Cô Gái Tháng Sáu

Chương 53




Vương Quân đang rầu rĩ thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có tiếng xe hơi đang lại gần.

Cô liền lao ra cổng và mở cửa, phát hiện thấy bên ngoài có chiếc xe tải màu trắng vừa đỗ xong.

Cô liền chạy ra ngay, nhìn thấy Kevin đang ngồi trong khoang lái, sắc mặt nhợt nhạt, dường như rất mệt mỏi.

Cô hỏi: “Anh... sao vậy?”

Kevin vừa xuống xe vừa đáp: “Anh không sao cả.”

“Anh... anh... quên đồ à?”

Kevin lắc đầu rồi chỉ vào cửa ga ra.

“Sao vậy?”

“Quên đóng cửa ga ra.”

Giờ cô mới phát hiện ra cửa ga ra bên phải chưa đóng, vừa nãy toàn ra vào bằng cửa lớn, không để ý đến chuyện này.

Kevin liền giải thích: “Cửa ga ra này không được lắp khóa tự động, có thể em không biết cách đóng như thế nào.”

Cô bước đến ngó thì đúng là không biết đóng thế nào thật. Cô chưa bao giờ dùng cửa này, vì ga ra nhà cô chứa được ba chiếc xe, có hai cửa, cửa bên trái có thể cho hai chiếc xe đi qua, trên cửa đó có khóa tự động, lâu nay cô chỉ dùng cửa đó, từ ngoài đi vào liền bấm điều khiển mở tự động, từ ga ra đi ra chỉ cần bấm một nút nhỏ thông giữa nhà và cánh cửa nhỏ dẫn tới ga ra là xong, rất tiện. Cánh cửa bên phải này chỉ cho một xe qua được, không có khóa tự động nên cô chưa bao giờ dùng.

Nhưng Kevin lại thường xuyên dùng cửa ga ra này vì anh để dụng cụ, vật liệu, phế liệu ở hết bên này, để bên kia trống cho cô dễ đỗ xe. Hôm nay chắc là vì chuyển đồ nghề nên anh mới mở cánh cửa này, nhưng cuối cùng lại quên đóng.

Kevin đứng ngoài ga ra, cô đứng trong ga ra, bốn mắt nhìn phau.

Cô hỏi: “Cửa này... đóng... kiểu gì nhỉ? Anh hướng dẫn em đi.”

“Đóng thì không khó, quan trọng là mở cửa đòi hỏi phải khéo một chút.” Anh bước vào ga ra, đưa tay ra kéo, rầm một tiếng, cửa đã được đóng lại.

Ga ra tối om, cô bất chấp tất cả sà ngay vào lòng anh.

Cả hai người đều run lẩy bẩy.

Một lát sau, mắt đã quen với bóng tối trong ga ra, cô ngẩng đầu lên nhìn anh. “Vừa nãy... sao anh... đứng xa thế? Cứ như đang giận vậy.”

“Đúng là giận mà.”

“Giận ai vậy?”

“Giận chính bản thân mình.”

“Tại sao lại giận chính bản thân mình?”

“Vì anh... làm sàn xong sớm quá!”

Sống mũi cô cay cay, cô rúc vào lòng Kevin một lát nữa rồi nói: “Nếu anh không đến đóng hộ em thì em thật sự không biết phải đóng thế nào.”

“Như anh đóng vừa nãy thôi, kéo xuống dưới là được.”

Kevin buông cô ra rồi bước tới cánh cửa nhỏ thông vào nhà, bấm công tắc điện, đèn ga ra bật sáng. Anh quay lại bên cô, chỉ vào tay cầm trên cửa ga ra, nói: “Lúc mở cửa, em nắm chặt cái này xoay và nhấc lên trên một chút là mở được.”

Anh đứng sau lưng cô, nắm tay phải của cô để cô nắm chặt tay cầm đó. “Em xoay thế này này.”

Cô liền xoay như anh hướng dẫn.

Anh lại nắm bàn tay còn lại của cô. “Rồi dùng tay này nhấc cửa lên một chút.”

