Chế Tạo Hào Môn

Chương 87: Thay đổi




Cố Phi Dương không để cho Hoắc Khải giúp đỡ mà

tự mình đứng lên, cúi người nhặt cái xô lau trên mặt

đất, vừa lau vừa nói: “Là anh Lý đó à, thật xin lỗi, tôi

không để ý anh bước tới đây”.

Mặc dù không biết tại sao, nhưng Hoắc Khải có

thể cảm nhận được rõ ràng thái độ cố ý xa lánh anh

của Cố Phi Dương.

Do dự một chút, Hoắc Khải mới hỏi: “Văn Văn dạo

này học hành thế nào? Đã lâu rồi tôi không gặp cô

bé”.

Anh không hỏi thăm đến Cố Phi Dương, cũng

không quan tâm đến kết quả của vụ kiện. Bởi vì anh

biết, tất cả những điều này đều có thể kích động đến

lòng tự trọng mong manh của người phụ nữ trước mặt

anh.

Cố Phi Dương thu dọn đồ đạc rồi trả lời: “Cảm ơn

anh Lý đã quan tâm, Văn Văn rất tốt. Nếu không có

việc gì, tôi còn phải làm việc nên tôi đi trước đây. Hẹn

gặp lại anh sau”.

Nói xong, Cố Phi Dương quay lưng rời đi. Bước đi

một cách kiên quyết, cô ấy thậm chí còn không cho

Hoắc Khải cơ hội hỏi xem cô ấy có cần sự giúp đỡ hay

không.

Lúc này Ninh Ngọc Lâm cũng đi ra khỏi văn

phòng, nhìn thấy Hoắc Khải đang đứng ở đó thì kêu

lên: “Này, anh rể, anh còn chưa đi sao?”

“Vừa rồi tôi gặp mẹ của bạn học Đường Đường

nên có nói với nhau vài câu” Hoắc Khải chỉ cho Ninh

Ngọc Lâm thấy Cố Phi Dương và hỏi: “Cậu gặp cô ấy

lần nào chưa?”

Ninh Ngọc Lâm chỉ nhìn thấy bóng lưng liền nói:

“Em gặp rồi, cô ấy là Tây Thi bán thời gian mà, hóa ra

là mẹ của bạn học Đường Đường à? Sao anh không

nói sớm!”

“Tây Thi bán thời gian?“ Hoắc Khải có chút khó

hiểu hỏi: “Ý của cậu là gì?”

“Cô ấy làm công việc bán thời gian, lại rất xinh

đẹp, giống như Tây Thi vậy” Ninh Ngọc Lâm nói:

“Nhưng em nghe nói cô ấy cũng đáng thương lắm,

một mình chăm sóc bốn người già và bận tới mức chỉ

có thể làm công việc bán thời gian. Cô ấy thường phải

nghỉ ngang vì việc gia đình, nên mặc dù cô ấy xinh

đẹp nhưng hầu hết các văn phòng đều không thích

mời cô ấy đến làm việc. Lần trước công ty giúp việc

có phân công cô ấy đến làm vệ sinh ở chỗ của em, lại

bị em đuổi thẳng đi. Bây giờ em cũng cảm thấy có hơi

ngại với cô ấy”.

Nhìn thấy Cố Phi Dương rẽ vào góc cầu thang,

Hoắc Khải khẽ thở dài, có vẻ như cuộc sống của Cố

Phi Dương còn khó khăn hơn anh nghĩ.

Gánh trên vai bốn người già và một trẻ nhỏ vậy mà

cô ấy thậm chí còn không có một công việc nghiêm

túc. Hơn nữa, đối với những công việc bán thời gian,

cô ấy cũng không thể làm một cách suôn sẻ.

Nếu không xinh đẹp, e rằng cô ấy đã bị công ty

người giúp việc đuổi mất rồi.

Lần này gặp mặt, Cố Phi Dương cũng không để lộ

ra bất kỳ sự yếu đuối nào, nếu như không phải biết

trước cô ấy đã bị đuổi ra khỏi nhà, có lẽ Hoắc Khải

còn tưởng rằng tình hình của cô ấy vẫn bình thường

như trước.

“Sau này nếu cô ấy còn đến nữa, hãy để cô ấy có

việc để làm thêm, người phụ nữ này quả thật rất tội

nghiệp”, Hoắc Khải nói.

“Yên tâm, không nể mặt anh thì em cũng phải nể

mặt cháu gái của mình chứ”, Ninh Ngọc Lâm cười hỏi:

“Anh về nhà chưa? Có muốn em tiễn một đoạn

không?”

“Không cần, cửa hàng trực tuyến của cậu chỉ vừa

mới đi vào nề nếp, bây giờ chính là thời điểm bận rộn,

cậu lo làm việc của cậu đi, tôi tự bắt xe về được rồi”,

Hoắc Khải nói.

