Chế Tạo Hào Môn

Chương 178: Lo lắng




“Mẹ cũng không biết, điện thoại của bố cũng tắt máy

rồi, không biết bố con đã đi đâu nữa”, Ninh Thần trả lời

nói, vẻ lo lắng hiện rõ trên nét mặt.

Tuy rằng Đường Đường chỉ là một đứa trẻ nhưng vì

hoàn cảnh gia đình mà trưởng thành sớm, nhìn thoáng

qua đã thấy sự lo lắng của mẹ.

Cô bé đung đưa bàn tay của Ninh Thần, nói: “Ây da,

mẹ yên tâm đi. Bố giỏi như thế thì có thể xảy ra chuyện gì.

Chắc chắn là bố lén lút đi ăn đồ ngon rồi! Hừ, đến tối về

con phải hỏi tội bố!”

Ninh Thần biết cô bé đang cố ý trêu chọc mình, sự

hiểu chuyện và quan tâm của con gái khiến cô cảm thấy

an tâm hơn một chút, gật đầu, nói: “Vậy đợi bố quay lại,

con hỏi tội bố cho kỹ vào, đi ăn đồ ngon mà lại không đưa

mẹ còn mình đi cùng!”

Hai mẹ con an ủi nhau rồi ngồi xe về nhà.

Ninh Thần thầm nghĩ, có lẽ về đến nhà lại thấy chồng

cô đang làm cơm rồi, sau đó nói cho cô biết điện thoại bị

tắt máy là do bị sập nguồn hoặc bị hỏng rồi.

Nhưng sự thật luôn khác xa với mong đợi. Sau khi mở

cửa nhà, trong phòng vẫn tối om không một bóng người.

Căn phòng tối như mực khiến trong lòng Ninh Thần

càng hoảng loạn, đến Đường Đường cũng có cảm giác áp

lực khó tả, cô bé hỏi nhỏ: “Mẹ, bố đâu?”

Ninh Thần không nói gì. Cô cũng muốn hỏi điều này,

chồng cô rốt cuộc đi đâu rồi?

Đến cả Đổng Thiên Thanh mà cô không hề phát hiện

ra, cũng đang ở phía xa nhíu mày nhìn căn phòng tối thui.

Qua thời gian tiếp xúc gần đây có thể thấy, tình cảm

của gia đình họ rất tốt. Mỗi ngày Hoắc Khải đều đúng giờ

về nhà nấu cơm cho hai mẹ con, trừ khi phải đi ra ngoài,

nếu không thì không có hôm nào là ngoại lệ.

Nhưng hôm nay, sau khi anh rời khỏi văn phòng cũng

không xuất hiện. Mà theo biểu hiện của Ninh Thần, Đổng

Thiên Thanh có thể đoán ra, hai người chưa từng liên lạc

với nhau.

Nếu không, người phụ nữ này và con gái sẽ không

đứng ở cửa lâu như vậy.

Lẽ nào xảy ra chuyện rồi?

Điều này khiến trong lòng Đổng Thiên Thanh bất giác

cảm thấy vui vẻ, Hoắc Khải biết bí mật lớn nhất mà gã đã

chôn cất từ lâu, thậm chí còn dùng bí mật này để kéo gã

làm vệ sĩ.

Nói thật lòng, Đổng Thiên Thanh luôn khó chịu vì việc

này. Nếu có một ngày, Hoắc Khải bất ngờ chết đi, có lẽ gã

là người đầu tiên cảm thấy vui mừng.

Nhưng sau đó, Đổng Thiên Thanh lại nghĩ đến lời

Hoắc Khải từng nói. Bí mật đó không phải một mình anh

biết. Nếu anh chết rồi, người cũng biết bí mật đó sẽ đem

tất cả những điều đó giao cho cảnh sát.

Từ góc độ này mà nói, Đổng Thiên Thanh lại hi vọng

Hoắc Khải có thể sống lâu trăm tuổi.

Sự mâu thuẫn trong lòng, khiến gã cảm thấy phiền

lòng khó tả. Người đàn ông này rốt cuộc đi đâu rồi!

Nghĩ lại kẻ mà hai tiếng trước lên chiếc xe van, trực

giác Đổng Thiên Thanh mách bảo, có lẽ chuyện này có

liên quan đến tên kia.

Theo tính cách của gã, nếu đã nghỉ ngờ thì chắc chắn

sẽ đi điều tra.

Nhưng trước đây Hoắc Khải đã từng giao cho gã, bất

luận xảy ra chuyện gì đều phải bảo đảm cho an toàn của

Ninh Thần trước tiên.

