Chế Tạo Hào Môn

Chương 182: Điều tra xe




“Ổ? Có chuyện gấp gáp gì à? Tôi có thể giúp được

không?”, Liêu Thiên Bằng nói.

Hoàng Hữu Sơn dừng lại một chút rồi nói: “Hình như…

Anh rể của cậu ấy mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy”.

Trong lúc nói chuyện, tim của Hoàng Hữu Sơn cứ đập

thình thịch, bởi vì ông ta thừa biết anh rể của Ninh Ngọc

Lâm là ai, cửa hàng Flagship của ông ta nổi như thế cũng

là nhờ sự trợ giúp của người đó.

Đương nhiên, hiện tại trong nhà máy cũng có người

nói cho dù không có anh thì đã sao?

Chỉ cần giám đốc Ninh phối hợp với Hoàng Kiệt Hảo

thì vẫn cứ làm như thế thôi, chẳng qua là thiết kế giao

diện, giúp đỡ trong việc tuyển dụng mà thôi, ai làm

chuyện này chẳng được?

Nhưng Hoàng Hữu Sơn lại biết chàng trai tên là Lý

Phong ấy quả thực rất lợi hại, nhất là trên phương diện

marketing, có thể xưng là thiên tài. Tiếc là ông ta không có tư cách

mời chào anh, nghe nói hiện tại anh đang là trợ lý cho giám đốc

công ty chi nhánh của nhà họ Cơ rồi. So với nhà họ Cơ thì ông ta là

cái thá gì?

Hơn nữa lần đầu tiên Liêu Thiên Bằng hợp tác với ông

ta cũng là nhờ sự giúp đỡ của chàng trai ấy, nếu không thì

lấy đâu ra những chuyện đằng sau? Có thể nhà máy đã

phá sản từ lâu, hoặc là sản xuất thuê cho người ta như

trước kia.

Ông ta coi trọng chàng thanh niên tên là Lý Phong ấy,

Liêu Thiên Bằng cũng vậy. Ngay từ khi chưa biết anh là

nhân viên nhà máy, Liêu Thiên Bằng đã mời chào ngay

trước mặt Hoàng Hữu Sơn rồi.

Đúng như dự đoán của Hoàng Hữu Sơn, lúc nói ra tin

này, Liêu Thiên Bằng lập tức dừng bước.

Ông ta quay đầu lại, nhíu mày hỏi: “Anh rể của giám

đốc Ninh? Ông đang nói đến Lý Phong à?”

“Đúng thế”, Hoàng Hữu Sơn nói: “Nghe nói đã mất

tích quá hai mười tư tiếng rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức

gì”

Lông mày của Liêu Thiên Bằng nhíu chặt hơn nữa.

Ông ta cực kỳ tán thưởng Hoắc Khải, dù biết anh đã

thăng chức thành trợ lý của Cơ Hương Ngưng thì cũng

chưa bao giờ từ bỏ ý định mời chào.

Nhà họ Cơ có ghê gớm thì cũng đã sao? Chỉ là khối tài

sản mấy tỷ mà thôi, ông ta cắm rễ ở nông thôn mà cũng

kiếm được mấy trăm triệu, nếu được chàng trai này trợ

giúp, ông ta vượt qua nhà họ Cơ cũng không phải chuyện

hão huyền.

Vậy nên khi nghe tin Hoắc Khải mất tích, đương nhiên

là Liêu Thiên Bằng sẽ lo lắng rồi.

Nếu cậu thanh niên tài giỏi như thế mà gặp chuyện gì

ngoài ý muốn thì sẽ là một tổn thất lớn.

Nghĩ đến đây, Liêu Thiên Bằng hỏi: “Ông có biết nhà

của cậu Lý ở đâu không?”

“Hơ, chuyện này thì thật sự là tôi không rõ lắm, nhưng

hiện tại giám đốc Ninh đang ở nhà cậu ấy. Sao vậy? Tổng

giám đốc Liêu định tới đó à?”, Hoàng Hữu Sơn hỏi.

“Cậu Lý mất tích, về tình về lý thì tôi đều phải tới hỏi

thăm, xem có giúp được gì không”, Liêu Thiên Bằng nói rồi

lấy điện thoại ra gọi cho Ninh Ngọc Lâm.

Biết tin Liêu Thiên Bằng muốn tới đây, Ninh Ngọc Lâm

vội vàng cảm ơn, nói địa chỉ nhà cho ông ta.

Sau khi tắt máy, Liêu Thiên Bằng nói với Hoàng Hữu

Sơn: “Tôi tới nhà cậu Lý một chuyến, không tới phòng làm

việc nữa”.

“Chuyện này… Thôi được rồi”.