Ninh Ngọc Lâm không khách sáo tiễn anh đi thêm

nữa, nên sau một vài câu trò chuyện, hai người cũng

giải tán.

Khi Hoắc Khải rời khỏi tòa nhà văn phòng, Cố Phi

Dương đang ngồi cạnh xô lau ở góc trong cầu thang,

vắt giẻ trên tay rất nhiều lần.

Cô ấy cúi đầu, trong lòng rối bời.

Khi người chồng của cô ấy chết, trời đất như đổ

sập xuống trước mắt cô ấy, cô ấy đã cho rằng đó

chính là giây phút tuyệt vọng nhất trong cuộc đời của

mình.

Nhưng vài ngày trước, khi bố mẹ chồng đối đầu

với cô ấy trước tòa để tranh giành quyền sở hữu ngôi

nhà, Cố Phi Dương mới nhận ra rằng cô ấy vẫn chưa

thật sự rơi xuống vực thẳm.

Dưới vực thẳm mà cô ấy nghĩ, vẫn còn có mười

tám tầng địa ngục.

Sau đó, bố mẹ chồng đã thắng kiện với 17% quyền

sở hữu, cho họ đủ quyền lực để đuổi Cố Phi Dương ra

ngoài.

Hoặc là đưa tiền cho bọn họ, hoặc là biến đi.

Cố Phi Dương biết tại sao bố mẹ chồng lại làm như

vậy, họ bị chị dâu mê hoặc và nói rằng chồng cô đã

chết, rằng là có người phụ nữ nào lại không muốn tái

hôn?

Hơn nữa cô ấy còn trẻ đẹp như vậy, dù có mang

thêm một đứa con cũng không thành vấn đề.

Sau khi tái hôn, liệu cô ấy có còn lo chuyện của bố

mẹ chồng cũ nữa không?

Cho dù Cố Phi Dương trước giờ đều làm tròn trách

nhiệm của một người con dâu, chăm sóc cho bố mẹ

chồng lúc nào cũng tận tâm tận lực, nhưng người đầu

bạc tiễn người đầu xanh, trong lòng bố mẹ chồng khó

tránh khỏi có nhiều điều lo lắng.

Cho nên khi bị con gái rỉ rả khuyên răn được vài

năm, bố mẹ chồng liền tin thật.

Lý do họ tranh giành quyền sở hữu nhà rất đơn

giản. Họ muốn tiết kiệm tiền hưu trí cho mình, để một

ngày nào đó Cố Phi Dương tái hôn và phớt lờ họ, họ

vẫn có thể chuyển đến viện dưỡng lão.

Cố Phi Dương có thể hiểu được lý do này, nhưng

nó khiến trái tim cô ấy tan nát hoàn toàn.

Để chăm sóc người lớn trong nhà, cô ấy gần như

đã từ bỏ mọi thứ, bây giờ cô ấy không có công việc

chính thức, lại không còn tiền tiết kiệm.

Cô ấy góa chồng khi vẫn còn trẻ trung xinh đẹp,

vào thời điểm vui vẻ nhất để tận hưởng cuộc sống,

vậy mà cô ấy thậm chí còn không dám bỏ tiền ra mua

cho bản thân một chiếc váy mới.

Không dám ăn không dám mặc, thậm chí khi con

gái muốn đi công viên giải trí tốn chừng vài chục

đồng, cô ấy cũng phải cân nhắc cực kỳ lâu.

Cho nên cô ấy đã vô cùng tự ti, hai chữ tự tin chưa

bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô ấy.

Hoắc Khải càng ưu tú, cô ấy càng cảm thấy mình

phải cách xa người đàn ông này ra một chút. Vốn

không phải là người của cùng một thế giới, cũng

chẳng có việc gì cần giao lưu thân thiết.

Nhất là hôm nay khi nhìn thấy Hoắc Khải, Cố Phi

Dương thật sự cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Theo cô, lao động theo giờ không phải là một

công việc đáng tự hào gì. Có lẽ công việc không phân

biệt cao thấp, nhưng bản chất của nó quyết định rằng

đây là công việc mà những người kém cỏi nhất sẽ lựa

chọn.

Nếu như có chút năng lực, có chút mơ ước, người

ta chắc chắn sẽ chọn những ngành nghề khác để làm.

Nhân viên của các công ty cho thuê người giúp

việc phần lớn đều là phụ nữ trung niên trên bốn mươi

tuổi, có rất ít những người ba mươi tuổi hay trẻ hơn.

Chương 87: Thay đổi

Một mặt là do hầu hết mọi người thường tin tưởng

những nhân viên lớn tuổi hơn, mặt khác, những người

trẻ tuổi có xu hướng xem thường công việc này.

Nếu không phải lựa chọn cuối cùng, sẽ có rất ít

người trẻ đến để làm công việc này.

Và cô ấy là một trong những người trẻ bị ép buộc

phải lựa chọn công việc này như thế.

