Chế Tạo Hào Môn

Chương 77: Cười đến cuối cùng




Được ăn cơm cùng bàn với tổng giám đốc công ty

là vinh hạnh của Hồ Tử Hàng, sau này cũng có thêm

vốn liếng để khoác loác trước mặt đồng nghiệp.

Nhưng tình huống ngượng ngùng xảy ra trước đó

khiến cậu ta khá xấu hổ.

Lễ mề mãi, cuối cũng cũng ngồi xuống.

Nhưng bây giờ cậu ta yên lặng hơn nhiều so với

lúc mới đến.

Đối với những nhân viên nhỏ bé như vậy, bình

thường Phương Xương Thịnh cũng ngại để ý. Nhưng

đứa trẻ này dù sao cũng có chút quan hệ, là con nhà

hàng xóm, láng giềng với Hoắc Khải nên Phương

Xương Thịnh rảnh rỗi thì nói vài câu với Hồ Tử Hàng

cũng không sao.

Ví dụ: công việc thế nào, có vấn đề gì cần gã ta

giúp đỡ hay không.

Hồ Tử Hàng được quan tâm đến phát hoảng, liên

tục lắc đầu, tỏ vẻ mình ở công ty không có vấn đề gì.

Phương Xương Thịnh còn cho rằng vốn dĩ tính

cách của cậu ta là như thế, cười ha ha nói: “Xem ra

cậu sống khá hướng nội, như thế không ổn. Làm nghề

như chúng ta, phải nói to, rõ ràng, khiến cho người

khác cảm thấy tràn đầy khí thế, chứ không thể yểu

điệu như mấy cô gái được”.

Gương mặt Hồ Tử Hàng đỏ bừng. Cậu ta nào có

hướng nội gì đâu, mười phút trước chỉ thiếu nước

khiến Ninh Quốc Năng tức đến lật bàn.

Nhưng lời của Phương Xương Thịnh nói, cậu ta

nào dám sửa lại, chỉ có thể cúi đầu mà nghe.

Bữa cơm này vốn là món quà cảm ơn của nhà họ

Ninh để nhờ đến sự giúp đỡ của Hồ Tử Hàng. Kết quả

là tổng giám đốc của công ty bất động sản Xương

Thịnh cũng đến rồi, còn cần gì đến sự giúp đỡ của

cậu ta nữa.

Chuyện nhà ở, không biết Đặng Tuấn Mai đã nháy

mắt với Hoắc Khải bao nhiêu lần, nhiều đến nỗi mắt

cũng sắp hỏng luôn rồi thì Hoắc Khải mới xem như

hiểu ý, tuỳ tiện hỏi chuyện liên quan đến khu chung

cư đường Hồng Viên.

“Không phải cậu mua nhà hướng Tây Bắc à?”

Phương Xương Thịnh nghỉ ngờ hỏi. Nếu không phải

Hoắc Khải nhắc nhở, gã ta cũng không tìm người đến

sở quy hoạch xem tình hình, càng không thể nhìn ra

trước xu hướng trong tương lai.

Nhưng bây giờ, người nhắc nhở gã lại không mua

nhà hướng Tây Bắc.

Hoắc Khải cười, nói: “Chỗ đó cách xa trường học,

bố mẹ vợ sợ chúng tôi đưa đón con trẻ không tiện.

Còn nhà ở hướng Tây Bắc, sau này mua thêm một căn

là được”.

“Vậy cũng được, dù sao dựa vào năng lực của cậu,

tiền không phải là vấn đề”, Phương Xương Thịnh cười

khà khà, nói: “Nếu không thì cậu đổi sang làm việc ở

công ty của tôi, cậu thấy thế nào? Dù trước đây người

ta trả cho cậu bao nhiêu thì tôi đều trả gấp đôi, thêm

một tháng nghỉ phép có lương, tiền đi du lịch công ty

cấp. Ngoài ra, đến lúc tôi phát triển khu vực Tây Bắc,

sẽ giữ lại cho cậu một căn biệt thự. Miễn phí toàn bộ

phí xây dựng và trang trí. Thế nào?”

Cả nhà ba người Hồ Kiến Tân choáng váng. Tuy họ

không biết trước đây lương của Hoắc Khải là bao

nhiêu, nhưng tính ra chỉ khoảng bảy tám ngàn, bây

giờ tăng gấp đôi cũng hơn mười ngàn rồi.

Lương cũng chỉ là thứ yếu, chủ yếu là Phương

Xương Thịnh còn định tặng anh một căn biệt thự.

Tuy giá nhà phía Tây Bắc cũng không phải quá

đắt, nhưng một căn biệt thự thế nào cũng phải có giá

mấy triệu.

Khoản thù lao hậu hĩnh như thế khiến người nghe

cũng phải đỏ mắt.