Hoàng Hữu Sơn hơi do dự, cuối cùng vẫn không dám

hỏi tới chuyện hợp đồng. Ngay từ lần đầu tiên ký hợp

đồng là ông ta đã biết Liêu Thiên Bằng là một người chú

trọng nguyên tắc, ông ta đã ghét rồi thì tuyệt đối sẽ

không nói thêm câu gì.

Trước mắt rõ ràng là Liêu Thiên Bằng quan tâm tới anh

rể của Ninh Ngọc Lâm hơn, nếu Hoàng Hữu Sơn mà còn

thúc giục ông ta ký hợp đồng thì e rằng sẽ gây ra sự phản

cảm.

Đến lúc đó vị khách sộp này nổi giận bỏ đi thì hơn

không bõ hao mất.

Để lấy lòng Liêu Thiên Bằng và thể hiện ra sự thông

cảm của mình, Hoàng Hữu Sơn cũng đi theo.

Đến nơi thì Ninh Ngọc Lâm đã chờ sẵn ở ven đường

rồi.

Thấy Liêu Thiên Bằng xuống xe, cậu ta vội vàng tới

chào hỏi.

Liêu Thiên Bằng tùy ý xua tay, ông ta vừa đi vừa hỏi:

“Bây giờ sao rồi? Vẫn chưa có tin tức gì à? Đang yên đang

lành sao lại mất tích?”

“Tôi cũng không rõ lắm, nghe chị tôi nói anh ấy định đi

đón con tan học, nào ngờ đi biệt tích luôn, điện thoại

cũng tắt máy suốt”, Ninh Ngọc Lâm giải thích.

“Không tìm cảnh sát hỏi xem có phải tai nạn giao

thông không à? Hay là gần đây có đắc tội với ai không?”,

Liêu Thiên Bằng lại hỏi.

“Đã lập án rồi, nhưng tạm thời vẫn chưa tìm ra sự cố

nào liên quan. Còn chuyện có đắc tội với ai không thì khó

nói lắm”. Ninh Ngọc Lâm nói.

“Ý cậu là sao?” Liêu Thiên Bằng hỏi.

Ninh Ngọc Lâm chần chừ một lát rồi mới nói nhỏ:

“Ông cũng biết đấy, anh rể tôi có tài trong công việc, anh

ấy được làm trợ lý cho giám đốc công ty chỉ nhánh của

nhà họ Cơ rồi mà. Nghe nói lần này về nhà họ Cơ, anh ấy

mang về hơn một trăm triệu, đắc tội với không ít người.

Chúng tôi cũng không biết liệu người nhà họ Cơ có tới

gây sự với anh ấy vì chuyện này không”.

“Bọn họ dám!” Liêu Thiên Bằng trợn ngược mắt và nói

sắc bén: “Trong xã hội pháp quyền, cho dù là gia tộc lớn

cũng không thể làm bừa được!”

Liêu Thiên Bằng đột nhiên nổi cáu khiến Hoàng Hữu

Sơn và Ninh Ngọc Lâm đều hơi sửng sốt, đồng thời bọn

họ càng thêm khẳng định rằng Hoắc Khải có địa vị cực kỳ

quan trọng trong lòng Liêu Thiên Bằng.

Lúc này mấy người đã ra đến cửa, có thể là bởi vì Liêu

Thiên Bằng nói quá lớn tiếng nên Đặng Tuấn Mai nghe

thấy và đi ra ngoài: “Ngọc Lâm, tổng giám đốc Liêu tới rồi

à2”

“Mẹ, đây là tổng giám đốc Liêu mà con nói tới. Tổng

giám đốc Liêu, đây là mẹ tôi” Ninh Ngọc Lâm vội vàng

giới thiệu.

“Chào bà, tôi là Liêu Thiên Bằng, đồng thời cũng là

bạn của cậu Lý. Nghe nói cậu ấy gặp chuyện nên tôi tới

xem có giúp được gì không”, Liêu Thiên Bằng nói bằng

giọng khách khí.

Ninh Ngọc Lâm đã nói trước với mọi người là lát nữa

sẽ có một ông chủ lớn tới, Đặng Tuấn Mai vội vàng đáp lời

một cách lịch sự.

Liêu Thiên Bằng vào nhà, nhìn thấy Ninh Thần ngồi

trên sô pha với vẻ mặt tiểu tụy.

Đã tròn hai ngày không có tin tức về chồng mình, Ninh

Thần càng lúc càng tuyệt vọng. Cô bé Đường Đường rúc

vào bên cạnh cô, hai mẹ con đã khóc sưng cả mắt lên.

