Con Nhà Giàu

Chương 249




CHƯƠNG 249: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ TẠI NGÂN HÀNG

Lý Chấn Quốc gọi điện thoại để nói chuyện ngọc bội.

Ông ta đã hỏi kỹ một bậc thầy giàu kinh nghiệm về ngọc trên một con phố bán đồ cổ ở huyện Bình An.

Nghe Lý Chấn Quốc nói ông ta rất nổi tiếng tại địa phương và đó là nghề thủ công do tổ tiên của ông ta truyền lại.

Để nhận biết mấy thứ cổ ngọc này tất nhiên là phải tìm đến các bậc thầy cao tuổi rồi.

Trần Lạc Thần quyết định sẽ đến để ông ta xem trước nếu không được nữa thì sẽ đi tìm những bậc thầy khác trên cả nước.

Dù gì thì vị viện trưởng già kia cũng không biết thân phận của Mộng Hân.

Không tìm ra manh mối thì sao mà điều tra được chứ?

Cho nên, manh mối duy nhất chính là khối ngọc bội này.

Lý Chấn Quốc cũng muốn đi cùng Trần Lạc Thần.

Nhưng ông cụ đã dặn rằng càng ít người biết chuyện của Mộng Hân càng tốt

Hơn nữa Lý Chấn Quốc hiện đang bận nên Trần Lạc Thần đành tự đi.

Dù sao Trần Lạc Thần cũng biết con phố đó.

Phố đồ cổ không lớn lắm, chỉ có vài cửa hàng bán đồ sứ cổ mà thôi.

Hiển nhiên là sau khi đi, Lý Chấn Quốc đã sắp xếp ổn thỏa hết thảy.

Một ông gìa mang kính mắt, râu bạc phơ đã đợi Trần Lạc Thần sẵn ở đó.

“Chào cậu Trần, tôi là Hứa Mặc Niên!”

Hứa Mặc Niên cười nói với Trần Lạc Thần.

“Ông Hứa khách sáo quá rồi, chuyện là tôi muốn mời ông xem giúp tôi một khối ngọc bội, bao gồm cả tuổi của miếng ngọc và lai lịch của nó, càng chi tiết càng tốt!”

Trần Lạc Thần đi thẳng vào chủ đề.

Nói xong, anh cẩn thận lấy miếng ngọc ra.

Về phần Hứa Mặc Niên khi nhìn thấy miếng ngọc, ông ta khẽ nhướng mày.

Sau đó ông ta cẩn thận đón miếng ngọc với vẻ mặt kính cẩn.

“Loại này ngọc, trăm năm khó gặp, ngọc quý, rất quý! Cậu Trần, sao cậu lại có được miếng ngọc này?”

Hứa Mặc Niên cực kỳ hứng thú, ông ta lập tức hỏi han.

Ông ta quan sát Trần Lạc Thần từ trên xuống dưới nhưng chẳng nhìn ra được điều gì.

Ai cũng biết rằng, những người sở hữu loại ngọc này đều là những người không tầm thường.

Còn Trần Lạc Thần cũng nhận ra dù Lý Chấn Quốc đã an bài hết thảy nhưng vẫn giấu đi thân phận của anh.

Anh lập tức nói: “Chuyện này ông Hứa đừng hỏi, ông hãy nói cho tôi biết lai lịch của miếng ngọc này đi…”

“Thứ lỗi cho đôi mắt vụng về của tôi, thật sự rất khó để tôi có thể nói được nguồn gốc của miếng ngọc này trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, nhưng cảm giác và kết cấu của miếng ngọc này giống với những ghi chép mà tôi đọc được trong một cuốn sách cổ do tổ tiên tôi để lại, cậu Trần, không biết cậu có tiện để lại miếng ngọc này ở chỗ tôi, chờ tôi điều tra ra rồi thông báo cho cậu không?”

Hứa Mặc Niên nói.

“Cũng được, hy vọng ông Hứa sẽ tìm ra nhanh chóng!”

Trần Lạc Thần nghĩ nếu là người mà Lý Chấn Quốc sắp xếp thì ông ta nhất định có cách.

Cho nên liền gật đầu.

Sau khi trò chuyện một lúc, Trần Lạc Thần liền chuẩn bị rời đi.

Làm gì, đi đâu?

Giờ mà đi xem mắt thì hơi sớm, Trần Lạc Thần hiện tại muốn đi rút ít tiền, bởi vì nơi anh ấy mua nhà ở gần đây, và tình cờ là trong túi Trần Lạc Thần cũng đang có hợp đồng nên hiển nhiên là anh phải đi để thanh toán số tiền còn lại.

