Chế Tạo Hào Môn

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường




Lúc nãy mặt Hồ Tử Hàng còn nhăn như khỉ ăn ớt,

sao bây giờ quay ngoắt lại khách sáo với người vừa

đâm vào mình thế?

Đặng Tuấn Mai không nhịn được hỏi: “Lý Phong,

đây là ai vậy?”

“Đây là Phương Minh, bạn cùng bàn của Đường

Đường, còn đây là bố của cậu bé, Phương Xương

Thịnh. Hai người này là bố mẹ vợ tôi, còn hai vị kia là

chú Hồ và thím Lý nhà hàng xóm”.

Hoắc Khải giới thiệu một lượt, còn Phương Xương

Thịnh thì rất nhiệt tình đi bắt tay chào hỏi từng người.

Gã ta mập thù lù, mặt thì luôn nở nụ cười, cho nên

cũng làm người khác có thiện cảm, lại có thêm thân

phận là bố bạn học của Đường Đường, khiến cho thái

độ của Ninh Quốc Năng và Đặng Tuấn Mai đối với gã

cũng tự nhiên tốt hẳn lên.

Còn Hồ Kiến Tân và Lý Mỹ Lan thì lại chẳng nhiệt

tình như vậy.

Bố bạn học của Đường Đường thì liên quan gì đến

họ?

Hơn nữa cái tên này đứng thù lù trước cửa như

tảng đá làm con trai bọn họ đâm vào đau điếng, họ

chưa mắng cho là may rồi.

“Cô Ninh vẫn đẹp quốc sắc thiên hương như vậy,

cậu Lý lại có tài như thế, hai người quả thật là một đôi

trời định đấy” mồm Phương Xương Thịnh liến thoắng

khen.

Ninh Thần bị gã ta khen đỏ hết cả mặt, liền đứng

dậy nói: “Không ngờ lại trùng hợp gặp được anh

Phương”.

“Chẳng khéo quá thì là gì, vốn tôi còn nghĩ tìm dịp

để mời cậu Lý bữa cơm, thế mà hôm nay lại vừa hay

gặp nhau ở đây cho nên qua chào hỏi ngay đấy. Đúng

rồi, thùng rượu Mao Đài đó còn đủ uống không?

Không đủ thì tôi bảo người ta mang thêm đến”.

Mọi người càng thêm kinh ngạc mà nhìn gã ta,

thùng rượu Phi Thiên Mao Đài này là do gã tặng ư?

Ông lớn nào đây không biết!

“Đủ dùng rồi, cũng chẳng có mấy người uống

rượu”. Hoắc Khải đáp.

“Thế thì được” Phương Xương Minh nói. Gã quay

sang bên cạnh, ngạc nhiên nhìn Hồ Tử Hàng hỏi:

“Đúng rồi, còn người này chưa giới thiệu nữa, đây

chắc là ông cậu nhỏ nhà cậu nhỉ?”

“Không phải, đây là con trai của chú Hồ hàng

xóm”, Hoắc Khải giới thiệu đơn giản một câu, đến tên

còn chẳng buồn nói.

Đối với người lúc nào cũng có thái độ thù địch với

mình, anh việc gì phải khách sáo quá làm gì.

Phương Xương Thịnh thì lại không biết những sự

tình bên trong, cứ cười ha hả giơ tay ra bắt tay với Hồ

Tử Hàng, nói: “Xin chào, ngại quá, lúc nãy lại đâm vào

cậu, không sao chứ?”

“Không, không sao.. Hồ Tử Hàng vội vã vươn tay

ra bắt lấy bàn tay của gã ta, hơi run rẩy đáp: “Cảm ơn

giám đốc Phương đã quan tâm ạ!”

Phương Xương Thịnh khựng lại, lờ mờ hiểu ra điều

gì đó, hỏi: “Cậu biết tôi à?”