Tay phải của cô vẫn bị anh ấn trên tay cầm, tay trái lại phải hạ thấp xuống dưới để nâng cửa, đành phải khom lưng xuống, đúng lúc chạm vào anh, chạm vào một vật cứng cứng, lòng dạ cô rối bời, không biết phải làm sao.

Hai người giữ nguyên tư thế đó một lúc.

Máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu, chân tay cô mềm nhũn, vì tư thế đó giống như họ đang làm tình từ phía sau vậy.

Cô nghe thấy tiếng anh thở rất mạnh.

Cô chờ đợi hành động tiếp theo của anh.

Nhưng anh nắm tay cô, nhấc cửa lên, cửa đã nâng lên.

Bên ngoài ánh nắng rực rỡ.

Kevin buông cô ra và bước sang một bên. “Rất đơn giản đúng không?”

“Anh dạy em rồi thì phải đơn giản chứ!”

“Em làm thử lần nữa xem, đóng cửa trước.”;

Cô đưa tay ra kéo cửa nhưng không với được, nhảy lên mấy lần mà vẫn không được.

Kevin liền cười. “Ha ha, anh không nghĩ là chiều cao của em lại không đủ! Muốn đóng cửa này thì em phải đứng lên ghế mới được.”

“Để em lấy ghế, anh đừng đi vội, em sợ... em không đóng được.”

“Thôi, đừng lấy ghế, đứng chênh vênh đóng cửa nguy hiểm lắm, nhảy xuống lại trẹo chân thì phiền. Thôi lắp khóa tự động đi, mấy trăm đô là ổn thôi.”

“Cùng lắm nhà em chỉ có hai xe thôi mà, không phải đỗ ở đây đâu, em định lấy chỗ này để cất đồ lặt vặt. Anh đóng lại hộ em, đóng rồi thì em sẽ không bao giờ mở nữa.”

“Thế cũng được.” Anh định ra ngoài đóng thì bị cô kéo lại. “Trong phòng khách còn một thùng sàn tấm đấy...”

“Ờ, sorry, anh quên không bê ra ga ra.”

Kevin liền vào phòng khách bê thùng carton.

Kevin ra ngoài ga ra, đang định đưa tay đóng cửa. Cô liền gọi: “Đợi đã, đóng bên trong ấy.”

Kevin không hỏi tại sao mà lùi vào ga ra rồi đưa tay kéo, cửa đã đóng lại.

Cô lại sà vào lòng anh.

Đằng nào thì cô đã thành “người đàn bà hư hỏng”, hư hỏng thêm một lần nữa cũng vẫn là “người đàn bà hư hỏng”.

Anh không đẩy cô ra nhưng cũng không ôm cô mà chỉ cúi đầu nhìn cô.

Cô vòng tay ôm chặt thắt lưng anh, cố gắng áp sát vào anh, đặc biệt là vùng nhạy cảm đó.

Chỗ đó vẫn cưng cứng, nhưng anh không có hành động gì, chỉ đứng im như tượng gỗ, một bức tượng gỗ đang thở gấp gáp.

Cô hỏi: “Ngày mai anh đến nhà Eric làm sàn à?”

“Ừ.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó thì về nước.”

Trái tim cô đang rỉ máu, thật sự cô chỉ muốn móc hẳn trái tim anh ra xem có phải nó cũng đang rỉ máu như cô không,.

Nhưng nhịp thở của anh đã bình thường trở lại.

Cô nói: “Đợt tới về nước đón con trai, em sẽ đến thành phố H thăm anh nhé?”

Kevin nghĩ một lát rồi nói: “Tốt nhất là đừng làm thế.”

“Tại sao?”

“Em không sợ chồng phát hiện ra à?”

“Em không sợ. Anh về nước rồi, anh ta còn làm gì được anh?”

“Nhưng anh ta sẽ… tàn phá dung nhan của em.”

“Nếu em bị tàn phá nhan sắc, anh có... chê em xấu không?”

“Anh sẽ không, nhưng em thì có. Em sống trên thế giới này không thể chỉ để một mình anh ngắm được, nếu mọi người thấy em không xấu thì cũng chẳng để làm gì, khi ai ai cũng thấy em xấu, đến con trai em cũng cảm thấy em xấu thì em sẽ... đau khổ biết bao!”

