Cô Vợ Hoàn Hảo

Chương 147




“Cuối cùng thì cô cũng tỉnh.”

Bà Kim Nhã thong thả tiến lại gần giường bệnh của Khả Hân và ngồi xuống.

Sau đó, bà vấy.

tay gọi Hoàng Ly.

Ly, con cũng tới đây ngồi đi, đang mang thai đừng đứng mãi như vậy.”

“Vâng, thưa mẹ.”

Hoàng Ly ngoan ngoãn bước tới, kéo ghế và ngồi xuống bên cạnh bà Kim Nhã.

Giọng nói của cô vốn dĩ đã trong trẻo du dương, nay xưng hô tiếng “mẹ”

càng trở nên ngọt ngào hơn bao giờ hết.

Khả Hân nhìn hình ảnh mẹ con thân thiết được bà Kim Nhã và Hoàng Ly biểu diễn, chỉ cảm.

thấy một trận châm chọc.

Cô biết Đình Phong vẫn chưa làm lễ đính hôn với Hoàng Ly, nhưng dường như cô gái này không kịp chờ đợi mà nhanh chóng thay đổi cách xưng hô với bà Kim Nhã.

Vẻ thờ ơ của Khả Hân bị Hoàng Ly thu hết vào đáy mắt.

Cô cứ nghĩ sau khi nghe xong thì Khả Hân ít nhiều cũng tỏ ra không thoải mái hoặc khó chịu.

Đáng tiếc, cô ta chẳng có biểu hiện gì cả, thật là không thú vị.

Bà Kim Nhã cũng ngầm quan sát Khả Hân.

lần gặp cô ở bệnh viện lúc Hoàng Ly bị chấn thương và quăng cho cô một cái tát, bà không hề trông thấy cô nữa.

Hiện tại, nhìn Khả Hân, bà có cảm giác cô đã thay đổi.

Mặc dù thân hình gầy yếu hơn trước, nhưng trong ánh mắt cô toát lên sự điểm tĩnh cùng quật cường.

Điều mà khi còn là dâu con trong nhà, cô chẳng bao giờ dám biểu hiện.

Chẳng qua, mặc kệ Khả Hân thay đổi đến cỡ nào, bà cũng không thể chấp nhận việc cô tiếp tục dây dưa với Đình Phong, ngay cả khi cô đang mang trong mình giọt máu của con trai bà.

Lúc trước, bà còn có thể vì bé Bin mà mắt nhắm mắt mở bỏ qua chuyện Đình Phong lén lút bao dưỡng Khả Hân như tình nhân bí mật.

Nhưng hiện tại Hoàng Ly đã có thai, so với đứa bé trong bụng Khả Hân thì bà càng coi trọng đứa bé này hơn gấp ngàn lần.

Bà có thể chấp nhận cho Khả Hân sinh xong đứa bé này rồi lập tức cuốn xéo khỏi cuộc đời Đình Phong, vĩnh viễn không bao giờ được phép trở lại nữa.

Tôi tới đây là có chuyện muốn thương lượng với cô”

Bà Kim Nhã liếc phần bụng bằng phẳng của Khả Hân, thái độ nhu hòa hơn một chút.

Chẳng phải bà thay đổi cách nhìn với cô, mà là vì đứa bé trong bụng cô.

Khả Hân nhìn biểu hiện của bà Kim Nhã, khóe miệng cong lên cười nhạo.

Cô thừa biết bà ta định nói gì, muốn đánh chủ ý đến con của cô sao? Nằm mơ, Liếc một vòng để tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt Khả Hân bống sáng khi trông thấy quyển sổ và chiếc bút ở đầu giường.

Cô chống tay ngồi dậy, với lấy và bắt đầu viết nguệch ngoạc vài chữ.

“Bà lại muốn dùng tiền để bắt tôi từ bỏ đứa bé?”

Bà Kim Nhã có chút sửng sốt vì xưng hô mới của Khả Hân, khuôn mặt bà lập tức trầm xuống, đanh giọng nói: “Thái độ xấc xược này của cô là sao? Cô nên nhớ tôi cũng từng là mẹ chồng của cô đấy: Vậy có lúc nào bà coi tôi là con dâu chưa? năm lân bảy lượt bà ép tôi rời khỏi Đình Phong và cu Bin.

Hiện tại tôi đã làm theo lời bà, bà còn muốn cướp nốt đứa trẻ này hả?”

Bà Kim Nhã tức giận vì những câu chữ sắc bén của Khả Hân.

Cho dù tất cả điều này là đúng, bà cũng không chấp nhận cho cô dùng nó để chỉ trích bà.

“Dùng thủ đoạn đê tiện để bước vào nhà tôi, cô nên sớm biết kết cục của mình như thế nào, Muốn tôi coi cô là con dâu ư? Cô xứng sao?“ “Học thức thấp, năng lực kém, gia thế tầm thường, tâm địa ác độc.