Trong công việc, bởi vì dung mạo của cô ấy mà

bình thường hay bị những người khác chỉ trỏ bàn tán

thế này thế kia, Cố Phi Dương cũng không có quá

nhiều cảm giác.

Cô ấy dường như đã quen với việc bị người khác

bàn tán chỉ trỏ rồi, nên chỉ xem đó là chuyện thường.

Nhưng hôm nay khi bị Hoắc Khải nhìn thấy, trong

lòng của cô lại tự nhiên cảm thấy khó chịu.

Có thể là do Hoắc Khải quá tốt, cũng có thể vì gia

đình của họ quá hạnh phúc, nên mỗi khi gặp anh, Cố

Phi Dương đều phải suy nghĩ rất nhiều.

Đôi khi, cô ấy thậm chí còn nghĩ, nếu cô ấy kết

hôn với Hoắc Khải thì cuộc sống của cô ấy bây giờ sẽ

như thế nào?

Ý nghĩ này càng xuất hiện, trong lòng của cô ấy

càng cảm thấy có lỗi, bởi vì cô ấy biết đó là điều

không nên.

Đồng thời, nếu như cứ suy nghĩ như vậy thì cô ấy

sẽ càng hận số phận của mình hơn.

Nghĩ đến hình ảnh của Ninh Thần và Đường

Đường trước đây với nụ cười hạnh phúc trên gương

mặt, cơ thể của Cố Phi Dương khẽ run lên.

Cùng là phụ nữ với nhau, tại sao chỉ có mình cô là

phải rơi vào tình cảnh này?

Có nên đổ lỗi cho sự bất công của ông trời không?

Không, ông trời rất công bằng, đã mang cho cô ấy

hạnh phúc, chỉ là tự nhiên lại mang niềm hạnh phúc

này đi mất mà thôi.

Cuộc sống sau này có như thế nào, cũng đều

hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của bản thân.

Đúng vậy, con đường mình đi do chính mình lựa

chọn, cũng như sau khi chồng mất, cô ấy đã quyết

định không bao giờ tái hôn và hết lòng chăm sóc bốn

người già trong nhà.

Nhưng giờ đây, bố mẹ chồng đã lựa chọn không

tin tưởng cô ấy vì sự dèm pha của chị dâu, khiến cho

Cố Phi Dương càng thêm tuyệt vọng, nhưng cũng cho

cô ấy một cơ hội để lựa chọn lại.

Được mất xoay vòng, sẽ có cái gì, thì cũng phải

xem bản thân đang muốn cái gì.

Điều mà Cố Phi Dương mong muốn rất đơn giản,

cô ấy hy vọng mình sẽ không còn tự ti như vậy nữa,

và hy vọng khi gặp lại Hoắc Khải, cô ấy sẽ không còn

phải cảm thấy xấu hổ.

Có thể cô ấy sẽ không bao giờ được ở bên cạnh

một người đàn ông như vậy, nhưng cô ấy hy vọng

rằng lần sau gặp mặt, cô ấy có thể nói chuyện với anh

cùng một nụ cười tràn đầy tự tin.

Ở một vị trí tự do và bình đẳng để nói chuyện với

nhau.

Thay vì cứ phải giống như cô bé Lọ Lem bó gối ở

góc phòng đợi chờ chàng hoàng tử trong truyện cổ

tích.

Nhìn chiếc giẻ trên tay có vẻ đã không còn sạch

sẽ hơn nữa, Cố Phi Dương mới đứng dậy, từ từ gấp

giẻ lại và đặt lên xô.

Nhìn lại những dụng cụ dọn dẹp đã đồng hành

cùng với bản thân trong suốt vài năm qua, Cố Phi

Dương quay người rời khỏi cầu thang.

Cô ấy bước đi rất nhanh với những bước chân dài,

cứ như thể cô ấy muốn chia tay tất cả những điều này

càng sớm càng tốt.

Thái độ kiên quyết đó, lần đầu tiên đã mang đến

cho cô một sức sống hoàn toàn mới.

Nếu như Hoắc Khải vẫn còn ở đây, anh chắc chắn

sẽ có thể nhìn thấy đôi mắt của Cố Phi Dương đang

thể hiện niềm khát vọng đối với cuộc sống lớn đến

nhường nào.

Thái độ quyết tâm theo đuổi gần như đến mức ám

ảnh đó chính là nền tảng của sự thành công!

Động lực giúp cô ấy theo đuổi sự thành công này

đã đến từ một người đàn ông ưu tú.

Hoắc Khải không hề biết rằng sự xuất hiện trở lại

của mình sẽ khiến cho Cố Phi Dương thay đổi quan

điểm và hành động của bản thân đối với cuộc sống.

Cùng lúc đó, Cơ Xương Minh đang cúi đầu, trả lời

một cuộc điện thoại.

Trên điện thoại, Cơ Xuyên Hải đang mắng chửi hắn

ta thậm tệ.