rồi nói: “Vậy

thì hãy tìm Đồng Hải Lượng, để cho hắn làm việc này”.

“Làm đến mức nào thưa ông?”, người thư kí hỏi.

Hoắc Tích Nguyên không chút nghĩ ngợi liền nói: “Con

trai của tôi bị như thế nào, thì cái tên đó phải bị càng

nặng hơn”.

Giọng nói của ông ta rất âm trầm, hơn nữa nét mặt

của ông ta lại càng âm u, nên người thư ký cũng gật đầu

không chút ý kiến.

Một kẻ nhỏ bé không có lai lịch lại dám khiêu khích

nhà họ Hoắc, dù cho có bị lấy đi nửa cái mạng thì đã làm

sao.

Ngay sau đó, người thư ký đã trực tiếp gọi điện đến

văn phòng chi nhánh và yêu cầu họ giao việc này cho

Đồng Hải Lượng giải quyết.

Lý do tại sao họ không liên lạc trực tiếp với Đồng Hải

Lượng là bởi vì xét cho cùng thì chuyện này cũng không

thể hành động công khai được.

Đúng như những gì Hoắc Tích Nguyên đã nói, vì có rất

nhiều người sẵn sàng làm con tốt thí cho nhà họ Hoắc, tại

sao lại phải tự mình ra tay?

Cho dù là làm một người xem hay là làm trọng tài cũng

tốt hơn rất nhiều so với tự mình đi liều chết.

Hoắc Khải không biết Hoắc Tích Nguyên sẽ sắp xếp

người đối phó với mình, bởi vì trong lòng anh thì nhà họ

Hoắc cao quý không thể làm ra loại chuyện bẩn thỉu như

vậy.

Quy tắc của gia tộc vẫn còn đặt ở đó. Ai làm trái liền

phải chịu trừng phạt nghiêm trọng.

Chỉ có thể nói, địa vị của Hoắc Khải lúc đó quá cao,

làm sao những người xung quanh dám phạm sai lầm.

Vì vậy, anh không hề biết bên trong gia tộc vốn đã

mục ruỗng, mặc dù không dám làm việc trái với quy tắc ở

ngoài ánh sáng, nhưng làm chuyện vô liêm sỉ trong bóng

tối là điều rất bình thường.

Sáng hôm sau, Ninh Thần nhận được cuộc gọi từ nhà

sản xuất, thông báo với cô rằng tổng giám đốc đã đến.

Bởi vì đây là lần đầu tiên trong đời cô ký một hợp đồng

quan trọng thế này, nên Ninh Thần rất coi trọng, còn bảo

Ninh Ngọc Lâm thuê một chiếc Mercedes-Benz E-Class

để đưa vị tổng giám đốc kia đến văn phòng của mình.

Ban đầu, cô còn muốn thuê một chiếc S-Class cao

cấp hơn, nhưng Hoắc Khải đã ngăn cô lại.

Theo lời của Hoắc Khải, cô đã lên đến vị trí này từ vị trí

một chủ cửa hàng Taobao khá khiêm tốn, cô không phải

là một doanh nhân lớn, vậy thì tại sao lại phải làm ra vẻ

một cách vô nghĩa như vậy.

Nếu như thật sự có thực lực, cho dù có ngồi xe buýt

đến gặp mặt đối phương cũng không ai dám nói gì, ngược

lại còn khen mình biết tiết kiệm năng lượng, cắt giảm khí thải.

Ngược lại nếu như không có thực lực thì cho dù có đi

trực thăng đến, người khác cũng chỉ nói mình ồn ào khoa

trương.

Ninh Ngọc Lâm thì làm gì nghĩ nhiều đến như vậy, bảo

cậu ta làm cái gì thì cậu ta liền làm cái đó.

Tự động đi thuê xe, ngay cả tiền thuê cũng đều do

cậu ta trả trước, còn nói chút tiền lẻ này sao có thể để

cho chị và anh rể chỉ ra chứ.

Cả Ninh Thần và Hoắc Khải đều biết rằng cái tên nhóc

này đang nhân cơ hội để nhờ vả.

Nhưng dù sao cũng là người thân trong nhà nên Hoắc

Khải cũng đi cùng cậu ta.

Không lâu sau, Ninh Ngọc Lâm đã đón nhóm người từ

phía nhà sản xuất tới.

Tổng cộng có ba người đến, đó là tổng giám đốc, trợ

lý và một luật sư.

Vị tổng giám đốc tên Mục Thế Kiệt này có vẻ ngoài

khiến cho người đối diện cảm thấy rất có thiện cảm. Dù

đã ngoài bốn mươi nhưng ông ta trông không già chút

nào. Dáng đứng ngay thẳng và gương mặt tuấn tú chững

chạc, đúng là mẫu đàn ông trung niên mà các cô gái nhỏ

yêu thích.