Ngoại trừ việc sinh ra cu Bin thì cô chẳng được tích sự gì hết.”

“Bỏ qua chuyện quá khứ, hiện tại cô đã ly hôn với thằng Phong, biết nó sắp cưới Hoàng Ly mã vẫn bám dính lấy nó, còn để mình mang thai?“ “Đứa bé này sớm không xuất hiện, lại xuất hiện vào đúng lúc này.

Ai biết được mục đích của cô là gì? Hay cô muốn lặp lại thủ đoạn trước đây đã’dùng để ép Đình Phong chịu trách nhiệm?”

– Bà Kim Nhã nói một tràng dài không ngừng nghỉ chỉ để vạch trần bộ mặt xấu xí của Khả Hân trong lòng bà.

Hoàng Ly yên lặng ngồi bên cạnh, không tỏ thái độ gì nhưng ánh mắt vui sướng đã bán đứng cô.

Lần gặp gỡ Khả Hân ở bệnh viện sản, cô không ngờ Khả Hân cũng mang thai.

Hơn nữa, cái thai đã hơn ba tháng, chứng tỏ Đình Phong vẫn bí mật qua lại với Khả Hân trong lúc cô nằm viện.

Hoàng Ly cảm thấy bản thân bị phản bội phẫn nộ đến mức muổn tìm Đình Phong để trút giận, chẳng ngờ, anh không thèm giải thích mà chỉ nói vài câu đơn giản: “Khả Hân là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.

Hoàng Ly, em nên hiểu, cuộc hôn nhân sắp tới của chúng ta không phải điều anh mong muốn.”

Lúc đó, thế giới như sụp đổ trước mắt Hoàng Ly.

Toàn bộ hi vọng của cô tan thành mây.

khói.

Do vậy, ngay khi Văn Sẹo báo cho cô biết Khả Hân rơi vào tay những kẻ buôn người, một Kế hoạch lệch lập tức được hình thành trong đầu cô.

Khi còn dưới trướng Thanh Sơn, Văn Sẹo lén lút tham gia vào đường dây buôn bán phụ nữ để kiểm thêm những khoản tiền kếch xù.

Do vậy thông tin của hắn thường nhanh nhạy hơn so với kẻ khác.

Biết được một nhóm buôn người từng hợp tác làm ăn với hắn bắt được Khả Hân nên Văn Sẹo lập tức báo với Hoàng Ly.

Cảm xúc của Hoàng Ly khi biết được tin này chính là vui sướng.

Phải, cô cực kỳ hả hê khi kẻ thù sống còn của mình gặp nạn.

Khi được hỏi có muốn can thiệp vào chuyện này không, Hoàng Ly không ngần ngại ra lệnh cho Văn Sẹo: “Tìm cách mua lại cô ta, sau đó bí mật xử lý, Đừng trách cô tàn nhẫn, chỉ trách Khả Hân chiếm lấy trái tim Đình Phong kể cả khi hai người đã kết thúc.

Chỉ cần Khả Hân biến mất vĩnh viễn, Đình Phong đau khổ một thời gian rồi cũng sẽ nguôi ngoai.

Lúc đó, cô tin chắc bản thân có thể bước vào trái tìm anh một lần nữa Không ngờ, kế hoạch hoàn hảo này lại thất bại vì một con điếm tên Cát Tiên và cả Thanh Sơn.

Hai kẻ ngu xuẩn đó cứu Khả Hân hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng, còn đánh đổi bằng cả mạng sống.

Nghĩ đến đây, Hoàng Ly nhăn mặt khó chịu.

Cô nhìn chăm chú vào người con gái gầy yếu đang ngồi trên giường bệnh, muốn tìm xem Khả Hân có điểm nào đáng giá để mọi người coi trọng đến nỗi bất chấp nguy hiểm.

Nhận ra một đôi mắt đang quan sát mình với vẻ oán hận, Khả Hân trực tiếp quay sang nhìn thẳng vào Hoàng Ly khiến cô ta giật mình, vội thay đổi sắc mặt, biến trở về bộ dạng ngoan hiền như lúc ban đầu.

Bà Kim Nhã cũng nhận ra địch ý của Hoàng Ly với Khả Hân.

Nhưng bà cảm thấy chuyện này hết sức bình thường.

Làm gì có người phụ nữ Chấp nhận chuyện chồng tương lai của mình côn dây dưa với vợ cũ.

Ngay cả chính bà khi biết chuyện của Nhật Dương và Thanh Mai cũng hận không thể sai người xử lý họ.

Chẳng qua, ông Nam đã cảnh cáo bà không được phép đụng đến hai người đó, nếu không, ông lập tức sẽ chuyển tất cả số cổ phần của mình cho Nhật Dương.