Nhìn về phía căn phòng nhỏ, Ninh Thần và Đường

Đường đã vào trong nhà, đóng cửa, ánh đèn vàng chiếu

bóng dáng hai mẹ con họ in lên cửa sổ.

Đổng Thiên Thanh do dự một lát, cuối cùng chửi thề

một câu, vẫn chọn ở lại đây, đề phòng xảy ra tình huống

bất ngờ.

Cùng lúc đó, mấy người Đồng Hải Lượng đã tập trung

lại, từ nhà hàng Decent Western đón một tên đàn em

khác, tên đó vừa lên xe, Đồng Hải Lượng đã hỏi ngay:

“Thế nào rồi?”

“Người của nhà hàng xác nhận có biết cái tên đó. Khi

giám đốc điều hành vừa nhắc đến tên nó thì trên mặt hiện

lên đầy vẻ kính trọng, không phải là giả. Tuy họ không rõ

cụ thể về thằng nhóc này nhưng đều nói chắc chắn, nó

nhất định là người có lai lịch lớn” tên đàn em nói hết

những gì đã nghe ngóng được, sau đó hỏi: “Tình hình ở

bên anh thế nào?”

“Cũng gần như lời thằng nhóc đó nói, tự miệng vợ nó

thừa nhận một tháng kiếm được mấy triệu. Nhưng văn

phòng mới thuê, bên trong không có nhân viên, không

biết có phải bốc phét không”, tên kia nói.

“Anh Lượng, anh thấy chuyện này là thật hay giả?”

Đồng Hải Lượng đang ngồi ở ghế phụ im lặng một lát.

Thật ra từ lúc đầu nghe đàn em báo lại, Ninh Thần bán

thuốc giảm cân ở trên mạng, Đồng Hải Lượng đã nghi ngờ

là hắn đã bị lừa rồi.

Hắn chưa từng tiếp xúc với thương mại điện tử, cũng

không cảm thấy người bình thường có thể làm tốt cái trò

này. Hơn nữa, thuốc giảm cân cũng không phải là hàng

hoá cao cấp gì, một tháng có thể kiếm được mấy triệu

sao?

Nhưng bây giờ, nghi ngờ trong lòng hắn đã bị tin tức

mà tên đàn em thứ hai báo cáo làm lung lay nhiều rồi.

Một là chuyện kiếm được mấy triệu tệ không chỉ có

Hoắc Khải tự mình nói mà ngay cả Ninh Thần cũng nói

như vậy. Hai là, giám đốc điều hành nhà hàng tây cao cấp

kia cũng tự mình xác nhận, Lý Phong kia là kẻ có lai lịch.

Điều này chứng minh, thằng nhóc đó không nói dối,

thật sự chỉ là giả bộ giản dị, cố ý tỏ ra nghèo khổ.

Nếu không, giám đốc điều hành nhà hàng Decent

Western kia dựa vào cái gì mà nói cái thằng nhóc đó tài

giỏi?

Nghe phân tích của Đồng Hải Lượng, ánh mắt của hai

tên đàn em đều phát sáng, nói: “Vậy bây giờ làm thế nào,

bảo thằng nhóc đó đưa tiền ra à?”

“Không được, chúng ta cũng không phải bắt cóc

chuyên nghiệp, bảo nó gọi điện về nhà lấy tiền chuộc

không phải là để lộ sơ hở rồi à“ Đồng Hải Lượng nghĩ một

lát, nói: “Tôi thấy nên đánh cho thằng nhóc đó nhừ tử, để

cho nó khỏi làm chuyện ngu ngốc. Đến khi nó không chịu

nổi nữa thì mới ra mặt nói chuyện này, thế thì càng thuận

lợi. Gọi điện thoại cho thằng Cường, bảo hai đứa nó trông

chừng một đêm, có gì mai nói. Nhắc chúng nó, không có

chuyện gì thì khiến cho thằng nhãi kia vui vẻ một chút,

đừng cho nó ngủ. Người ta hầm chim, chúng ta hầm

người”.

“Anh Lượng suy nghĩ thật chu đáo ạ!”, một tên đàn em

tỏ vẻ nịnh nọt nói.

Hai tên đàn em này, nếu nói về đánh nhau thì còn coi

như khá giỏi, nhưng để nói về mưu trí thì lại là kẻ ngốc.

Đối với loại chuyện này, bọn chúng không có ý tưởng hữu

dụng nào, mà toàn bộ nghe theo Đồng Hải Lượng.

