Cô Gái Tháng Sáu

Chương 54




Kevin đi rồi, Vương Quân hoàn toàn không còn tâm trạng nào sửa sang nhà cửa nữa, lúc đầu cô còn định sơn phòng ăn, phòng khách... ở tầng dưới, nhưng bây giờ cô cũng chẳng buồn sơn nữa, mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì, nếu không có cậu con trai cần chăm sóc thì ngay cả việc sống cô cũng chẳng thiết nữa.

Gắng gượng được hai ngày, cô không thể chịu đựng thêm nữa, cô buộc phải gặp anh, nếu không cô sẽ chết mất. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn một cách là sửa luôn cả bếp và nhà vệ sinh. Cô liền gọi điện thoại ngay cho Vương Thế Vĩ, hỏi anh ta xem có huy động được ít tiền sửa bếp và nhà vệ sinh hay không.

Vương Thế Vĩ hỏi với giọng không vui: “Chẳng phải em đã sửa sang rồi còn gì? Sao còn sửa gì nữa?”

“Hiện tại em mới chỉ lát sàn, còn phải sửa lại bếp và nhà vệ sinh nữa.”

“Sửa bếp và nhà vệ sinh mà cần nhiều tiền thế?”

Cô tính toán tỉ mỉ chi phí cho chồng nghe rồi nói: “Đây là em đã tính toán tiết kiệm nhất rồi đấy.”

“Anh lấy đâu ra số tiền lớn như thế?”

“Khi về nước anh chẳng mang hai mươi nghìn đô la về còn gì?”

“Đó là tiền mồ hôi nước mắt anh tiết kiệm bao nhiêu năm qua.”

Cô hậm hực nghĩ, bao nhiêu năm qua anh tiết kiệm được khoản tiền mồ hôi nước mắt đó cũng chỉ vì từng đấy năm anh toàn sống bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của tôi đó thôi. Cô liền lựa lời nói: “Không phải em bảo anh đưa cho em số tiền này, em chỉ vay tạm anh thôi, em sẽ trả theo tháng...”.

Vương Thế Vĩ im lặng một lát rồi nói: “Tiền anh mang đi đầu tư hết rồi.”

“Đầu tư hết rồi? Đầu tư những gì vậy?”

“Chuyện trong nước, em sao hiểu được.”

Cô liền nhắc: “Anh đầu tư cũng phải tìm chỗ tin cậy để đầu tư, không cẩn thận lại bị lừa trắng tay đấy.”

Vương Thế Vĩ bực bội nói: “Anh đâu phải là trẻ con, đến cả chuyện này cũng không biết sao?”

Không huy động được tiền từ chồng, cô đành phải đi hỏi bố mẹ.

Mẹ và bố trao đổi với nhau một lát rồi nói với cô: “Ngày mai mẹ gửi trước một trăm nghìn tệ cho con, còn lại đợi sổ tiết kiệm đến hạn gửi tiếp vẫn kịp chứ?”

Sống mũi cô cay cay. “Kịp mà mẹ, thoải mái, hằng tháng con sẽ gửi trả bố mẹ.”

“Trả cái gì! Mấy đồng này của bố mẹ đều là tiền mấy năm qua con gửi về mà.”

“Con có gửi nhiều thế đâu.”

“Con gửi cũng khá đấy, bố mẹ không tiêu đến mà mang đi gửi tiết kiệm, nghĩ chắc ngày nào đó con sẽ cần đến.”

Cô liên tưởng đến chuyện bố mẹ Kevin đi vay tiền cho anh vượt biên mà rớt nước mắt.

Thật tội nghiệp cho tấm lòng của các ông bố bà mẹ!

Cũng thật tội nghiệp cho những kẻ si tình!

Chưa cầm được tiền trong tay cô đã gọi điện cho ông chủ Thi: “Anh Jimmy à, em muốn làm lại bếp và nhà vệ sinh, anh giúp em được chứ?”

Ông chủ Thi liền nhận ngay. “Dĩ nhiên là ok rồi! Em là June cơ mà! Làm sao anh từ chối được.”

“Em vẫn muốn nhờ... Kevin làm.”

“Để cậu ấy làm hả? Việc này... không biết có được hay không nữa.”

