Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 785




Chương 785

Lúc Kiều Sở đi vào phòng, Tả An đã xuống giường.

Anh ta bước nhanh tới, muốn đến dìu Tả An, nhưng Tả An lại nói: “Không cần, tôi không sao rồi”.

Kiều Sở chỉ đành đặt thức ăn lên bàn, lần lượt mở ra: “Anh Zoe, anh ăn chút gì đi, ăn xong thì nghỉ ngơi một lát, sau đó đến giờ chúng ta ra sân bay rồi”.

“Ừ”.

Tả An đi qua, ngồi xuống ghế sofa, thong dong ăn cháo.

Kiều Sở đứng ở một bên, do dự một lúc mới lên tiếng: “Đúng rồi, vừa nãy tôi xuống nhà hàng dưới lầu, gặp được cô Hứa”.

Động tác của Tả An dừng lại gần như không thể nhận ra, nhưng không nói gì.

Kiều Sở nói tiếp: “Cô Hứa nghe anh phải về trước, cô ấy nói cô ấy cũng muốn về, hỏi có thể đưa cô ấy theo cùng không”.

Không đợi Tả An trả lời, Kiều Sở lại bổ sung một câu: “Đây là hành trình cá nhân của anh, nếu anh cảm thấy không tiện, bây giờ tôi sẽ từ chối cô ấy thay anh”.

Nói xong, anh ta lấy điện thoại ra, định bấm số.

Ngón tay anh ta còn chưa bấm xuống, đã nghe giọng nói nhàn nhạt của Tả An vang lên: “Đặt vé cho cô ấy đi”.

“…”, ánh mắt Kiều Sở hơi dừng lại: “Anh Zoe, như vậy… không tốt lắm đâu. Công tư phân minh có phải tốt hơn không?”.

Tả An nâng mí mắt lên, nhìn về phía Kiều Sở, ánh mắt đã khôi phục sự dịu dàng như thường, chỉ là lời nói ra lại không cho phép nghi ngờ: “Đặt vé cho cô ấy”.

Tay Kiều Sở vô thức nắm lấy điện thoại, môi động đậy, cuối cùng vẫn không nói gì thêm nữa, gật đầu: “Tôi biết rồi”.

Hứa Tịnh Nhi nhận được tin nhắn đặt vé do Kiều Sở gửi tới, khẽ nhướng mày.

Cô cất điện thoại đi, không lề mề, xoay người về phòng thu dọn hành lý của mình, sau đó xách valy ra cửa, đến quầy lễ tân dưới lầu trả phòng.

Tả An và Kiều Sở xuống sau cô mười phút, đợi bọn họ làm thủ tục trả phòng xong thì cùng nhau ra khỏi cổng khách sạn, đi xe khách sạn đã chuẩn bị sẵn đến sân bay.

Vì Kiều Sở tự giác ngồi ở ghế lái phụ, nên Hứa Tịnh Nhi và Tả An ngồi ở ghế sau.

Cô nghiêng mặt quan sát sắc mặt của Tả An. Tối hôm qua mặt anh ta vẫn còn trắng nhợt, dáng vẻ vô cùng yếu ớt, hôm nay đã không còn trắng nhợt nữa, khí sắc trông có vẻ đã khôi phục một nửa.

Cô không thể không cảm khái, khả năng hồi phục của anh ta mạnh thật… giống như Cố Khiết Thần vậy…

Khi ý nghĩ này lướt qua đầu, Hứa Tịnh Nhi bỗng giật mình.

Sao lại nhớ tới anh…