Sau đó, một tên cầm điện thoại gọi điện, tên khác thì

lái xe đến hàng cơm.

Ở vùng nông thôn ngoại ô cách thành phố hai, ba

mươi km, tên đàn ông trên tay xăm hình con báo đặt điện

thoại xuống, nói với đồng bọn: “Anh Lượng nói, bảo chúng

ta tối nay khiến cái thằng này vui vẻ một chút. Tôi canh

trước nửa đêm, anh canh sau nửa đêm, không cho thằng

nhóc này ngủ”.

“Được”, kẻ còn lại liếc nhìn Hoắc Khải, sau đó nói:

“Vậy anh canh trước đi. Tôi đi mua hai suất cơm với cả

bình rượu”.

“Anh đi đi, có tôi ở đây, thằng nhóc này không giở trò

được đâu”, kẻ kia nói.

Tuy miệng của Hoắc Khải bị bịt kín nhưng tai thì vẫn

nghe được rõ ràng. Từ cuộc nói chuyện của hai kẻ kia,

anh biết tối nay chắc chắn sẽ bị chịu đòn, nhưng sẽ

không quá nghiêm trọng.

Có vẻ, tên đầu sỏ đã đến công ty và nhà hàng tây rồi,

hơn nữa còn nghe ngóng được thông tin khiến hắn đang

do dự không biết nên làm thế nào.

Nếu không, bây giờ hắn đã quay lại, không cắt gân

tay, gân chân anh thì cũng bảo anh giao tiền rồi rời đi.

` — v S42)

Nhìn kẻ xăm trổ ở lại, Hoắc Khải không ngừng phân

tích đặc điểm tính cách của con người này, hi vọng có thể

tìm ra điểm yếu.

Có thể là ánh mắt quan sát của anh quá rõ ràng, hoặc

là kẻ xăm trổ kia vốn là một kẻ cuồng bạo, thấy Hoắc Khải

vẫn nhìn về bên này thì nhặt luôn cái lon nước ở trên đất

không biết dùng làm gì ném qua.

“Nhìn cái thằng cha mày!”

Lon sắt đập đúng vào trán Hoắc Khải, “bộp” một tiếng

rõ to, kẻ kia dùng lực lớn, khiến Hoắc Khải bị ném đến

mức ngửa đầu về phía sau.

Anh có thể cảm nhận được, có một dòng chất lỏng ấm

nóng chảy theo trán anh đi xuống, chắc chắn đã bị mép

lon cứa bị thương rồi.

Kẻ xăm trổ kia cũng không vì trán Hoắc Khải bị thương

chảy máu mà có bất kỳ sợ hãi hay hoảng loạn nào, trái lại

dùng vẻ mặt tràn đầy hung ác nói: “Còn liếc ngang liếc

dọc nữa thì tao móc mắt mày ra đấy, có tin không?” Cảm giác đau đớn trên trán khiến Hoắc

Khải hít thở có chút khó khăn nhưng trong lòng lại không mất đi sự bình

tĩnh.

“Người này tính cách thích bạo lực, thiếu tình thương,

coi mình là trung tâm, có tâm lý thích ngược đãi, chắc

chắn là ảnh hưởng tâm lý tạo thành khi còn nhỏ…”

Trong lòng không ngừng phân tích đặc điểm tính cách

của kẻ kia, trong tình huống càng nguy hiểm thì Hoắc

Khải càng phải giữ vững lý trí. Vì anh biết, mất đi sự bình

tĩnh sẽ không có bất cứ lợi ích gì, chỉ cần không ngừng

nghĩ cách mới có thể giúp anh thoát khỏi hoàn cảnh éo le.

Không lâu sau, kẻ còn lại mang theo đồ nhắm và rượu

trở lại.

Bọn chúng tuỳ tiện vứt cái vỏ hộp giấy làm chỗ ngồi

dưới đất, chuẩn bị no say một hồi.

Nhưng Hoắc Khải lại phát ra tiếng “Ư, ư“ Lúc đầu, bọn

chúng định lờ đi, nhưng Hoắc Khải rất cố chấp, cuối cùng

thì kẻ xăm trổ tức giận xông đến chỗ anh, đạp cho một

phát, quát mắng: “Ư ư cái ông nội mày, ồn chết đi được,

có tin ông đây vặn hết răng mày không!”

Hoắc Khải không ngừng dùng ánh mắt và động tác tỏ

ý bảo kẻ đó bỏ băng dính dán trên miệng anh xuống.