Khi nhìn thấy Ninh Thần, hai mắt Mục Thế Kiệt cũng

sáng lên, không ngờ người chủ cửa hàng Taobao khiến

cho ông ta vừa đau đầu vừa kinh ngạc lại là một mỹ nhân

trẻ trung xinh đẹp như vậy.

Nhưng ông ta cũng không hề lộ ra thái độ bất thường

nào. Lần này đến đây chủ yếu là để bàn chuyện làm ăn,

huống chỉ Hoắc Khải còn đang đứng bên cạnh cô.

Ninh Thần nói qua với Mục Thế Kiệt về tất cả các hoạt

động và kế hoạch tiếp thị. Bao gồm cả việc chuyển

nhượng cổ phần lần này, tất cả đều do chồng cô lo liệu.

Trước khi đến đây, Mục Thế Kiệt đã suy nghĩ xem

mình sẽ gặp phải kiểu người như thế nào.

Nhìn Hoắc Khải đang đứng bên cạnh Ninh Thần với nụ

cười trên môi, Mục Thế Kiệt rất tự nhiên đưa tay ra cảm

thán: “Đúng là trường giang sóng sau xô sóng trước, hậu

sinh khả úy”.

“Ông Mục quá khách sáo rồi, chỉ là gặp đúng thời mà

thôi, nếu không phải do công ty bên ông bị các thương

hiệu ăn cắp gây áp lực thì chúng tôi cũng không thể

thương lượng được gì. Nói đến đây thì chúng tôi cũng tính

là có chút gian xảo”, Hoắc Khải nói.

Những lời này giống như đang thầm khen ngợi Mục

Thế Kiệt, khiến cho vị tổng giám đốc đã đi suốt chặng

đường dài đến đây cảm thấy dễ chịu hơn. Từ đầu đã nói

chuyện khôn khéo như vậy, tất nhiên sau đó nói chuyện

cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Ấn tượng về Hoắc Khải đã được cải thiện rất nhiều,

nên ngay cả sự bất mãn khi bị ép phải chuyển nhượng

vốn cổ phần cũng dần dần yếu đi.

Ninh Thần ở một bên liền nói: “Sao chúng ta không

vào trong nói chuyện, không thể để cho tổng giám đốc

Mục đứng ngoài cửa thế này mãi được”.

Ấn tượng đầu tiên của mấy người bọn họ trong mắt

nhau cũng không tệ, cười cười nói nói bước vào văn phòng.

Văn phòng đã được dọn dẹp lại một lần nữa, buổi

sáng Hoắc Khải còn cố ý mua thêm một số tranh treo và

đồ trang trí, tuy nhìn không quá sang trọng nhưng vẫn rất

trang nhã.

Mục Thế Kiệt liếc nhìn khắp nơi qua một lượt rồi nói:

“Phòng làm việc này trông giản dị mà không hề đơn giản,

gọn gàng ngăn nắp, thể hiện được tính cách của chủ

nhân, khó trách hai vị có thể đảm bảo cho đại lý kinh

doanh tốt như vậy”.

“Ông Mục quá khen rồi, khiến cho chúng tôi cũng cảm

thấy xấu hổ. Nào, mời ông uống trà”, Ninh Thần pha trà

mang tới, trên gương mặt nở một nụ cười trông vô cùng

thoải mái.

Biểu hiện của Hoắc Khải trong buổi họp lớp ngày hôm

qua đã khiến cho cô càng tự hào và tự tin hơn về chồng

của mình.

Anh gần như là một người cơ trí toàn năng, còn gì yên

tâm hơn khi có thể cưới được một người đàn ông như

vậy.

Đừng nói đến Mục Thế Kiệt chỉ là tổng giám đốc của

một công ty đang đứng bên bờ vực, cho dù có là một

doanh nhân lớn hơn nữa đến đây, Ninh Thần cũng sẽ

không chút sợ hãi như ngày trước nữa.

Chính là vì người bên cạnh rất mạnh mẽ nên đã mang

đến cho cô sự tự tin càng lúc càng tăng cao.

Trước khi tới đây, đúng ra Mục Thế Kiệt muốn nhìn

mặt mà trả giá, để xem có thể giảm bớt số cổ phần phải

chuyển nhượng hay không.

Nhưng sau khi nhìn thấy hai vợ chồng này, Mục Thế

Kiệt đã trực tiếp từ bỏ ý định đó.

Tuy rằng không nói chuyện nhiều, nhưng ông ta vẫn

cảm nhận được một khí chất phi thường khó tả đến từ

từng lời nói và hành vi của hai người, đặc biệt là từ người

tên Lý Phong kia.