Cha con Hồ Kiến Tân trong lòng cảm thấy rất khó

chịu. Một tháng con trai trích hoa hồng được hơn hai

mươi ngàn, đã khiến họ cảm thấy rất giỏi rồi. Vậy mà

bây giờ, Hoắc Khải chỉ ngồi đó cũng có một căn biệt

thự rơi trúng đầu. So sánh thế nào được?

Sự xem trọng của Phương Xương Thịnh đối với

Hoắc Khải, không chỉ khiến cả nhà Hoắc Kiến Tân

cảm thấy chấn động, mà còn khiến cho Ninh Quốc

Năng và Đặng Tuấn Mai bất ngờ không tưởng nổi.

Những người giàu có giá trị tài sản hơn một tỷ, đối

với họ chỉ là nhân vật trong truyền thuyết.

Vậy mà hiện tại, nhân vật đó lại đang ưu ái con rể

của nhà họ như thế, chuyện này đúng là giống một

giấc mơ.

Nhưng điều khiến mọi người ở trong phòng sửng

sốt là Hoắc Khải chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu nói: “Chuyện

này sợ là không được, công ty bây giờ làm cũng khá

ổn nên tôi không muốn nhảy việc”.

“Tăng lương gấp ba, hai căn biệt thự, tặng thêm

một chiếc Mercedes-Benz S-Class để đi lại” Phương

Xương Thịnh lại nâng giá.

Hoắc Khải vẫn lắc đầu. Thứ anh cần không phải là

tiền, mà là một bàn đạp.

Công ty bất động sản của Phương Xương Thịnh rõ

ràng không có tư cách mà so với nhà họ Cơ. Cho dù

gã trả bao nhiêu tiền thì Hoắc Khải cũng sẽ không di.

Mọi người trong phòng đều im lặng. Hồ Tử Hàng

nghe mà loạn cả não.

Gấp ba lần tiền lương, hai căn biệt thự, xe sang cả

chục triệu mà cái tên chết tiệt này vẫn không nhận lời.

Thần kinh à!

Dựa vào suy nghĩ hạn hẹp của cậu ta thì chắc

chắn không hiểu vì sao Hoắc Khải lại từ chối.

Thực sự thì Phương Xương Thịnh cũng không nghĩ

ra. Gã ta tự cho rằng điều kiện mà mình đưa ra đã đủ

cao rồi, tính ra cũng sắp đạt mức chục triệu.

Bỏ ra một chục triệu để săn đầu người là một

khoản lớn mà gã ta chưa từng bỏ ra, ngay cả gã ta

cũng ngạc nhiên với sự hào phóng của mình.

Mà Hoắc Khải từ chối lại càng khiến cho gã thêm

kinh ngạc.

Tuy bị từ chối, nhưng Phương Xương Thịnh cũng

không tức giận mà còn thêm phần tán thưởng đối với

Hoắc Khải.

Người bình thường cho dù học thức ra sao, có

năng lực như thế nào, thật ra mục đích đều là vì kiếm

được nhiều tiền.

Chỉ có người đạt đến trình độ đủ cao thì mới

không quan tâm nhiều đến tiền bạc nữa. Hoặc có thể

nói, chỉ cần họ muốn là có thể dễ dàng kiếm nhiều

tiền nên mới thờ ơ với đủ loại ưu đãi của người khác

đưa ra.

Vì những điều kiện này là không phải là thứ họ

khát vọng nhất.

Trong mắt Phương Xương Thịnh, Hoắc Khải là

người như thế.

Cho nên, gã cười lên khà khà, nói: “Được rồi. Vậy

tôi không nói nhiều nữa, không thì lại thành nhà giàu

mới nổi chỉ biết lấy tiền đè người mất. Nhưng cậu Lý,

sau này nếu muốn nhảy việc, nhất định phải nói với tôi

đây một tiếng, đến lúc đó chúng ta lại bàn tiếp!”

Gã đã cho mặt mũi như thế, Hoắc Khải cũng phải

cho gã lại một chút thể diện: “Được, xin cảm ơn anh

Phương trước”.

Phương Xương Thịnh ngồi ở đây khoảng mười

phút, nghĩ cũng không dài, nhưng đối với phú ông

hàng tỉ mà nói thì thời gian này quả thật đã không hề

ngắn.

Vì ở gian bên cạnh còn có bạn bè đến ăn cơm, cho

nên sau khi uống hai chén rượu thì gã ta đứng dậy

chào rồi ra về.

Hoắc Khải và Ninh Thần tiễn gã ra ngoài cửa.

Phương Xương Thịnh lại nhiệt tình kéo tay Hoắc Khải

nói chuyện, một lát sau mới rời đi.

Nhìn thân hình quá mức đồ sộ của gã ta, bỗng

nhiên Ninh Thần lại cười thành tiếng.