Ninh Ngọc Lâm lại giới thiệu về Ninh Quốc Năng và

Ninh Thần. Liêu Thiên Bằng chào hỏi với Ninh Quốc Năng

trước, sau đó tới bên cạnh Ninh Thần rồi cúi người nói:

“Cô Lý, cô có chuyện gì cần tôi giúp không?”

Ninh Thần ngẩng đầu nhìn ông ta, tuy rằng không biết

thân phận của người này là gì, nhưng vào thời điểm này

mà có thể đứng ra giúp đỡ thì hiển nhiên là bạn của

chồng.

Cô nghẹn ngào lắc đầu nói: “Tôi cũng không biết…

Mọi người đầu không tìm thấy anh ấy”.

Giọng nói của cô khàn khàn, hai ngày qua cô đã khóc

cạn nước mắt rồi.

“Tôi nghe Ngọc Lâm nói là cậu ấy mất tích trên đường

đi đón con, chẳng lẽ không phát hiện được gì từ camera

trên đường sao?” Liêu Thiên Bằng hỏi.

Ninh Ngọc Lâm ở bên cạnh giải thích: “Bên tòa văn

phòng nói là phải bảo vệ quyền riêng tư của khách, không

chịu cho xem camera. Camera trên đường thì có góc

chết, không quay được những gì xảy ra ở đó. Thế nhưng

theo manh mối chúng tôi đang có thì có vẻ như anh rể ra

khỏi tòa nhà văn phòng là mất tích ngay, hơn nữa hôm đó

còn có người đưa một tờ giấy cho chúng tôi, trên đó có

biển số xe của một người. Chúng tôi nghi rằng anh ấy đã

bị bắt cóc ở cổng tòa nhà văn phòng”.

“Bắt cóc? Có gọi điện tới đòi tiền chuộc không?” Liêu

Thiên Bằng lại hỏi.

“Không, đến giờ vẫn không có ai gọi tới” Ninh Ngọc

Lâm lắc đầu nói.

Liêu Thiên Bằng ngẫm nghĩ rồi nói: “Đưa thông tin

biển số xe cho tôi để tôi sai người điều tra xem sao”.

“Điều tra rồi, là biển số xe làm giả”, Ninh Ngọc Lâm

nói.

Thế nhưng Liêu Thiên Bằng vẫn nhất quyết đòi xem

biển số xe. Ông ta thấy người khác điều tra chưa chắc đã

chính xác, đã tới đây rồi thì phải góp sức mới được.

Sau khi lấy được thông tin biển số xe, Liêu Thiên Bằng

lấy điện thoại ra gọi. Sau khi có người bắt máy, ông ta nói:

“Lượng Tử, điều tra một chiếc xe cho tôi, biển số xe là

Nam B99875. Tôi không cần biết cậu tìm ai, tốn bao nhiêu

tiền hay dùng cách gì, nhất định phải tìm ra chiếc xe làm

giả biển số này cho tôi!”

Phạm vi thế lực của Liêu Thiên Bằng tập trung ở khu

vực nông thôn, phần tiếp giáp thành phố cũng coi như

thuộc về khu vực ấy.

Theo suy nghĩ của ông ta, nếu không tra ra được gì

trong thành phố thì nhất định là ở ngoài thành phố, như

vậy thì hẳn là thế lực của ông ta sẽ có cách.

Bên kia đầu điện thoại, trên mặt Đồng Hải Lượng chỉ

toàn sự ngạc nhiên, nghe biển số xe ấy mà hắn ngớ người

ra.

Sao anh rể lại biết biển số xe này?

“Là trùng hợp sao?”

Hắn hỏi trong do dự: “Anh rể, anh điều tra chiếc xe

này làm gì? Chủ xe đắc tội với anh à?”

“Bảo cậu điều tra thì cậu cứ điều tra đi, nói nhiều như

thế làm gì!“ Liêu Thiên Bằng trách mắng. Dù sao đây

cũng là em vợ của ông ta, tuy rằng ông ta không thích

cách đối nhân xử thế của hắn thường ngày, nhưng dù sao

cũng là em vợ mình.

Bên kia im lặng một hồi, Liêu Thiên Bằng lại nói:

“Chiếc xe này có khả năng liên quan đến một vụ bắt cóc

bạn tôi, cậu nhanh chóng tìm ra chiếc xe đó, có tin gì thì

lập tức báo cho tôi biết!”

Khi nghe thấy câu này, cả người Đồng Hải Lượng đơra.

Bắt cóc…

Bạn bè…

Sau lưng hắn bất giác đổ mồ hôi lạnh, Đồng Hải Lượng

nửa ngày cũng không nói câu nào, Liêu Thiên Bằng bên

kia alo mấy câu rồi nói: “Cậu điếc rồi à? Có nghe thấy lời

tôi nói không?”