Con Nhà Giàu

Chương 250




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 250: GẶP ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT

“Hừ, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là tới rút chút tiền tiêu vặt rồi. Ha ha, mọi người không biết đâu, hôm qua tôi để ý tiền của anh ta, trong ví anh ta không có một đồng nào!”

Lâm Đông cười lớn.

Hứa Hinh hơi căng thẳng nhìn Trần Lạc Thần: “Trần Lạc Thần, sao anh lại bán xe, còn bán giá thấp như vậy nữa?”

Cô ấy đang suy nghĩ thay cho Trần Lạc Thần.

“Sau này có cơ hội sẽ nói cho cô sau, tôi phải rút tiền trước đã, trưa nay tôi còn có việc phải làm!”

Trần Lạc Thần mỉm cười với Hứa Hinh.

Sau đó anh không thèm nhìn những người khác mà bước thẳng tới quầy.

Còn Lâm Đông thì kéo vài cô gái không có tự trọng khác tới quan sát Trần Lạc Thần.

Mục đích là để xem trò cười của Trần Lạc Thần.

“Xin hỏi anh muốn rút bao nhiêu tiền?”

Nhân viên quầy hỏi.

“Rút 1 tỷ 8 trước đi!”

Trần Lạc Thần nói nhẹ nhàng.

“Moá? 1 tỷ 8?”

Lâm Đông sững sờ.

Khương Nhiên Nhiên cũng sửng sốt.

Đường Lan và mẹ của Hứa Hinh ở bên cạnh chuẩn bị đi vào cũng nhìn sang đây.

“Vâng, xin anh chờ một lát!”

Nhân viên quầy đáp.

Sau đó co yêu cầu Trần Lạc Thần nhập mật khẩu và ký tên.

“Roẹt roẹt!”

Âm thanh của máy đếm tiền vang lên.

Nụ cười trên mặt Lâm Đông cứng đờ.

“Anh… anh vẫn còn tiền? Không phải anh đã dùng hết tiền để mua xe rồi sao?”

Lâm Đông ngạc nhiên hỏi.

“Tôi nói tôi dùng hết tiền để mua xe lúc nào?!”

Trần Lạc Thần lạnh lùng nói.

“Vậy Trần Lạc Thần, anh còn trúng bao nhiêu?”

Khương Nhiên Nhiên hỏi.

Lúc này, mẹ Hứa Hinh và Đường Lan cũng đi tới.

“Tôi trúng…” Trần Lạc Thần nâng cao giọng, mọi người xung quanh lập tức trợn mắt há mồm xúm lại gần: “Thôi, cũng không nhiều lắm, không nói nữa!”

“Anh!”

Khương Nhiên Nhiên tức giận.

Mà số tiền lớn như thế, túi nhỏ của Trần Lạc Thần không thể đựng vừa, lúc này có nhân viên cầm nilon đựng rác màu đen tới để đổi, Trần Lạc Thần xin một chiếc rồi cất 1 tỷ 8 vào đó, anh nói với Hứa Hinh một tiếng rồi xách đi.

“Thì ra cậu ta vẫn còn tiền!”

Đường Lan cảm thán.

“Đúng thế, con cũng không ngờ anh ta lại trúng được nhiều vậy!”

Khương Nhiên Nhiên luống cuống.

Như thể đã làm chuyện gì khiến cô ta phải hối hận vậy.

“Mẹ kiếp, Trần Lạc Thần đang cố ý đấy, anh ta cố ý giả nghèo cho chúng ta xem!”

Lâm Đông càng hận anh hơn.

Bởi vì vừa nãy anh ta đã bị vả mặt, hơn nữa còn là một cái tát rất mạnh.

Hiện nay, hứng thú đi chơi cũng chẳng còn nữa…

Nói tới Trần Lạc Thần.

Trần Lạc Thần đã đến văn phòng bán nhà, vả mặt nhân viên bán hàng hôm qua thật mạnh.