Dù sao Trần Lạc Thần cũng không thể đi vay thật!

“Trần Lạc Thần?”

Lúc này, một cô gái đột nhiên gọi Trần Lạc Thần, hiển nhiên là cô ấy rất ngạc nhiên khi gặp Trần Lạc Thần ở đây.

Trần Lạc Thần cũng ngạc nhiên khi nhìn lại .

Cô gái này từ sân trong bước ra.

Rõ ràng là cô ấy sống ở đây.

Không phải là Hứa Hinh, bạn của Khương Nhiên Nhiên thì còn ai nữa…

Ngày đó lần đầu tiên đến nhà Khương Nhiên Nhiên, Hứa Hinh xinh đẹp đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Trần Lạc Thần.

Anh lập tức cảm thấy cô gái này rất thiện lương.

“Hứa Hinh, đây là nhà cô sao?”

Trần Lạc Thần cười cười hỏi.

“Ừ, đúng vậy, đây là ông nội của tôi! Đúng rồi Trần Lạc Thần, sao anh lại đến tiệm của chúng tôi thế!”

Hứa Hinh đi tới cười nói.

“Hinh, con nói chuyện kiểu gì vậy, phải gọi là anh Trần!”

Hứa Mặc Niên đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền nhắc nhở Hứa Hinh.

Hứa Mặc Niên không biết rõ lai lịch của Trần Lạc Thần, nhưng người đàn ông trung niên đó đã dặn dò ông mọi chuyện đều phải nghe theo lời cậu Trần, có thể kinh động đến chủ tịch huyện, thậm chí có quan hệ với hội trưởng hội nghiên cứu Cổ vật Quốc gia thì tức là Trần Lạc Thần không hề đơn giản.

Bằng không Hứa Mặc Niên việc gì phải cung kính với Trần Lạc Thần như vậy chứ.

Nghe Hứa Hinh nói như vậy ông không thể không nhắc nhở một câu.

“Ôi chao, ông nội ơi, đây là người bạn mà con mới quen Trần Lạc Thần, còn đang quen Nhiên nữa đó!”

Hứa Hinh cười nói.

“Không sao đâu ông Hứa, ông cứ bận việc của mình đi!”

Trần Lạc Thần mỉm cười nói.

“A? Trần Lạc Thần, anh còn chưa nói anh đến tìm ông nội tôi làm gì nữa?”

Hứa Hinh hỏi.

“Chỉ là nhờ ông cô giúp một việc thôi! Cũng chẳng có gì!” Trần Lạc Thần nói.

“Ồ, vậy anh vào nhà tôi ngồi đi, để tôi pha cho anh tách trà!”

“Lần sau đi, dù sao tôi cũng còn đến nữa mà, hiện tại tôi phải đến ngân hàng rút tiền!”

Trần Lạc Thần cười cười.

“Hay quá, tôi cũng định đến ngân hàng, đưa di động cho mẹ tôi! Cùng đi nhé!”

Hứa Hinh vừa nói vừa sánh vai cùng Trần Lạc Thần đi ra ngoài.

Trần Lạc Thần lần này đi rút tiền là định lặng lẽ rút xong rồi đi nhưng không ngờ lại gặp Hứa Hinh.

Anh hơi lúng túng, gật gật đầu.

“Mẹ cô để quên điện thoại à?” Trần Lạc Thần không biết nói gì nên hỏi.

“E hèm, không phải, là mang thiếu di động, haizzz, hiện tại ngân hàng của mẹ tôi đang cần huy động vốn gấp. Mẹ tôi là phó phòng, cũng phải chạy chỉ tiêu, nên phải dùng tới mấy cái điện thoại để gọi cho nhiều khách hàng khác nhau, bận luôn tay luôn chân ấy!”

Hứa Hinh nói.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào ngân hàng.

“Mẹ, điện thoại của mẹ đây!”

Trong tiền sảnh, một phụ nữ trung niên đã đứng đợi Hứa Hinh .

Lúc này bà hơi giật mình khi nhìn thấy con gái đi cùng Trần Lạc Thần.

“Hinh, vị này là?”

Mẹ của Hứa Hinh hỏi.

“Đây là bạn của con, Trần Lạc Thần, lần trước con có kể với mẹ chuyện anh ta mời con đi ăn một bữa ăn kiểu Pháp ở một nhà hàng tây ấy, ha ha, vừa hay anh ta đến để rút tiền.