Như vậy, tập đoàn Kings nghiễm nhiên sẽ thuộc về tay mẹ con Thanh Mai.

“Thay vì đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, khuyên bà nên tìm con trai mình để hỏi xem anh ta đã làm những gì với tôi: “Bà nghĩ tôi muốn trở thành người tình bí mật của Đình Phong lắm sao? Bà sai rồi, thứ tôi cần là tự do chứ không phải suốt ngày bị giam giữ trong một chiếc lồng.

“Bà yên tâm, đợi sức khỏe tốt lên tôi sẽ tự rời khỏi nơi này.

Nhưng bà nên nhớ, bé Bin vẫn là con trai của tôi, bất cứ khi nào tôi muốn trở về thăm con các người cũng không được quyền ngăn cản.”

Còn về đứa bé này, nó là của một mình tôi, không liên quan gì đến gia đình bà hết.

Vì thế, tuyệt đối tôi sẽ không giao nó cho ai cả.“ Những nét chữ tuy run run nhưng vẫn bộc sự quả quyết của Khả Hân.

Đã qua rồi cái thời bà Kim Nhã chỉ cần liếc mắt một lần là cô sẽ tỏ ra kinh sợ và răm rắp nghe lời.

Muốn bảo vệ được đứa bé này, người làm mẹ như cô phải học cách mạnh mẽ hơn.

“Cô tự giác thế là tốt, nhưng đứa bé là máu mủ của Đình Phong, không có chuyện tôi để nó theo cô chịu khổ được.”

“Tôi đã bàn bạc với Hoàng Ly, con bé đồng ý để cô dọn tới một trong những căn biệt thự của gia đình tôi.

Cô sẽ được chăm sóc chu đáo cho đến khi sinh con, sau đó, rời khỏi đây với một số tiền tùy cô yêu cầu.”

Cách nói chuyện với vẻ ban ơn của bà Kim Nhã khiến Khả Hân cực kỳ chói tai.

Cô bật cười giống như cảm thấy chuyện này hết sức hài hước.

Bà Kim Nhã luôn là người như vậy, lúc nào cũng thích dùng tiền để ra lệnh cho kẻ khác.

Bà ta nghĩ rằng tiền có thể mua được tất cả mọi thứ Sao? Hoàng Ly cũng bất chợt lên tiếng: “Khả Hân, cô yên tâm.

Sau khi cô rời khỏi đây, tôi hứa sẽ chăm sóc các con cô như con ruột của mình, sẽ không vì mâu thuẫn trước kia mà đổi xử tệ bạc với bọn trẻ.

Hơn nữa… Nói đến đây, Hoàng Ly dừng lại một chút, vuốt ve bụng mình, ánh mắt lóe lên một tia sáng hạnh phúc: “Tôi cũng sắp làm mẹ, hiểu được làm thế nào để có thể yêu thương các con.”

Bộ dạng giả tạo của Hoàng Ly làm Khả Hân cảm thấy thật sự kinh tởm, chưa kể bà Kim Nhã ở bên còn nói hùa vào.

“Đúng vậy, tôi tin Hoàng Ly sẽ làm được.

Còn cô, đừng chỉ ích kỳ nghĩ đến bản thân mình.

Đứa bé cần một môi trường tốt để sống, còn hơn phải đi theo một người mẹ không sạch sẽ.”

Thân hình Khả Hân run lên.

Bàn tay bấu chặt Vào quyển sổ và chiếc bút.

Cô lờ mờ đoán ra những gì mà bà Kim Nhã sắp nói Quả đúng như Khả Hân dự đoán, bà Kim Nhã khinh khỉnh ném ra một câu: “Ý tại ngôn ngoại, cô đừng tưởng tôi không biết cô rơi vào trong tay bọn buôn người.

Trong mấy ngày đó, ai biết được cô có bị bọn chúng… “À, phải rồi, tôi còn nghe y tá nói lúc cô được đưa tới đây, quần áo rách rưới, trên người đầy rẫy dấu vết.

Cô còn định che dấu đến bao giờ?”

“Bộp”

Khả Hân tức giận đến nỗi ném thằng những thứ trong tay về phía chân bà Kim Nhã.

Cô run rầy chỉ tay ra ngoài cửa, đôi môi trắng bệch mấp máy: “Cút, các người cút khỏi đây cho tôi.”

Thấy bà Kim Nhã và Hoàng Ly vẫn còn đang trong trạng thái bất ngờ vì phản ứng của cô, Khả Hân tiếp tục cầm chiếc gối ném về phía họ.

Ngay lúc đó, cánh cửa đột nhiên mở ra.

Đình Phong bước vào và nhìn thấy cảnh tượng này.

Khuôn mặt anh trầm xuống, giận giữ quát lên: “Khả Hân, em đang làm trò gì vậy?”

- -----oOo------