“Chỉ cần anh không chê em thì em sẽ không... đau khổ.”

“Nếu anh ta không những tàn phá dung nhan của em mà còn… làm gì em thì làm thế nào?”

“Em chấp nhận.”

“Nhưng anh không chấp nhận! Làm sao anh có thể để em phải mạo hiểm lớn như vậy?”

Cô liền đề nghị: “Hay là mình cùng... bỏ trốn?”

“Trốn đi đâu? Ở cái nơi như Trung Quốc, em không có hộ khẩu ở đó tức là kẻ vô gia cư, không có thân phận, con trai em chẳng còn có trường mà học ấy.”

“Em sẽ tự dạy nó.”

“Nhưng người Trung Quốc thích dòm ngó chuyện của người khác như thế, em trốn đi đâu cũng sẽ có người gièm pha, dị nghị.”

“Thế thì mình ở lại Mỹ thôi, đi sang bang khác, đằng nào thì Mỹ cũng không có hộ khẩu, mình đi đâu cũng được.”

“Con trai em vẫn đang ở Trung Quốc...”

“Đợi em đón nó sang đây rồi mình cùng trốn đi.”

“Em là vợ của anh ta, con trai em cũng là con trai của anh ta, em đưa con trai bỏ trốn, anh ta có thể đăng tin tìm người thân trên khắp nước Mỹ, còn có thể nhờ FBI ra mặt tìm em nữa...”

“Bọn mình trốn ở một nơi... mà họ không thể tìm thấy.”

“Làm gì có nơi nào FBI không tìm thấy?”

Cô vẫn cố vớt vát: “Biết đâu FBI sẽ không bỏ thời gian đi truy tìm những kẻ vô danh tiểu tốt như em thì sao?”

“Nhưng FBI sẽ bỏ thời gian truy tìm những kẻ... vô danh đại tốt như anh.”

Cô liền bật khóc.

Một tay Kevin ôm cô, tay còn lại lau nước mắt cho cô. “June, em đừng khóc, sau một thời gian sẽ ổn thôi.”

Cô thút thít hỏi: “Sau một thời gian cái gì sẽ ổn thôi?”

“Em sẽ quên đi những chuyện này.”

“Không bao giờ!”

“Thật mà.”

“Anh có quên không?”

“Anh... có. Em cũng thế.”

Dường như cô đã nhìn thấy ngày đó, anh về nước, lập tức lại có vòng trong vòng ngoài các cô gái trẻ bao vây lấy anh, người thì xem mắt, kẻ thì giới thiệu, tấp nập vô cùng, những người tự tìm đến cũng nhiều không kể xiết. Khi cô đến thành phố H tìm anh, bố mẹ anh liền nói: “Nó tới Bắc Kinh phát triển rồi.” Cô lại mò đến Bắc Kinh, thấy anh đang biểu diễn trên sân khấu, vẫn giai điệu du dương tuyệt vời đó, vẫn phong độ ngời ngời như thế. Sau khi biểu diễn xong, rất nhiều cô gái trẻ bao quanh anh, cắn ướt cả bộ trang phục biểu diễn của anh rồi xé rách. Khi nhìn thấy cô, đám con gái đó liền hỏi anh: “Bà chị quê mùa kia là ai vậy?” Kevin ngơ ngác đáp: “Anh cũng không nhớ nữa.”

Cô ngừng khóc rồi nói: “Anh nói đúng, mình... quên nhau đi thôi.”

“Good girl (Cô gái tốt bụng)!”

Anh bước ra cửa còn dặn thêm: “Em nhớ về sớm nhé, tối đừng đến sơn tường nữa, muốn sơn thì đợi cuối tuần hãy sơn.”

“Vâng.”

Kevin lên chiếc xe tải màu trắng, lùi xe ra vạch đỗ xe trên con đường trước cửa nhà cô rồi nhanh chóng rẽ sang con đường khác và không thấy bóng dáng đâu nữa.

Cô đóng cửa lại, ngồi trên cầu thang hồi lâu, chỉ mong trên đường đi anh sẽ thay đổi ý định và quay trở lại. Nhưng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chân cô lại tê cứng, nhưng anh không quay trở lại nữa.