Chế Tạo Hào Môn

Chương 86: cặp gõ




“Nếu là chuyện không thể làm được, em đây cũng

không dám gọi điện cho ông anh đâu! Nhưng em tin là

một ngày nào đó, ông anh sẽ tự hào vì có thằng em

này!“ Hoắc Khải nói.

“Sao đột nhiên cậu không khiêm tốn nữa vậy,

ngược lại làm anh không quen à nha!” Hạ Hoằng Viễn

cười lớn nói: “Nhưng thế cũng tốt, thanh niên trai

tráng cần chút nhuệ khí, giống như cậu đánh gục

Tang Thu Dương vậy. Đời người được mấy mùa thu, sợ

quái gì chứ!”

Hai người nói chuyện khá thoải mái, tới khi lên máy

bay, Hạ Hoằng Viễn vẫn còn vẫy tay từ xa: “Chú em,

rảnh thì nhớ liên lạc với ông anh đây, nhớ tìm anh

uống vài ly đấy!”

Nhìn dáng vẻ phấn khởi của Hạ Hoằng Viễn, Cơ

Hương Ngưng có chút hâm mộ: “Phó hội trưởng Hạ

đối xử với anh tốt đó!”

“Đúng vậy, nên càng thấy áy náy với ông ấy!”

Hoắc Khải thở dài.

“Áy náy với ông ấy? Anh làm gì có lỗi với người ta

tồi?” Cơ Hương Ngưng tò mò hỏi.

“Không có gì. Tôi đã làm phiền ông ấy quá nhiều

thôi!” Hoắc Khải đáp cho có.

Cơ Hương Ngưng ồ một tiếng rồi nói: “Nhưng phó

hội trưởng Hạ đánh giá anh rất cao, còn so sánh anh

với ngôi sao đầy triển vọng của nhà họ Hoắc”.

Hoắc Khải quay qua nhìn cô: “Sao? Cô cảm thấy

không so được à?”

“Tất nhiên là không so được!”, Cơ Hương Ngưng

lại nói thẳng: “Tôi thừa nhận là năng lực cá nhân của

anh rất xuất sắc, thậm chí còn vượt qua dự đoán của

tôi. Nhưng Hoắc Khải là người nào? Trong mắt nhiều

người, anh ấy là vị thần thương mại. Chân chính dựng

nghiệp bằng hai bàn tay trắng, không dựa vào danh

tiếng gia tộc, đưa một công ty tài sắp phá sản vươn

lên thành công ty nằm trong top 50 cả nước, hơn nữa,

chỉ tốn vài năm thôi, anh làm được sao? Trên đời này,

trừ anh ấy, không ai làm được!”

Hoắc Khải nhìn mặt Cơ Hương Ngưng, anh nhìn ra

được vài cảm xúc khác thường, không nhịn được cười

nói: “Có vẻ cô rất sùng bái anh ta!”

“Sùng bái thì sao? Có một thần tượng như vậy, đó

là vinh dự của tôi!” Cơ Hương Ngưng hiếm khi để lộ

dáng vẻ của một thiếu nữ, cô ta hừ một tiếng: “Nhìn

dáng vẻ của anh đi, có chút thành tích là đã kiêu ngạo

như thể mình vô địch thế giới ấy. So với Hoắc Khải,

anh kém xa”

Cô ta vừa dứt lời là đã bước vào trong cabin.

Hoắc Khải bị bỏ lại phía sau thấy dở khóc dở cười,

mình kém xa sao?

Nhưng dù là Hạ Hoằng Viễn hay Cơ Hương

Ngưng, họ đều nghĩ tới cậu chủ nhà họ Hoắc, điều

này nhắc nhở Hoắc Khải, trên thế giời này, còn có rất

nhiều quan tâm tới anh.

Nhưng những người quan tâm anh này lại không

biết, Hoắc Khải chân chính đã chết rồi.

Nếu để cho họ sùng bái, quan tâm một kẻ giả mạo

như thế, Hoắc Khải sẽ cảm thấy rất ghê tởm.

Vì thế, dù thế nào, anh cũng phải ngăn cản hung

thủ đứng sau mọi chuyện đạt được mục đích.

Cũng may, nhà họ Hoắc đã phát triển không

ngừng dưới sự dẫn dắt của anh, tài sản tăng trưởng

với biên độ cực nhanh. Tài sản nhiều như thế, không

phải ai muốn nuốt cũng được.

