Chuyện nhà Mộc Tử

Chương 15: Một em bé!






Chương 15: Một em bé!
Edit và beta: Shim
WordPress: Phong Nguyệt Các
Mộc Tử Quân bị lay bằng tỉnh thì thôi.
Mới sớm ngày ra A Mộc Mộc đã điên cuồng chọt anh, còn kêu to: "Mộc Tử! Anh đẻ!"
Mộc Tử Quân nhắm tịt hai mắt đá cho cậu một cước, "Thần kinh à? Anh đẻ thế quái nào được?"
A Mộc Mộc trừng mắt sững sờ, "Chả lẽ em đẻ?"
Mộc Tử Quân cáu kỉnh, "Quần què gì vậy?"
Đột nhiên cảm giác tay mình có gì ướt ướt, anh mở mắt ra nhìn: Trời ơi một – thằng – bé – đang – gối – tay – mình – chảy – cả – nước – miếng – ! – ! – !
"Đờ mờ A Mộc Mộc!" Mộc Tử Quân tỉnh ngay tắp lự, "Tối qua em làm gì anh đấy?"
A Mộc Mộc lắp bắp: "Em em em... không hề..."
Mộc Tử Quân nhìn chằm chằm vật thể lạ trên tay, "Tôi sinh con cho thằng cha nào đây?"
Lúc này thằng nhóc cũng tỉnh lại, ngồi dậy dụi dụi con mắt, khi thấy hai người phía sau nó bèn khóc toáng lên: "Oa moa moa, muốn moa moa cơ!"
A Mộc Mộc cuống quít ấn vào lòng Mộc Tử Quân, "Đừng khóc đừng khóc, ma ma đây ma ma đây!"
"Cái tên râu xanh này! Ma ma gì? Có mà ma tóc dài!"
Thằng nhóc càng hăng say hơn, "Oaaa... Muốn moa moa cơ!"
Mộc Tử Quân chỉ vào đứa bé đang không ngừng gào khóc, "Đm, con cái nhà ai đây???"
A Mộc Mộc ngẩn người, "Không phải của anh sao?!"
"Đậu em tưởng tượng gì đấy?!" Mộc Tử Quân đá cậu ta thêm cước nữa, "Nói đùa mà cũng tin."
A Mộc Mộc rầu rĩ, "Em nghĩ được cả tên rồi."
"..."
Hai người nhanh trí lấy điện thoại ra dụ cuối cùng cũng dỗ được nó ngừng khóc, sau đó lấy tốc độ tên lửa thay quần áo, quyết định ôm thằng bé này ra gặp Ngôn Kiêm, đi tìm mẹ cho nó.
Mộc Tử Quân bị quấn tròn một cục, hỏi thăm: "Bé con, em có nhớ số điện thoại của ma ma không?"
Thằng nhóc sụt sịt lắc đầu.
"Em với mẹ ngủ ở trong lều sao?"
Thấy nó gật đầu, anh tiếp tục tra hỏi: "Thế em có nhớ lều của em ở đâu không? Hình dáng thế nào?"
Nó suy nghĩ một chút đáp: "Màu đỏ."
Mộc Tử Quân phóng tầm mắt ra xa, một mảng to đùng đỏ chói cả mắt, đỏ hơn cả máu kinh!
Mộc Tử Quân vẫn kiên nhẫn, "Thế mẹ em tên gì? Trông như thế nào?"
"Moa moa nói không cho người lạ biết tên."
"..."
Thằng bé bỗng dưng cười toe toét, lộ ra hai cái lúm rõ ràng, "Anh đẹp trai, anh chơm chơm em em mới nói."
Mộc Tử Quân sửng sốt mấy giây, xoa đầu thằng bé, "Còn bé mà đã biết trục lợi rồi."
A Mộc Mộc lạnh te cái mặt, "Nó thơm anh, emsẽ đánh anh."
"Oa oa oa... Moa moa ơi anh ta đánh con! Tên xấu xa! Muốn moa moa muốn moa moa cơ!"
Mộc Tử Quân: "..." Khóc lóc trông giả thế chứ lại!
Còn Ngôn Kiêm đâu?
Cậu ta đang mải ba hoa chích chòe với một mĩ nữ tóc đen dài suôn mượt. Hai người kẻ xướng ta hát không biết chán, từ ngắm tuyết rơi đến mặt trời mọc, từ thi ca phú họa đến triết lí cuộc sống, vừa gặp đã hận không quen nhau sớm hơn.
Ngôn Kiêm cao quý lạnh lùng lại mang chút sầu muộn thả một ngụm khói, nội tâm bùi ngùi: Đã lâu lắm rồi chưa giả ngầu thống khoái đến thế!
Đang từ nhóm máu chòm sao đến thói quen ẩm thực, Ngôn Kiêm liền bộc bạch mình thích nhất là quả anh đào.
Mĩ nữ tóc đen cười nói: "Anh đào sao? Sinh tiền tôi cũng rất thích."
"Hả? Thật không? Sao bây giờ mới..." Ngôn Kiêm chợt ngây người, phát ra mấy tiếng bủn rủn: "Sinh tiền?"
Mĩ nữ vẫn cười tươi như hoa, "Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
Ngôn Kiêm hoảng loạn bỏ của chạy lấy người, "Chiêu – ming – a..." (Cứu mạng)
Mĩ nữ chả hiểu ra làm sao.
Đúng lúc này Mộc Tử Quân và A Mộc Mộc dắt theo đứa bé đi tới nơi.
Ngôn Kiêm cuống cuồng phi tới, "Mộc Tử CHẠY MAU LÊN!!!"
Mộc Tử Quân bèn nhăn mặt, "Quỷ gì cơ?"
"Có nữ quỷ!"
"..."
Mĩ nữ từ xa nhìn về phía ba người họ, ngạc nhiên một lát sau đó tràn ngập tình yêu của người mẹ, giang rộng hai cánh tay hô to: "Mộc Mộc, sang đây với mẹ, nhanh!"
Mộc Tử Quân và A Mộc Mộc đều sửng sốt, bốn mắt nhìn nhau, "Mẹ?"
Lại thấy đứa bé bên này cũng vươn tay ra, reo lên "Moa moa!" rồi chạy đi, lúc này hai người mới thở phào nhẹ nhõm, "Mẹ nó."
Ngôn Kiêm sửng sốt, lúc này mới phản ứng lại, "Sinh tiền... Trước khi sinh... ĐM!" Hóa ra chị gái xinh đẹp này đã có gia đình!
[Tác giả phát biểu ý kiến]
Số lượng từ không đồng đều là dấu ấn bản thân... (hai ngón trỏ đối nhau) Xin thứ lỗi!
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người! *chụt chụt*
Hết chương 15