Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 142




Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thanh Sơn.

Ngay cả Cát Tiên đang gục đầu vì đau đớn cũng cố gắng ngẩng lên nhìn hắn.

Trong mắt cô lóe lên một tia sáng rồi nhanh.

chóng biến mất.

Không hiểu sao, cô lại có cảm giác Bọn họ được cứu rồi.

Sự xuất hiện của Thanh Sơn khiến lũ buôn người hết sức sửng sốt.

Chúng không nghĩ rằng, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại có người tới, còn xen vào chuyện của chúng nữa.

“Mày là thằng nào? Khôn hồn thì cút khỏi đây ngay lập tức.

Nơi này không dành cho mấy kẻ thích làm anh hùng rơm đâu.”

Thanh Sơn thong thả bước lại gần nhóm người, đảo mắt một vòng quanh căn nhà hoang Thấy Khả Hân đang bị trói và nhét giẻ vào miệng, quần áo trên người thiếu đến đáng thương.

Lại nhìn tình trạng thê thảm của Cát Tiên, trong lòng hắn bùng lên một cơn phẫn nộ.

Nhưng bề ngoài, hắn vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, thậm chí có chút ngả ngớn.

‘Vuốt mái tóc xịt keo bóng lộn như một thói quen, Thanh Sơn cười hì hì: “Ổ, thật không may, ông mày thích nhất là xen vào chuyện của người khác.

Mỹ nhân trước.

mặt đang chịu khổ, tao đành bất đắc dĩ phải trở thành anh hùng vậy”

Tùng Tị nghe thấy thế liền cảnh giác hơn.

Hắn có linh cảm tên đang đứng trước mặt mình không phải loại đầu đường xó chợ Tuy nhiên, nghĩ đến việc Thanh Sơn một thân một mình đến đây, trong khi bọn hắn có tới hai người, Tùng Tị lại ưỡn ngực tự tin.

Hưng Vẹo ở bên cạnh cũng cảm thấy thú vị.

Hắn ném Cát Tiên xuống đất, cười hô hố với đồng bọn và chế giễu: “Mày nghe thấy gì không? Có thằng nổi máu anh hùng kìa.

Xem ra, hôm nay tay tao phải dính huyết rồi.”

Nói xong, Hưng Vẹo cũng rút từ trong túi ra một chiếc dao.

Hắn lăm lăm đi đến trước mặt Thanh Sơn, vẻ mặt khinh bỉ: “Tao cho mày cơ hội cuối cùng, biến khỏi đây hoặc mất mạng, chọn đi.”

Thanh Sơn bật cười, nhưng ánh mắt trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Hắn cởi chiếc áo sơ mi hàng hiệu khoác bên ngoài ném ra chỗ khác, để lộ bên trong chiếc áo phông khoe trọn những múi cơ săn chắc.

“Hình như câu này nên để tao nói mới phải.

Cả hai đứa mày cùng lên một lượt đi.

tao không có thời gian chơi đùa với từng thằng.”

Lời nói kiêu ngạo của Thanh Sơn khiến Hưng Vẹo điên tiết.

Gã nhổ một bãi nước bọt, sau đó, cầm dao lao về phía Thanh Sơn.

Khi lưỡi dao sắc bén cách bụng của Thanh Sơn chỉ tầm vài centimet, hắn nhanh như cắt né về bên phải, đồng thời quay một vòng và tung cước đạp thằng vào mặt Hưng Vẹo.

Hưng Vẹo bị trúng đòn, lảo đảo bước giật lùi về phía sau.

Cú đá của Thanh Sơn rất mạnh nên gã lập tức phun ra một đống máu kèm vài chiếc rằng bị gãy.

“Chà chà, xin lỗi nhé, bị lỡ chân, nhưng giờ thì mày có thể hát bài ca: Lợi ơi ở lại răng đi nhé được rồi đấy.”

“Thằng chó, tao giết mày.”

Lúc này, Hưng Vẹo đã thực sự nổi điên.

Gã tiếp tục cảm dao đâm tới tấp vào người Thanh Sơn, nhát nào cũng giống như muốn lấy mạng kẻ đối diện.

Đáng tiếc, mới chỉ tới gần một chút đã bị Thanh Sơn hóa giải nhanh chóng.

