Chế Tạo Hào Môn

Chương 58: BỊ sỉ nhục




Không lâu sau, Ninh Ngọc Lâm đã đưa Hoắc Khải

và Ninh Thần về nhà.

Đường Đường đã ngủ gật ngay trên xe, Hoắc Khải

dè dặt bế con bé vào phòng ngủ chính, đợi khi anh

bước ra, Ninh Ngọc Lâm đã giúp họ bê hoa quả vào

nhà và quay xe về rồi.

“Không dậy chứ?”, Ninh Thần hỏi.

“Không!” Hoắc Khải lắc đầu: “Hôm nay phá lệ

không cần tắm rửa một lần đi, để con bé ngủ trước

đã, nếu không tỉnh dậy rồi sẽ khó ngủ lại lắm”.

Ninh Thần gật đầu, cô bước tới, bật máy tính.

Cả một ngày nay cô toàn bán hàng bằng điện

thoại di động.

Màn hình điện thoại bé tí tẹo teo, đâu thể thoải

mái như khi đánh chữ bằng bàn phím. Bây giờ về nhà

rồi, chuyện đầu tiên Ninh Thần nghĩ tới là nhanh

chóng trả lời những vị khách chưa được tư vấn xong.

“Em đi tắm rửa đi, để anh làm cho” Hoắc Khải đẩy

cô vào phòng vệ sinh.

Nghe thấy tiếng gõ chữ lạch cạch lạch cạch bên

Chương 58: Bị sỉ nhục

ngoài, Ninh Thần khẽ mỉm cười. Cảm giác được ai đó

yêu thương thực sự quá tốt đẹp.

Đánh răng rửa mặt và thay quần áo xong, cô mới

tới thế chân anh.

Đợi Hoắc Khải cũng tắm rửa xong, anh lại tới tuyên

truyền và quảng cáo giúp cô, đồng thời điều chỉnh chỉ

tiết về sản phẩm, còn Ninh Thần ngồi bên cạnh chăm

chú nghe anh giảng giải những yếu tố quan trọng nhất

trong tiếp thị và bán hàng.

Khi nói đến những thứ này, trên gương mặt Hoắc

Khải luôn tràn ngập vẻ tự tin và nụ cười sáng láng, tư

thái của anh khiến Ninh Thần như thấy mê mẩn.

Cô chưa từng nghĩ rằng chồng mình còn có

phương diện này.

Có lẽ cũng chính như cô từng nói, trước kia không

phát hiện ra sở trường của anh trong lĩnh vực này nên

đã đi lầm đường lạc lối.

Nếu không phải gặp được cơ duyên từ cửa hàng

online, có lẽ anh sẽ bị lỡ cả cuộc đời.

Nghĩ đến đây, Ninh Thần cũng cảm thấy sợ hãi và

hối hận.

Khi kỳ vọng đặt lên một ai đó quá cao, tương

đương với áp lực dành cho họ cũng cao.

Anh là chồng cô, là người đàn ông sẽ cùng cô đi

Chương 58: Bị sỉ nhục

hết cả đời, quả thực không nên đặt nặng áp lực với

anh.

Đến khoảng mười hai giờ, người luôn nấn ná thêm

một chút như Ninh Thần lần đầu tiên chủ động tắt

máy tính, giục Hoắc Khải đi nghỉ ngơi.

Hoắc Khải cũng không cần õng ẹo, anh không quá

coi trọng chút tiền lẻ này. Vả lại, kiếm tiền có bao giờ

xong được ngay đâu.

Trên thế giới này, có rất nhiều thứ quan trọng hơn

đồng tiền.

Sau khi tiến vào phòng ngủ, hai người rón rén chui

vào chăn, chỉ sợ động tĩnh quá lớn sẽ làm Đường

Đường thức giấc.

“Tắt đèn nhé” Hoắc Khải khẽ hỏi.

“Vâng!”

Cạch một tiếng, căn phòng chìm trong bóng tối.

Hoắc Khải vừa mới nằm thẳng người trong ổ chăn đã

cảm nhận được một cơ thể ấm áp khác chủ động

nhích lại gần mình.

Đè nửa người lên cơ thể anh, Ninh Thần ôm cổ

Hoắc Khải, ngả đầu lên mặt anh, thì thầm nói: “Hôm

nay anh biểu hiện rất tốt, cảm ơn anh nhé!”

Hoắc Khải không dám ngọ ngoậy lung tung, chỉ sợ

chạm vào chỗ nào đó không nên đụng chạm, vừa