Cô sốt sắng hỏi: “Sao vậy? Anh ấy về nước rồi à?”

“Chưa về, nhưng Kevin bảo anh không nhận thêm công trình cho cậu ấy nữa, làm xong cho nhà này là cậu ấy về nước.”

“Vậy làm thế nào đây?”

“Công ty anh còn nhiều người mà, các anh em đều làm rất tốt, chắc chắn anh sẽ cử thợ tốt nhất làm cho em.”

“Thợ tốt nhất là Kevin, em chỉ muốn nhờ anh ấy làm thôi!”

“Làm sao bây giờ nhỉ? Hay là em cứ nói với cậu ấy?”

Cô liền gọi điện thoại ngay cho Kevin: “Kevin à, em June đây.”

“Hi, June, em vẫn khỏe chứ?”

“Vâng. Em vẫn ổn. Anh thế nào rồi?”

“Anh rất ổn.”

Cô liền nói chuyện muốn nhờ anh làm lại bếp và nhà vệ sinh, Kevin hỏi: “Em... huy động được tiền rồi à?”

“Vâng.”

“Chồng em gửi hả?”

“Không, làm gì có chuyện anh ta đưa em tiền sửa nhà được?”

“Thế em hỏi vay ai?”

“Em vay nóng... bố mẹ em.”

Kevin trầm mặc hồi lâu mới nói: “June, anh biết em muốn giữ anh, nhưng… đáng lẽ em không nên hỏi vay tiền bố mẹ em. Bếp và nhà vệ sinh nhà em chưa đến mức phải sửa, tại sao em lại vay tiền họ?”

“Số tiền đó… cũng là tiền mấy năm qua em gửi về.”

“Nhưng họ vẫn cần dùng mà, em lấy lại thế này, nếu có việc gì gấp họ lấy ở đâu ra?”

Cô liền bật khóc. “Vậy em phải làm thế nào đây? Làm xong cho nhà đó là anh về nước rồi…”

“Kể cả anh có làm bếp và nhà vệ sinh cho em thì cũng không thể làm suốt đời, cùng lắm cũng chỉ cần hai tuần là xong…”

“Em mặc kệ, được ngày nào hay ngày đó.”

Đầu bên kia Kevin bật cười rồi nói: “June, em trẻ con quá!”

“Anh cứ cười em đi, anh thích cười thế nào thì cười.”

“Không phải anh cười nhạo em mà là anh thấy em… rất cute.”

“Rất cute thì cũng để làm gì?”

“Sửa nhà em đừng vay tiền vội, anh hứa với em tạm thời chưa về nước được không?”

“Anh đồng ý thật rồi hả?”

“Ừ, khi nào em về nước đón con trai, anh sẽ về cùng em.”

Mặc dù Kevin vẫn sẽ về nước, nhưng ít nhất là có thể tạm thời hoãn việc này lại, cô cũng đỡ buồn hơn. Nghĩ đến việc được về nước cùng anh mà cô rất vui, ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ chứ có ít đâu! Cô có thể ngồi bên anh, thật hạnh phúc biết bao!

Nhưng rồi cô lại tưởng tượng ra cảnh hai người xuống máy bay mà cảm thấy vô cùng đau khổ. Anh về thành phố H, cô về thành phố E, sau đó cô đưa con trai sang Mỹ, còn anh sẽ mãi mãi ở lại Trung Quốc.

Ở hai bờ đại dương mênh mông, cô nghĩ rằng đến chết cũng không thể gặp được anh.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định về nước hẳn.

Trước đây cô không muốn về nước, nguyên nhân chính là vì con trai. Hiện tại con trai muốn ở lại Trung Quốc để có thể thường xuyên đi đá bóng, thế thì tội gì cô không về nước hẳn.

Cô đã nói là làm, liền gọi điện thoại cho chị cả: “Ta muốn về nước hẳn, ngươi hỏi ông Mục hộ ta xem trường D có chịu nhận người như ta không?”

Chị cả sửng sốt hỏi: “Ngươi quyết định về thật hả? Có phải Vương Đẹp Trai ép dữ quá hay không?”

“Còn lâu ông ấy mới ép ta về nước.”

“Thế là do ngươi... không yên tâm về hắn hả?”