“Tôi, tôi là nhân viên bán hàng trong phòng kinh

doanh của công ty ông, buổi sáng lúc ông đến họp thì

tôi đã được gặp mặt ạ!” giọng Hồ Tử Hàng có hơi run,

vừa nói vừa nhìn về phía Hoắc Khải.

Lúc Hồ Tử Hàng nhìn rõ Phương Xương Thịnh, cả

người cậu ta hóa đá luôn, tại sao giám đốc công ty lại

đến đây?

Sau đó thấy Phương Xương Thịnh niềm nở với

Hoắc Khải như vậy, cậu ta càng như bị sét đánh.

Con rể nhà họ Ninh lại thân thiết với giám đốc đến

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường

thế ư?

Không chỉ tặng rượu mà còn đích thân chạy đến

chào hỏi?

Bây giờ Phương Xương Thịnh lại bắt chuyện với

Hồ Tử Hàng, trong lòng cậu ta chỉ nghĩ đến một

chuyện duy nhất: cậu ta xong đời rồi.

Thái độ ban nãy của cậu ta đối với Hoắc Khải đến

bố của chính mình còn không nhìn tiếp được, dựa vào

mức độ thân thiết của Hoắc Khải với Phương Xương

Thịnh trước mắt thì chỉ cần một câu nói thôi cũng đủ

làm cậu ta mất việc.

Mặc dù công ty địa ốc của Phương Xương Thịnh

không xếp hạng quá cao so với các công ty khác

trong nước, nhưng trong thành phố này thì lại đứng

nhất đứng nhì.

Hơn nữa do thời gian kinh doanh đã lâu, bây giờ

công ty này cũng đã có danh tiếng trong vùng, người

đến mua nhà nhiều hơn mà cũng dễ bàn bạc hơn.

Lại thêm lương cơ bản và trích phần trăm Phương

Xương Thịnh đều trả rất hào phóng, cho nên làm nhân

viên bán hàng ở chỗ này chắc chắn tốt hơn ở công ty

địa ốc khác nhiều.

Trên hết, Phương Xương Thịnh là phú ông có giá

trị tài sản lên đến một tỷ nhân dân tệ, Hồ Tử Hàng nói

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường

chuyện với người như vậy liền bất giác cảm thấy rất

vinh dự.

Cậu ta có kiêu căng, có coi trời bằng vung thế nào

đi nữa thì cũng chỉ là con một gia đình bình thường,

không dám đi bật lại kẻ mạnh.

Hồ Kiến Tân và Lý Mỹ Lan cũng đã hiểu đại khái sự

việc, bởi vì vừa nãy Hồ Tử Hàng cũng đã nói qua về

việc buổi sáng giám đốc đến họp.

Hai người đứng ngây ra nhìn Phương Xương Thịnh,

Hồ Kiến Tân tính thẳng như ruột ngựa, không nhịn

được cất tiếng hỏi: “Tử Hàng, đây là người mà con

nói…”

“Đây là giám đốc Phương, giám đốc công ty

chúng con. Giám đốc Phương, đây là bố mẹ tôi”, Hồ

Tử Hàng lại giới thiệu một lượt nữa.

Phương Xương Thịnh đáp một tiếng, quay sang

lịch sự gật đầu với Hồ Kiến Tân và Lý Mỹ Lan, sau đó

cười ngượng ngùng với Hoắc Khải đang có chút kinh

ngạc, nói: “Sao giờ nhỉ, chuyện đã đến bước này, thì

tôi cũng không giấu làm gì nữa, tôi là chủ tịch công ty

địa ốc Xương Thịnh. Lúc trước tôi không nói là vì vẫn

luôn giấu con trai về chuyện công ty, để nó khỏi học

thói phung phí từ nhỏ, làm một đứa con nhà giàu văn

dốt võ dát, nằm ăn chờ chết’.

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường

Mặt Hồ Kiến Tân với Lý Mỹ Lan ngây ra, đứng như

trời chồng, ông giám đốc được con trai tâng lên tít trời

mây kia giờ đang đứng sờ sờ trước mặt họ.