Có vẻ như hắn rất có hứng thú với việc đánh rụng răng gã buôn người nhỏ thó này nên luôn nhè mặt mà đánh.

Hậu quả là những chiếc răng bay tứ tung còn mồm Hưng Vẹo đã ngập ngụa máu.

Tùng Tị thấy đồng bọn chịu nhục, lạnh mặt xông vào cuộc chiến.

Khác với Hưng Vẹo chỉ là một tên nhãi nhép.

có vài ba thứ võ mèo cào, Tùng Tị lại là dân võ thứ thiệt.

Do vậy, Thanh Sơn thu lại vẻ cợt nhả trên mặt, không dám chủ quan mà thật sự nghênh chiến.

Một mình hắn phải đương đầu với hai kẻ liều mạng.

Có vài lần, suýt chút nữa lưỡi dao của Tùng Tị đã cắm phập vào người hắn, may mắn là hẳn né được.

Cát Tiên mặc kệ cuộc chiến căng go ở giữa ngôi nhà hoang.

Dù vết thương trên mặt và trên người khiến toàn thân cô đau đớn vô cùng nhưng cô vẫn cố hết sức để đứng dậy chạy về phía Khả Hân, “Đừng sợ, chúng ta được cứu rồi:”

Cát Tiên tháo dây trói và lấy miếng giẻ trong miệng Khả Hân ra, sau đó giúp cô mặc lại chiếc áo bị Tùng Tị lột ra ban nấy.

Khả Hân run rẩy vươn tay giúp Cát Tiên lau vết máu trên mặt.

Vừa khóc, cô vừa mấp máy môi trách mắng: “Em là đồ ngu ngốc, sao em dám một mình chống lại hai kẻ đớ? Chúng ta có thân quen gì đâu mà hết lần này đến lần khác em xả thân cứu chị”

Mỗi một việc mà Cát Tiên đã làm trong mấy ngày hôm nay đều để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lòng Khả Hân.

Ân tình của Cát Tiên, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng thể trả hết được.

“Phải, phải, em ngu, được chưa? Nín đi, đổ mít ướt: Cát Tiên nhếch môi chế nhạo nhưng đụng đến vết thương trên mặt khiến cô đau đến mức phồng mang trợn mắt.

Khả Hân vội vàng tìm kiếm xung quanh một miếng vải sạch để giúp Cát Tiên cầm máu.

Khi trông thấy chiếc áo sơ mi của Thanh Sơn, ánh mắt cô sáng lên Khả Hân lồm cồm bò dậy, với lấy món đồ và giúp Cát Tiên lau sạch những vết máu trền mặt.

Lúc này, Thanh Sơn vừa hạ nốc ao cả hai tên buôn người.

Hẳn thở hồng hộc như trâu, quay đầu nhìn hai cô gái ở góc nhà.

Trông thấy hành động của Khả Hân, hắn cảm thấy như bị sét đánh.

“Ối làng nước ơi, cái áo hàng hiệu giá một ngàn đô của tôi.”

Thanh Sơn phóng lại, đau khổ nhìn chiếc áo đất tiền của mình bây giờ đã trở thành một miếng giẻ lau dính bê bết máu.

“Tôi sẽ đền cho anh chiếc khác, đồ đàn ông keo kiệt.

Nhân tiện nói cho anh biết, sở dĩ tôi thành ra nông nỗi này là do cô bổ xinh đẹp của của tôi ban tặng đấy.”

Cát Tiên liếc xéo Thanh Sơn một cách lạnh lùng dù hắn vừa cứu mạng cô và Khả Hân.

Tuy.

nhiên, cô sẽ không nói lời cảm ơn hắn bởi vì việc cô bị bắt tới đây có một phần trách nhiệm thuộc về hắn.

Đúng vậy, Thanh Sơn chính là người đàn ông cô đã gặp ở quán bar và xui xẻo bị con bồ của hẳn bắt được.

“Cô nói vậy là có ý gì?”

Thanh Sơn ngạc nhiên khi nghe những lời trách cứ của Cát Tiên.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu của hắn, Cát Tiên bèn tốt bụng thuật lại đầu đuôi câu chuyện.

“Mẹ kiếp, không ngờ Jeny lại dám dùng danh nghĩa của tôi để gây ra chuyện tày đình thế này.