“Ta yên tâm vô cùng. Chuyện này chẳng liên quan gì đến ông ấy cả, tự ta quyết định thôi.”

Chị cả ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Con người ngươi ta quá hiểu rồi, đưa ra những quyết định ngông cuồng kiểu này chắc chắn là do tình yêu. Hồi xưa vì Vương Đẹp Trai mà ngươi sống chết đòi về huyện B, nếu ta không ngăn cản quyết liệt thì ngươi đã về cái nơi khỉ ho cò gáy đó rồi, có thể bây giờ vẫn đang chôn chân ở cái xứ đó. Lần này chắc lại vì một anh... Trương Đẹp Trai, Lý Đẹp trai nào đó hả?”

Cô nghĩ một lát rồi nói: “Bọn mình chơi thân bao nhiêu năm rồi, ta cũng khai thật với ngươi nhưng ngươi nhớ giữ bí mật cho ta đấy.”

“Hai đứa mình mà còn sợ chuyện đó sao? Chẳng lẽ bao nhiêu năm qua ta từng bán đứng ngươi à?”

“Không, thế nên ta mới dám nói cho ngươi biết.”

“Chẳng lẽ ta đoán trúng rồi hả, ngươi có soái ca nào à?”

“Không phải soái ca mà là... soái đệ.”

“Ít tuổi hơn ngươi ư?”

“Kém mười tuổi.”

Chị cả sửng sốt la lớn: “Trời, ngươi điên rồi à?”

“Ta không điên.”

“Không điên tại sao ngươi lại quấy quả anh chàng kém ngươi những mười tuổi?”

“Chuyện này... cũng không phải ta muốn... quấy quả hay không quấy quả... tình yêu đến là đến, dù cố trốn chạy cũng không trốn được...”

“Có phải đẹp trai lắm không?”

“Ừ.”

Cô liền bỏ qua chủ đề này mà hỏi: “Hiện tại trường D có chính sách gì với người đi tu nghiệp ở nước ngoài về?”

“Thì vẫn những cái đó thôi, giới tính, độ tuổi, trường tốt nghiệp nước ngoài, tiền dự án nghiên cứu khoa học mang về...”

“Thế kẻ U40 như ta... bọn họ có nhận không?”

“Dưới bốn mươi lăm tuổi chắc là không vấn đề gì.”

“Phụ nữ có nhận không?”

“Phụ nữ hả? Tu nghiệp ở nước ngoài về chắc là nhận. Nhưng nếu học trong nước thì phụ nữ trên bốn mươi tuổi chắc chắn không nhận.”

Cô giật mình. “Trên bốn mươi đã không nhận rồi hả?”

“Ừ, thế nên ta mới phải ngoan ngoãn chôn chân ở đây.”

Cô nghĩ đến mình mặc dù cũng là tu nghiệp ở nước ngoài về, nhưng trong tay cũng chẳng có tiền dự án đề tài gì, cũng có hai, ba dự án nhỏ nhưng tiền đó không thể mang về nước, bèn hỏi: “Nếu chỉ có tiền dự án ở bên Mỹ nhưng không mang về được thì trường D có... chịu nhận không?”

“Cái này thì ta cũng không biết, đợi ta hỏi lão Mục đã.”

“Nếu trường D nhận ta thì họ có phân nhà cho ta không?”

“Hiện nay nhà đều phải tự mua. Có thể nhà trường sẽ hỗ trợ một chút về tài chính, nhưng khoản lớn vẫn phải dựa vào nhà ngươi.”

“Thế thì phiền nhỉ?”

“Ngươi ở Mỹ bao nhiêu năm như thế, số tiền kiếm được còn không đủ để mua nhà trong nước à? Chắc chắn phải đủ chứ!”

Cô tính nhẩm số tiền mình có, nếu chưa mua ngôi nhà này thì còn mang được về vài trăm nghìn tệ, hiện tại số tiền tiết kiệm đều đã trả góp mua nhà, nếu bán nhà thì không biết có lấy được lại hết số tiền này không. Hiện nay thị trường nhà đất ảm đạm như vậy, chỉ trong vòng mấy tháng mà mua đi bán lại thì chắc chắn là lỗ to.