Hơn nữa ông giám đốc này lại còn đang trò

chuyện niềm nở với cậu con rể vô dụng nhà họ Ninh

kia.

Bọn họ dường như thấy cảnh tượng trước mắt trở

nên hư ảo, người đang trò chuyện với ông giám đốc

kia, thật sự là Lý Phong hay sao?

Là bọn họ nhìn nhầm, hay là do tối qua đi ngủ, đến

bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy?

Ninh Quốc Năng và Đặng Tuấn Mai cũng ngơ

ngác, chỉ có điều đồng thời trong lòng họ cũng nổi lên

cảm xúc hứng khởi.

Địa ốc Xương Thịnh là công ty địa ốc có tiếng nhất

trong vùng, nhân vật tai to mặt lớn như vậy mà lại

quen biết với Lý Phong, hơn nữa còn có vẻ rất thân

thiết, làm bọn họ bỗng cảm thấy rất mát mặt.

Ninh Quốc Năng không khỏi nhìn về phía Hồ Kiến

Tân, sau khi nhìn rõ biểu cảm của người hàng xóm,

ông không khỏi muốn cười to sảng khoái.

Ông ta khen con trai cả buổi, bây giờ thì sao, giám

đốc người ta đích thân đến rồi, mà lại còn là đến tìm

con rể tôi, ông có giỏi thì khen tiếp đi!

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường

Sự uất ức lúc nãy bây giờ đã bay sạch sành sanh,

Ninh Quốc Năng không khỏi lộ ra vẻ mặt nén cười.

Không chỉ có ông mà cả Đặng Tuấn Mai cũng không

khác là bao.

Ai mà không hy vọng con cái nhà mình xuất

chúng, có thể để mình ở bên ngoài được nở mày nở

mặt.

Huống chỉ biểu hiện lúc nãy Hồ Tử Hàng kiêu căng

như thế, sớm đã làm họ tức đến xì khói.

Bây giờ tình thế đảo ngược, đương nhiên làm họ

vui mừng còn không kịp.

Ninh Thần cũng như vậy, tuy rằng cô biết Phương

Xương Thịnh là bố của Phương Minh, nhưng trước đó

vốn không hề thân thuộc, kể cả lúc họp phụ huynh

cũng rất ít khi giao lưu.

Không ngờ, người đàn ông mập mạp này lại có lai

lịch lớn như vậy.

Thế mà chồng mình chỉ đi họp phụ huynh một lần

đã làm thân được với người ta rồi?

Lúc này Hoắc Khải cười với Phương Xương Thịnh,

nói: “Cái chiêu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi

này của anh không tồi, không biết là sau này Phương

Minh trưởng thành rồi, biết mình thực ra là con nhà

giàu, lại phải chen chúc trên xe buýt mấy chục năm,

có phải sẽ muốn đấm anh một trận hay không”.

“Nó mà dám!” Phương Xương Thịnh trừng mắt,

sau đấy lại cười hề hề, nói: “Mà nhân tiện, nếu ông bà

của Đường Đường cũng đang ở đây, hay là ta đính

hôn từ bé cho hai đứa nhỏ đi”.

Hồ Tử Hàng nghe thấy vậy trợn tròn mắt, giám đốc

chủ động mở lời muốn đính hôn từ bé cho con của Lý

Phong?

Là giám đốc phát điên rồi hay là tai mình có vấn đề

rồi?

Nhưng điều làm Hồ Tử Hàng kinh ngạc hơn cả là

Hoắc Khải lại không hề do dự từ chối thẳng: “Cái này

thì anh khỏi nằm mơ nữa, cứ đưa con anh chen xe

buýt cho tốt đi, biết đâu sau này nó lớn rồi lại tình cờ

gặp được xe hoa đấy”.

