Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 36: Vợ Chưa Cưới




Màn đêm tại thành phố Mimosa được ánh đèn thắp lung linh khắp phố.Hương vị núi non cây cỏ len lõi vào không khí,tạo ra một khung cảnh lãng mãng và bình yên.

Trong căn phòng ngủ, nhờ ánh trắng chiếu sáng càng thấy rõ hình ảnh hỗn độn ở trên giường là một màn kích tình nóng bỏng. Tiếng thở gấp cùng thanh âm yêu kiều đến động lòng người, khiến cho không khí trong phòng càng thêm mờ ám.Lúc này Bạch Tư Vũ yếu ớt bị Lục Hạo đè dưới thân, từng đợt sóng tình ập đến khiến cô nức nở,cánh môi đỏ mọng dịu dàng rên lên những âm thanh đứt quãng.

- Lục Hạo,nhẹ..nhẹ thôi..

Trên tấm lưng màu đông mồ hôi như sương lấm tấm,càng khiến cơ thể của anh thêm phần quyến rũ.

Lục Hạo ngồi dậy kéo theo là cơ thể không xương của Bạch Tư Vũ, tư thế này khiến cho hai người càng thêm khắn khít.Môi lưỡi giao hòa,chẳng còn biết đâu là hương vị của ai.Đến khi thủy triều ập đến,Bạch Tư Vũ cong người hét lên nức nở rồi ỉu xìu trong lòng Lục Hạo..

Lục Hạo hôn cô, anh xoa tấm lưng trơn bóng của thiên hạ trong lòng, khàn giọng hưng phấn nói.

- Bảo bối à, đêm còn rất dài mà.

Anh đặt cô nằm sấp xuống giường cứ như thế đè ép thả từng cái hôn dày đặt trên vai, trên tấm lưng sáng bóng mãnh mai..Phía dưới lại tiếp tục mạnh mẽ đi vào, Lục Hạo ôm trọn cô vào lòng, đặt tay mình lên bàn tay nhỏ đang bấu víu grap giường, hai thân thể như hòa làm một.

- Ư...ưm..Hức..

Bạch Tư Vũ bị sóng tình làm cho ý trí hoàn toàn tan rã,cô yếu ớt chỉ biết để mặc Lục Hạo tung hoành.

Hai người cứ thế cho đến khi lâng lâng như trên thiên đường..

Cảnh đẹp ngoài kia cũng phải nhún nhường cho khung cảnh nóng bỏng bên trong.Ánh trăng ngày càng hiu hắt, rồi cũng lặng lẽ rời đi.

Rồi để khi sáng sớm bình minh vừa lóa dạng, Lục Hạo choàng tay ôm lấy Bạch Tư Vũ, hai người im lặng hướng mắt nhìn ra khung cảnh bên ngoài, lại trao nhau nụ hôn tinh mơ buổi sớm.

Đôi lúc cuộc sống chỉ cần những phút nhẹ nhàng như thế thôi..

Được ở nơi mình thấy bình yên nhất.

Mà bình yên là tấm gương phản chiếu của hạnh phúc và hạnh phúc được soi rọi từ tình yêu.

...............

Tại Sân đua ngựa Chiang Mai.

Đây được xem là buổi gặp gỡ của quan chức cấp cao và doanh nhân thành đạt.

Xem ra mặt nổi chỉ là giao lưu hữu nghị giữa hai bên.

Trác Cửu rất không vui khi Lục Hạo lại đưa Bạch Tư Vũ theo, còn không một tấc rời xa tầm mắt.Đây là điều mà ông ta không vừa lòng nhất về Lục Hạo gần mười năm qua.

Chỉ cần nhìn sơ qua, Lục Hạo có thể hiểu bọn người đó suy nghĩ gì.

Chỉ là anh muốn làm điều mình thích, nhìn qua cô gái bên cạnh đang hướng mắt nhìn những chú ngựa chiến ngoài kia.

Đặt biệt là thời gian này anh không muốn rời xa Bạch Tư Vũ dù là một giây,một phút nào.

Rõ ràng một chút cũng không yên lòng..

Arthit nhíu mày từ lúc Bạch Tư Vũ xuất hiện, ông ta trầm giọng nói đủ mình Ông ta và Trác Cửu nghe được.

- Sao lại có người ngoài, phi vụ hôm nay dời sang lần khác đi.

Người ngoài qua miệng Arthit dĩ nhiên không ai khác chính là Bạch Tư Vũ.

Trác Cửu khó xử hạ giọng.

- Ngài có thể yên tâm, con bé đó vốn không nói chuyện được.Nó cũng là người của chúng Tôi không có gì đáng lo ngại.

SomCha từ lúc giờ chưa rời khỏi mắt từ lúc Lục Hạo nắm tay Bạch Tư Vũ xuất hiện, cô ta đứng bên cạnh ba mình, ánh mắt mang đầy hận ý,làn môi đỏ nhếch lên.

- Không được Chú Cửu, chẳng ai chứng minh được cô ta vô hại cả..

Trác Cửu im lặng không nói được gì, tức giận quay đầu nhìn Lục Hạo đang đi tới.

Trác Tư Sở cúi đầu nhếch môi, Bạch Thiển biết phi vụ lần này rất quan trọng với Trác Cửu,là con rễ tốt ông ta cũng phải góp phần giúp đỡ.

- Tiểu Vũ là con gái nuôi của chúng tôi gần mười năm nay.Chúng Tôi có thể bảo đảm việc này.

Arthit xua tay bác bỏ.

- Không được,Tôi vẫn không an tâm, hôm nay xem như Tôi mời các người đến đây giải trí đi..

Lúc này Lục Hạo cùng Bạch Tư Vũ đi tới, nhìn sắc mặt Trác Cửu không tốt.Anh có thể đoán ra được vấn đề.

Nhưng vẫn bình thản như không quản.

- Chào ngài Arthit

Rồi khẽ gật đầu với Somcha, Somcha mỉm cười với anh,cô ta ngọt ngào.

- Lục Hạo có thể giới thiệu một chút được không..

Nụ cười treo trên môi nhưng trong ánh mắt không hề có ý cười nhìn qua Bạch Tư Vũ.

Arthit cũng mở miệng.

- Không nghĩ Tam Gia sớm đã có phụ nữ bên cạnh.

Lục Hạo mỉm cười thoải mái.

Choàng tay qua vai Bạch Tư Vũ, tự hào giới thiệu.

- Vợ chưa cưới của Tôi,Bạch Tư Vũ.

Ầm

Một lời nói của anh nghe thì đơn giản nhưng thu lại tất cả ánh mắt của mọi người ở đây.

Căm phẫn có, không thể tin, ngạc nhiên đủ mọi sắc thái.

Đặc biệt là Bạch Tư Vũ, cô hé miệng nhìn anh.

Không nghĩ anh cho cô mặt mũi lớn đến vậy, hay là trong lòng anh vốn nghĩ thế.Trái tim nhỏ của Bạch Tư Vũ không yên phận đập mạnh từng cơn.