Hứa Hinh nói.

“A? Hoá ra là cậu nhóc này à, không tồi không tồi, rất đẹp trai! Sao, mấy đứa muốn đi chơi à?”

Mẹ của Hứa Hinh.

Trần Lạc Thần thầm nghĩ, bà ấy sẽ không xem mình là bạn trai của Hứa Hinh đó chứ.

“E hèm, con đến rút chút tiền, sau đó thì đi trả tiền nhà!”

“Ồ, mua cả nhà rồi cơ à!”

Mẹ của Hứa Hinh vui vẻ hỏi.

Hãy nghĩ xem, con gái tôi đã kể cho tôi nghe về chuyện đêm hôm đó, bữa ăn kiểu Pháp, đắt tiền như vậy, chứng tỏ chàng trai này có tài chính khá.

Bây giờ vừa nghe nói đến mua nhà lại càng thích hơn.

“Này phó phòng Lâm, ai mua nhà vậy?”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng và giễu cợt truyền đến.

Cũng là một người phụ nữ trung niên, bà ta đang tiến lại.

Trần Lạc Thần không khỏi ngẩn ra khi gặp người phụ nữ trung niên này ở tiền sảnh.

Chính là mẹ của Khương Nhiên Nhiên, dì Đường Lan.

Đúng rồi, Đường Lan cũng làm ở ngân hàng, hơn nữa còn đảm nhiệm vị trí lãnh đạo, và cũng cùng cấp bậc với mẹ của Hứa Hinh, phó phòng.

Nhưng Trần Lạc Thần hơi bất ngờ khi bắt gặp dì Đường.

“Trần Lạc Thần? Sao cháu lại tới đây?”

Lúc này, Đường Lan đã nhìn thấy Trần Lạc Thần, bà ấy cũng bị bất ngờ, hỏi.

“Cháu tới rút tiền!”

Trần Lạc Thần thản nhiên nói.

Lần này ngay cả dì Đường cũng không thèm gọi.

“Hừ, được lắm Trần Lạc Thần, bây giờ nhìn thấy dì, ngay cả một tiếng dì Đường cũng không thèm chào, sao thế? Không đi làm nữa à? Hết tiền rồi sao? Rút chút tiền còm để sống à? Đúng là, trúng được tờ vé số là ngon lắm sao!”

“Còn chuyện mà cậu làm nữa, lần này cậu quyên góp 1 tỷ rưỡi, vốn dĩ nếu cậu quyên nhiều hơn một chút thì có thể sắp xếp công việc cho cậu trong vòng một tháng nhưng hiện tại người ta quyên nhiều hơn nên chú Khương có ý bảo cậu chờ thêm một thời gian nữa, về sau nếu có cơ hội sẽ điều động công việc cho cậu!”

Đường Lan lên tiếng làm rõ quan hệ trước.

“Phó phòng Đường, cô nói gì vậy? Cái gì mà hết tiền?”

Mẹ của Hứa Hinh giật mình hỏi.

“Cô vẫn chưa biết sao? Ái chà chà, khó trách, chỉ sợ Hứa Hinh cũng không biết đâu, Trần Lạc Thần hiện tại ấy mà…”

Vì thế, Đường Lan liền kể tuốt tuồn tuột chuyện trước kia nhà Trần Lạc Thần rất nghèo, bao gồm cả chuyện hiện tại anh bán xe mua nhà cũng kể ra luôn.

Bà ta còn nhấn mạnh chuyện Trần Lạc Thần đã trở thành kẻ nghèo kiết xác.

Làm cho mẹ của Hứa Hinh trực tiếp rùng mình một cái.

Chết, suýt chút nữa đẩy con gái vào miệng cọp rồi1

“Mẹ, con mang di động mà mẹ cần đến rồi này!”

Lúc này bên ngoài có tiếng phanh gấp, sau đó có vài bóng người ùa vào ngân hàng.

Nhưng không chỉ có Khương Nhiên Nhiên mà còn có Lâm Đông và hai cô bạn thân đi cùng Khương Nhiên Nhiên ngày hôm qua, xem bộ dạng thì hình như họ vừa mới đi chơi về.

Rồi tiện đường ghé đưa di động cho Đường Lan.

“Trần Lạc Thần? Anh làm gì ở đây?” Khương Nhiên Nhiên liếc thấy Trần Lạc Thần liền hỏi!