Hoắc Khải quay sang nhìn cô, hỏi: “Em cười gì

thế?”

“Nghĩ đến anh ta là phú ông bạc tỷ nên cảm thấy

buồn cười thôi”, Ninh Thần nói.

Hoắc Khải bật cười, lắc đầu. Đây có lẽ chính là thái

độ của người bình thường đối với những việc không

thể tưởng tưởng nổi. Hoặc là cực kỳ sợ hãi, hoặc là vô

cùng lạc quan.

Sau khi trở lại phòng của mình, trong phòng vẫn

rất yên lặng, ngoài việc thỉnh thoảng có tiếng ăn cơm

của Đường Đường, bình luận món ăn ngon hay không

ra, những người khác đều không hé môi nói lấy một

lời.

Phương Xương Thịnh đến đây đã tạo nên sự chấn

động quá lớn đối với những người này. Cho dù là Hồ

Tử Hàng trước đây hay khoe khoang thì bây giờ cũng

ngoan như cún ngồi yên lặng trong một góc.

Nhưng ánh mắt của họ thì thỉnh thoảng sẽ liếc về

phía Hoắc Khải.

Họ có quá nhiều điều hiếu kỳ muốn hỏi, nhưng lại

không dám hỏi.

Cho đến khi nhân viên đem lên vài món ăn thì mới

phá vỡ được không gian yên tĩnh này.

Vẻ mặt của Hồ Kiến Tân vô cùng phức tạp nhìn

sang Hoắc Khải, sau đó nói với Ninh Quốc Năng: “Anh

Ninh, anh tìm được cậu con rể xuất sắc đấy!”

Con trai ông ta chẳng qua chỉ là nhân viên bán

hàng cấp thấp của công ty bất động sản Xương Thịnh

mà đã được coi là nổi bật nhất trong mấy nhà hàng

xóm rồi. Thế mà Hoắc Khải lại còn thân mật như vậy

với tổng giám đốc của công ty bất động sản Xương

Thịnh, không những thế hôm nay người ta còn đưa ra

cái giá cao ngất trời để mời anh!

Không có năng lực sao có thể được tổng giám đốc

xem trọng như vậy?

Hồ Kiến Tân rất muốn hỏi, đây chính là con rể nhà

họ Ninh bị hàng xóm chê cười mấy năm nay ư? Bây

giờ rốt cuộc là đang làm gì, tại sao bỗng nhiên lại xuất

sắc như thế?

Nếu như bình thường, người khác nhắc đến con rể

nhà mình, Ninh Quốc Năng luôn tối sầm mặt mà

chuyển chủ đề.

Nhưng hôm nay, trên mặt ông lại tràn đầy ý cười,

nói: “ Cái này có gì mà giỏi, phú ông bạc tỷ cũng

không phải nó, nó chỉ quen biết mà thôi. Hơn nữa, vừa

rồi tổng giám đốc Phương đưa ra giá cao mời nó về

làm mà nó không đồng ý. Tên nhóc thối tha này, từ

chối điều kiện tốt như thế, đúng là ngốc chết mài!”

Nghe đến đây sắc mặt của Hồ Kiến Tân lại càng

phức tạp. Nếu con rể ông mà gọi là đồ ngốc thì con

trai tôi tính là gì? Đồ đần sao?

Nhìn vẻ mặt khác thường của cả nhà ông Hồ, Ninh

Quốc Năng cười tươi như hoa nở.

Sự bực bội trước đó đầu đã tiêu tan thành mây

khói. Thể diện do Hoắc Khải giành lại được khiến cho

ông bố vợ khẩu xà tâm phật này cảm thấy toàn thân

như được tiếp thêm sức mạnh.

Nếu không phải bình thường quan hệ với con rể

chẳng ra sao thì bây giờ thế nào ông cũng chủ động

uống với Hoắc Khải một chén để bày tỏ tình cảm rồi.

Hoắc Khải nhạy bén nắm bắt tình hình, thấy Ninh

Quốc Năng luôn nhìn về phía này thì chủ động cầm ly

rượu lên nói: “Bố, con kính bố”.

Anh uống một ngụm cạn đến đáy ly, mặt mày rạng

rỡ.

Lần này, cuối cùng Ninh Quốc Năng cũng tình

nguyện cầm ly rượu lên uống một cách sảng khoái.

Nửa tiếng sau, bữa tiệc cũng kết thúc.

Có thể nói đây là nửa tiếng khó khăn nhất mà cả

nhà ông Hồ đã phải trải qua. Nhất là Hồ Tử Hàng, chỉ

cần mỗi lần hít thở cũng cảm thấy toàn thân khó chịu.

Lúc bố mẹ nói chuyện với Hoắc Khải đã mang biểu

cảm và ngữ khí kính nể, dù sao con trai cũng làm việc

ở công ty của bạn tốt người ta.