Trở về, tôi thề sẽ lột da cô ta ra.”

Ánh mắt Thanh Sơn lóe lên một tia tàn nhẫn.

Hắn ky nhất là những người đàn bà bên cạnh hắn cáo mượn oai hùm làm chuyện xấu.

Nếu chỉ là đánh ghen thông thường hắn còn nhắm mắt bỏ qua, nhưng ra lệnh cho đàn em của Hắn mang người đi bán thì quả thực là chán sống rồi.

Khả Hân nghe cuộc đối thoại của Thanh Sơn và Cát Tiên, cũng hiểu ra một chút vấn đề.

Cô định ra hiệu nói gì đó thì bỗng nhiên cảm thấy đau nhói ở bụng “Em dâu, em làm sao vậy? Đau bụng à?”

Thanh Sơn vẫn giữ thói quen xưng hô như lúc Khả Hân còn là vợ của Đình Phong làm Cát Tiên tròn mắt ngạc nhiên.

Trái đất này thật nhỏ, thì ra tất cả đều là người quen.

Khả Hân lắc đầu tỏ vẻ không sao nhưng trong lòng dâng lên một nỗi bất an.

Sau khi rời khỏi đây, cô phải tới bệnh viện để khám ngay.

mới được.

Cát Tiên vừa nghe thấy hai chữ “đau bụng”

đã hoảng sợ hét lên: “Cái gì? Chị đau bụng ư? Bé con trong bụng chị liệu có vấn đề gì không?”

Khả Hân mau chóng ra hiệu trấn an Cát Tiên rrong khi đó, vẻ mặt của Thanh Sơn dại ra.

Phải thất một vài phút, hẳn mới hoàn hồn lắp bắp nói: “Cô có thai? Của ai? Đình Phong hay Nhật Dương?”

Vừa thốt ra câu hỏi này Thanh Sơn đã lập tức hối hận.

Nhất là khi nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Khả Hân thì hắn lại càng xấu hổ hơn.

“À… tôi lỡ miệng… xin lỗi… dĩ nhiên là của Đình Phong rồi.”

Thanh Sơn gãi đầu gãi tai và nhe răng cười để che đi sự thất thố vừa rồi, trong lòng hắn thẩm mắng mình 180 lần vì tội độc miệng.

Cát Tiên lại một lần nữa ném cho Thanh Sơn ánh mắt khinh bỉ.

Cô không thèm nhìn hắn mà hướng mắt về phía hai tên buồn người đang nằm chết dí ở đằng kia.

Bỗng nhiên, Cát Tiên đột ngột đứng dậy, xông tới đạp thật mạnh vào hạ bộ của Hưng Vẹo và Tùng Tị.

Hai tiếng thét kinh dị liên tiếp vang lên khiến Thanh Sơn và Khả Hân lập tức dựng tóc gáy.

Vẫn thấy chưa hà giận, Cát Tiên cúi xuống nhặt chiếc dao dưới đất, muốn đâm thẳng vào.

người Tùng Tị.

Cô là người có thù tất báo.

Hắn vạch một đường trên mặt cô, vậy thì cô sẽ trả lại cho hắn cả vốn lẫn lời.

Mỗi lần Cát Tiên vung tay là mỗi lần Tùng Tị gào thét thê thảm.

Khả Hân vội vàng quay đầu đi để khỏi nhìn thấy cảnh máu me tàn nhẫn đó.

Ngược lại, Thanh Sơn vừa quan sát vừa tấm tắc cổ vũ.

Tự dưng, hắn cảm thấy cô bé này rất hợp khẩu vị của mình, đủ cá tính, đủ tàn nhấn.

“Xong rồi, rời khỏi đây thôi.

Ngay khi Cát Tiên vừa ném chiếc dao dính máu đi và quay lưng lại thì Hưng Vẹo đã lồm cầm bò dậy, cầm dao đâm thẳng vào người cô.

“Cẩn thận”

Thanh Sơn gào lên và phóng người lao tới.

“Phập.”

Tiếng lưỡi dao bén nhọn đâm sâu vào thịt.

Máu lập tức văng tung tóe tạo nên một cảnh tượng cực kỳ hãi hùng.

- -----oOo------