Dù có kẻ thế thân gần như giống hệt anh giúp đỡ,

hung thủ cũng phải tốn một khoảng thời gian dài để

lót đường.

Chuyện của Hiệp hội Thương mại đã kết thúc, mấy

tiếng sau, máy bay chở hai người Hoắc Khải đáp

xuống sân bay địa phương.

Vừa xuống máy bay, Hoắc Khải lập tức nhận được

cuộc gọi từ Ninh Ngọc Lâm: “Ông anh ruột của em ơi,

anh về chưa?”

“Mới xuống máy bay, sao thế?” Hoắc Khải hỏi.

“Không nói rõ được trong điện thoại, anh tới văn

phòng một chuyến rồi nói tiếp!” Ninh Ngọc Lâm vừa

dứt lời là vội cúp máy.

Hoắc Khải nhíu mày, nghĩ ngợi rồi nói với Cơ

Hương Ngưng: “Tôi không về công ty với cô, bên phía

Ngọc Lâm có việc, tôi phải qua đó một chuyến!”

“Đi đi! Dù sao bên công ty tạm thời cũng không có

chuyện gì cần anh giải quyết”, Cơ Hương Ngưng lại

hỏi: “Có cần tôi bảo tài xế đưa anh đi trước không?”

“Không cần, tôi bắt xe là được!” Hoắc Khải vừa

dứt lời là chạy ngay tới ven đường, vẫy một chiếc taxi,

chạy về phía văn phòng của Ninh Ngọc Lâm.

2B phút sau, Hoắc Khải gõ cửa văn phòng của

Ninh Ngọc Lâm.

Nửa phút sau, cửa mới bật mở, thấy Hoắc Khải

đứng đó, Ninh Ngọc Lâm vội kéo anh vào với gương

mặt u sầu, vừa vào trong vừa nói: “Cuối cùng anh

cũng đến rồi, nếu không em sốt ruột gần chết rồi

đây!”

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hoàng Kiệt Hảo

đâu? Anh ta không giải quyết được sao?”, Hoắc Khải

hỏi ra.

“Ây, nói tới việc này thì cũng không coi là ngoài ý

muốn nhưng…”

Ninh Ngọc Lâm nói một nửa thì nghe thấy vài tiếng

“trầm rầm rầm” vang lên, Hoắc Khải bị dọa hết hồn.

Mấy dải màu bay đầy trời, ba bốn người đang phụ

đẩy xe bánh kem, còn có người thổi kèn và gõ chiêng,

chẳng khác nào như đang chúc mừng năm mới.

Hoắc Khải bị bọn họ làm cho ngu ngơ, chuyện gì

đây?

“Chúc mừng chúng ta đã bán được một trăm máy

nước nóng Kinh Vận trong một tuần! Sao, có phải bất

ngờ lắm không!” Ninh Ngọc Lâm cười lớn.

Hoắc Khải chỉ muốn đạp một cái vào mặt cậu ta,

một tuần mà bán được có trăm máy, cậu còn vui vẻ

như trúng được năm triệu nữa, không biết là rất bẽ

mặt sao?

Phải biết rằng những nhãn hiệu máy nước nóng

kia, có cửa hàng nào của họ không bán được mấy

trăm đến cả ngàn chiếc máy hàng tháng? Nếu là loại

bán chạy thì một tháng bán được mười mấy ngàn máy

cũng là bình thường.

Giờ mới trắm máy mà đã ăn mừng, đợi bán được

hơn một ngàn, thế chẳng phải là lên trời luôn sao?

Hoắc Khải không biết việc này có gì đáng để chúc

mừng, nhưng Ninh Ngọc Lâm lại cảm thấy rất cần

thiết.

Nên biết là lúc trước cậu ta chạy thị trường mấy

tháng nhưng chẳng bán nổi mười cái máy. Hiện tại,

shop online vừa mở được một tuần là đã bán được

trăm máy.

Đừng nói bọn họ, ngay cả giám đốc Hoàng Hữu

Sơn của công ty cũng mừng như bắt được vàng.

Một tuần bán trăm máy, một tháng bốn trăm, một

năm là năm ngàn máy.

Một máy giá hai ngàn năm trăm tệ, mười máy 25

ngàn tệ, năm ngàn máy là 12 triệu năm trăm ngàn tệ.

Thành tích này là thứ mà Hoàng Hữu Sơn chưa

dám mơ trước đó.

Phải biết là hai tháng trước, ông ta còn đang sầu

lo vì mấy triệu máy tồn kho, sầu tới mức bạc cả tóc.