Cô liền giải thích: “Chủ yếu là do vừa mới mua nhà, nếu bán đi... chắc là sẽ lỗ nhiều, phải bù thêm vào…”

“Nếu về nước mà ngươi lọt được vào diện 1000 plan[1] thì chính phủ sẽ cấp cho ngươi một số vốn ban đầu, cơ quan cũng sẽ hỗ trợ ngươi một ít, nhưng phải dưới bốn mươi tuổi mới được, yêu cầu là phải có dự án nghiên cứu ở nước ngoài từ ba năm trở lên, và phải về nước được… bốn tháng trở lên rồi cơ.”

[1] Chương trình 1000 plan là chương trình của chính phủ Trung Quốc phát động nhằm tạo điệu kiện nghiên cứu khoa học cần thiết cho những thanh niên xuất sắc tu nghiệp ở nước ngoài về nước phát triển, để họ yên tâm triển khai công tác nghiên cứu khoa học. Những thanh niên đủ điều kiện tham chương trình này sẽ đuợc chính phủ hỗ trợ 500.000 nhân dân tệ sinh hoạt phí, kinh phí nghiên cứu khoa học trong ba năm từ một triệu đến ba triệu nhân dân tệ, ngoài ra còn được hưởng các chế độ đãi ngộ khác.

Cô nhẩm tính nếu bây giờ về nước ngay thì may ra còn kịp đăng ký chương trình này, nếu muộn hơn thì quá tuổi mất.

Chị cả liền đề nghị: “Nếu quay về mà ngươi gặp khó khăn trong chuyện mua nhà thì đừng ly hôn vội, chẳng phải Vương Đẹp Trai cũng có nhà rồi còn gì?”

“Thà là ta thuê nhà ở còn hơn là về ở với ông ấy.”

“Nhưng nếu trường D khó xin thì e rằng ngươi vẫn phải về trường F của lão ấy.”

“Thôi, nếu trường D khó xin thì ta về thẳng thành phố của... soái đệ còn hơn. Thành phố H cũng có vài trường đại học, mặc dù không lớn bằng trường D nhưng cũng không kém gì so với trường F. Chủ yếu là ta muốn ổn định bản thân, nuôi được mình và con, rồi còn có sức ủng hộ chàng, như thế chàng sẽ không phải vì kế sinh nhai mà từ bỏ niềm đam mê nghệ thuật của chàng…”

Chị cả hỏi với giọng lo lắng: “Ta cứ cảm thấy chuyện này… ly kỳ thế nào ấy, kém mười tuổi chứ không phải một hai tuổi đâu nhé! Hiện tại những lão hơn vợ mười tuổi như lão Mục còn đi ăn vụng ở ngoài, ngươi tìm một gã thua ngươi mười tuổi, chẳng lẽ gã ta không đi ăn vụng ở ngoài à?”

“Ta không quan trọng chuyện anh ta có đi ăn vụng ở ngoài hay không, ngay cả việc có kết hôn với anh ta hay không ta còn không để tâm, ta chỉ muốn... ủng hộ anh chàng làm về chuyên môn của mình thôi!..”

“Thế thì việc gì ngươi phải về nước? Ở Mỹ kiếm tiền đô không ủng hộ được chàng hơn à?”

“Ta... dĩ nhiên là muốn... cách dăm ba hôm lại được gặp chàng, nhưng chuyện... có lấy nhau hay không, chàng có đi ăn vụng ở ngoài hay không... lại không quan trọng lắm.”

“Haizz, ngươi cũng chẳng trẻ trung gì nữa đâu, gần bốn mươi tuổi đầu rồi mà còn... mông lung hư vô như thế... ta bái phục ngươi sát đất đấy!”

Cô nói chuyện một lúc khá lâu với chị cả mà chưa ra được vấn đề gì, vẫn phải đợi tin từ ông Mục, cảm thấy mình như lại quay về thời gian đợi phân công công việc năm xưa, số phận vẫn nằm trong tay “tổ chức”, chỉ có điều hiện tại không phải là bí thư Ông mà là bí thư Mục, nghe nói bí thư Ông đã mất từ mấy năm trước.

Nhân thế thật vô lường!

Cô lại gọi điện thoại cho bà Vũ Thái Hà để hỏi chuyện bán nhà.