Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 784




Chương 784

Bữa sáng của khách sạn là tự phục vụ, có nhiều loại thức ăn, nhưng người đến ăn lại rất ít ỏi.

Cũng phải, khó có khi ra ngoài nghỉ mát, căn bản đều ngủ đến khi mặt trời lên cao, ai lại vì bữa sáng mà dậy sớm chứ? Nếu không phải hôm qua cô ngủ sớm, có lẽ bây giờ cũng không dậy nổi.

Hứa Tịnh Nhi bưng đĩa tùy ý dạo một vòng, thấy món mình thích thì gắp một ít cho vào đĩa. Sau đó nhìn thấy cháo trắng, cô lấy một cái bát không, định cầm muôi múc, chợt ở một phía khác cũng có một bàn tay thò sang định cầm muôi.

Động tác của hai người khựng lại, ngay sau đó ngước mắt nhìn người kia.

Hứa Tịnh Nhi cong khóe môi: “Kiều Sở, chào buổi sáng”.

Kiều Sở thấy là Hứa Tịnh Nhi, cũng cười đáp: “Cô Hứa, chào buổi sáng”.

Sau đó anh ta rút tay lại, làm tư thế mời: “Cô lấy trước đi”.

Hứa Tịnh Nhi cũng không khách sáo với anh ta, cầm muôi múc một bát cháo, sau đó tiện thể giúp anh ta múc một bát, sau đó hỏi: “Anh đi một mình sao? Có cần ghép bàn với tôi ăn chung không?”.

Kiều Sở lắc đầu: “Cô Hứa, tôi ăn xong rồi, cái này tôi định đóng gói mang về cho anh Zoe, bây giờ anh ấy chỉ có thể ăn mấy món thanh đạm”.

“Vậy à…”, Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Cấp trên đại nhân khỏe hơn chưa? Tôi còn đang định đợi lát nữa đi dạo xong sẽ lên thăm anh ấy”.

“Đã bớt sốt rồi, vết thương bị viêm cũng được ngăn ngừa rồi”.

Dừng một lúc, Kiều Sở nói: “Nhưng mà, lát nữa cô không cần đi thăm anh ấy đâu”.

“Vì sao?”.

“Anh Zoe có chút việc riêng cần xử lý, đã đặt vé máy bay trưa về rồi”.

Hứa Tịnh Nhi sửng sốt.

Cố Khiết Thần và Tả Tư đi rồi, trợ lý Lâm đi theo, bây giờ cấp trên đại nhân và Kiều Sở cũng sắp đi, vậy cô ở lại đây một mình có ý nghĩa gì?

Hơn nữa, nếu Tả An có hành động gì, cô ở lại đây chẳng phải sẽ bỏ sót hay sao?

“Kiều Sở, mấy giờ các anh bay? Đưa tôi theo đi, tôi về cùng các anh”.

Lần này đến lượt Kiều Sở ngạc nhiên: “Cô cũng phải về sao? Cô… cũng có việc à?”.

Lúc nói mấy chữ cuối, rõ ràng giọng anh ta có vẻ thăm dò.

Hứa Tịnh Nhi không đỏ mặt, không hồi hộp, bình thản tự nhiên nói: “Không phải tối hôm đó tôi bị thương mệt chết hay sao? Tôi không còn sức để chơi nữa, muốn về sớm nghỉ ngơi điều dưỡng, ra ngoài chơi cũng rất tốn thể lực đấy!”.

Nhắc tới tối hôm đó, khí thế của Kiều Sở lập tức giảm đi: “Chuyện này… tôi phải hỏi anh Zoe trước. Dù sao cũng là hành trình cá nhân, nếu cô muốn đi cùng thì phải xem ý anh ấy”.

“Được, vậy tôi đợi tin tức của anh. Nếu cấp trên đại nhân cảm thấy không tiện thì tôi tự đi”, Hứa Tịnh Nhi dứt khoát trả lời, sau đó thúc giục: “Anh mau đi đi, đừng để anh Zoe đói bụng”.

Kiều Sở đóng gói thức ăn xong, gật đầu với Hứa Tịnh Nhi, rời đi.

Hứa Tịnh Nhi nhìn bóng lưng anh ta xa dần, môi cong lên nhàn nhạt, sau đó cầm đĩa, tìm đại một bàn trống ngồi xuống ăn sáng.