Nhưng bây giờ, trong một năm ông ta có thể bán

được mấy chục triệu máy, thế thì sao đồng chí Hoàng

không hưng phấn chứ.

Một trăm máy nước nóng có lợi nhuận thuần chỉ

mấy chục ngàn thôi nhưng Hoàng Hữu Sơn lại phát

cho mọi người một trăm ngàn tiền thưởng.

Lỗ hay không, ông ta không nghĩ nhiều được vậy,

chỉ muốn dùng tiền để nói cho mấy người này là chỉ

cần các cậu có thể bán mười mấy triệu máy một năm,

ông đây sẽ dùng tiền đè chết mấy người.

Cũng vì vậy, Ninh Ngọc Lâm mới cố ý gọi Hoắc

Khải tới công ty.

Mọi người đều biết, một “nhãn hiệu không nổi

tiếng” mà có thể bán được trăm máy nước nóng từ

lượng tiêu thụ ban đầu bằng không, điều này khó

khăn cỡ nào!

Quá trình này gần như đã đào thải 90% những

người muốn bắt tay vào khởi nghiệp.

Họ không bị đào thải là nhờ Hoắc Khải tạo web,

phương án tuyên truyền có hiệu quả.

Cũng chính là vì danh tiếng của nhãn hàng quá

nhỏ, nếu không thì lượng tiêu thụ sẽ không ít vậy.

Mà mọi người đều tin tương lai sẽ tươi sáng.

Họ không đắc ý, cũng không nhận vào mình công

lao nhiều bao nhiêu, nói tới công lao thì Hoắc Khải là

người có công lớn nhất.

Ninh Ngọc Lâm mời một người không phải nhân

viên trong công ty đến nhưng không ai phản đối, dù là

Hoàng Kiệt Hảo, anh ta cũng ngầm đồng ý.

Khi vừa vào công ty, anh ta cảm thấy bất cứ nhãn

hiệu mới xuất hiện nào bán được hàng trăm sản phẩm

trong một tháng thì đã là tốt.

Thủ đoạn của Hoắc Khải đã đạt được mục tiêu của

anh ta trước hai mươi ngày, sao anh ta có thể không

phục cho được.

Vì vậy, Ninh Ngọc Lâm kéo Hoắc Khải qua cắt

bánh kem, Hoàng Kiệt Hảo còn nói: “Giai đoạn trước,

anh làm cũng được, giai đoạn sau thì tôi sẽ làm tốt

hơn anh!”

Mọi người đều biết tính Hoàng Kiệt Hảo, qua cái

miệng rộng của Ninh Ngọc Lâm, ai cũng biết vì sao

Hoàng Kiệt Hảo thích nhằm vào Hoắc Khải.

Bọn họ đều cười trộm, nhưng năng lực cá nhân

của Hoàng Kiệt Hảo cũng tốt, cũng được mọi người

công nhận, không ai cảm thấy anh ta mạnh miệng.

Hoắc Khải cười nói: “Tôi cũng tin là anh sẽ làm

tốt!”

Anh chủ động tạo mối quan hệ khiến vẻ mặt

Hoàng Kiệt Hảo càng thêm thân thiện.

Chuyện về sau thì không cần nói nhiều, nên ăn

bánh thì ăn, ai thích chém gió thì cứ vung tay thôi.

Qua nửa tiếng, Hoắc Khải mới tạm biệt mọi người

trong văn phòng.

Dù sao nơi này cũng không phải công ty của anh,

anh chỉ nể mặt Ninh Ngọc Lâm mà giúp đỡ một chút.

Thỉnh thoảng tới một lần là được, ở lâu thì không ổn.

Ra khỏi văn phòng, Hoắc Khải đang nghĩ mình nên

mua chút nguyên liệu nấu ăn về nấu bữa ngon cho hai

mẹ con hay không thì một người đi ra từ một phòng

khác.

Hai người đều không quá để ý nên đâm sầm vào

nhau.

Người nọ thốt lên một tiếng, thùng nước và cây lau

trên tay rơi xuống đất.

Hoắc Khải vội tiến lên đỡ: “Không sao chứ! Ngại

quá, đụng trúng… a, cô Cố!”

Cố Phi Dương ngơ ngác nhìn Hoắc Khải đang giơ

tay đỡ mình, không ngờ gặp được anh ở đây.

Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ là mình đang

mặc đồ lao công, mất mặt quá!