“Rồi rồi rồi, nói đùa thôi ấy mà, làm gì mà như

muốn ăn tươi nuốt sốn người khác đến nơi thế”,

Phương Xương Thịnh không hề ra vẻ ta đây, quay

người lại cầm ly rượu lên, nói với Ninh Quốc Năng và

Đặng Tuấn Mai: “Vậy thế này, tôi xin được phép kính

hai vị bề trên đây một ly, đã đường đột làm phiền như

vậy quả thật ngại quá, xin cạn trước một ly để nhận

tội!”

Nói xong, Phương Xương Thịnh uống một hơi hết

sạch ly rượu, Ninh Quốc Năng và Đặng Tuấn Mai cũng

vội cầm ly rượu lên uống.

Rượu Mao Đài tốt thì tốt thật, nhưng một ly đầy

cũng phải được 100 ml, Ninh Quốc Năng uống quá vội

nên có hơi bị sặc.

Hoắc Khải đi qua giúp ông vỗ lưng mấy cái, rồi nói

với Phương Xương Minh: “Nếu đã đến rồi thì cùng

ngồi xuống ăn một chút đã, đừng chỉ uống rượu

không hại thận lắm”.

“Nếu đã mời nhiệt tình như vậy thì tôi cũng không

khách sáo nữa nhé”, Phương Xương Thịnh cười ha hả,

ngồi xuống rất tự nhiên.

Gã ngồi xuống làm Hồ Tử Hàng càng thêm khó xử.

Vốn cậu ta muốn rời đi, nhưng bây giờ giám đốc

đã đến ngồi đó rồi, mình có nên đi nữa hay là không?

Cậu ta mà đi thì là không giữ thể diện cho giám

đốc.

Nhưng nếu cậu ta không đi, thì mấy lời ban nãy

vừa nói phải làm sao? Coi như vừa thả một quả rắm à?

Hoắc Khải nhìn ra sự khó xử của cậu ta nhưng

không hề có ý hỏi han, may mà cuối cùng Ninh Thần

lại mềm lòng.

Dù gì mọi người cũng đều là làng xóm láng giềng

với nhau bao nhiêu năm, gần như là quan hệ cùng lớn

Chương 76: Bạn cùng bàn của Đường Đường

lên từ nhỏ, cho dù lúc nãy Hồ Tử Hàng có hơi quá

đáng thật, nhưng cũng không thể để cậu ta đứng đến

tận lúc kết thúc chứ.

“Tử Hàng, cậu cũng ngồi uống mấy ly với giám

đốc Phương đi”, Ninh Thần chủ động nói.

“Em dâu, đừng gọi tôi là giám đốc Phương chứ,

trước mặt chồng em đây tôi nào dám xưng giám đốc”,

Phương Xương Thịnh cười ha hả mà nói.

Đây đều là lời xu nịnh nhau, có lẽ sẽ làm Phương

Xương Thịnh trông có vẻ không quá để ý đến bản

thân mình, nhưng thái độ của gã bây giờ quả thật có

hơi hướng về phương diện này.

Tin tức từ cục quy hoạch vừa lọt ra một cái,

Phương Xương Thịnh liền phục Hoắc Khải sát đất, nếu

bây giờ thân phận đã bị vạch trần như thế rồi thì

đương nhiên phải nghĩ cách để làm thân, tốt nhất là

kéo được người về làm cho công ty mình.

Đừng thấy dáng vẻ ngốc nghếch ngờ nghệch của

Phương Xương Thịnh mà tưởng lầm, thật ra gã tinh

như cáo vậy.

Gã biết rằng tuy là mình có mắt nhìn, nhưng vì

nguyên nhân là kiến thức không đủ mà không thể

tăng tốc theo kịp bước chân và trào lưu của thời đại.

Nhưng gã ta không tự theo kịp thì có thể tìm người

khác làm là được!

Hoắc Khải là người mà gã bội phục nhất trong tất

cả những người tài từng gặp.