Anh mua nhà trả tất cả tiền trong một lần.

Tổng cộng hơn 2 tỷ 1.

Đại gia!

Sau khi làm xong hết những chuyện này cũng đã gần trưa, Lý Tiếu bắt đầu gọi điện thúc giục.

Trần Lạc Thần vội vàng về thay lại quần áo rồi tới thẳng nhà hàng tên là Kim Như Ý.

Lúc này, ở trong một phòng VIP của nhà hàng.

Lý Tiếu và Tô Đình đã đến.

Ngoài ra còn ba người nữa.

Một người là bạn thân nhất của Tô Đình, người còn lại là cô gái xem mắt lần này, cô ấy có mái tóc dài xoã ngang vai, làn da trắng nõn, trông rất thanh tú và xinh đẹp.

Nhưng hiển nhiên cô ấy không thích nói chuyện, rất lạnh lùng, chỉ cúi đầu chơi điện thoại.

Bên cạnh cô gái là mẹ cô ấy.

“Nhà lớn từng nào? Sẽ không ít hơn ba phòng đấy chứ? Nhà mà không có ba phòng ngủ, hai phòng khách, hai nhà vệ sinh thì không được coi là nhà!”

Lúc này, cô gái xem mắt ngẩng đầu lên hỏi.

“Sao có thể chứ? Là nhà ba phòng ngủ, hai phòng khách, hai nhà vệ sinh đó, ha ha!”

Lý Tiếu trả lời.

“Vậy thì được, xe thì sao? Xe hãng gì?”

Người hỏi là mẹ của cô gái kia.

“Hì hì, xe vẫn chưa mua, hơn nữa xe ô tô nói chung cũng không đáng quá nhiều tiền!”

Lý Tiếu nói.

“Khụ khụ, thật ra chuyện nhà với xe với chúng tôi mà nói cũng không là gì. Chủ yếu là cậu ấy phải thành thật, không thể là kiểu nói nhiều, bốc phét được!”

Mẹ cô ta lại lên tiếng.

“Thành thật lắm ạ, bác yên tâm, cực kỳ thành thật!”

Tô Đình nói: “Chúng cháu được coi như lớn lên cùng nhau, chuyện này còn có thể không rõ sao?”

Mọi người đang trò chuyện thì Trần Lạc Thần mở cửa bước vào.

“Trần Lạc Thần, cậu mau lại đây, để tôi giới thiệu cho cậu!”

Lý Tiếu tươi cười giới thiệu mọi người với nhau.

Mà người phụ nữ trung niên kia vẫn luôn quan sát Trần Lạc Thần, bà nhìn ra vẻ thành thật từ trên mặt anh.

Trong lòng cũng an tâm hơn.

Không lâu sau đồ ăn được dọn ra, hai bên vừa ăn vừa trò chuyện câu được câu chăng.

“Aiya, sao món cuối cùng mãi vẫn chưa được dọn ra nhỉ? Để tôi đi giục họ!”

Đồng nghiệp kia nói, còn nháy mắt ra hiệu với Tô Đình và Lý Tiếu.

Sau đó ba người cùng nhau ra ngoài, Lý Tiếu vỗ vai Trần Lạc Thần, ra hiệu cổ vũ cho anh.

Người phụ nữ trung niên thấy mọi người đã đi thì lấy khăn giấy lau miệng.

“Cậu là Trần Lạc Thần nhỉ? Chúng tôi đã biết điều kiện hiện nay của cậu rồi, khá thành thật. Cậu thấy con gái tôi thế nào?”

Người phụ nữ trung niên hỏi.

Đương nhiên thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên Trần Lạc Thần đi xem mắt, lại thấy người phụ nữ trung niên kia như hổ cái, gần như ngoài lúc trả lời câu hỏi của Lý Tiếu thì bà ta không nói lời nào.

“Rất ổn ạ!”

Trần Lạc Thần đáp.

Về phần cô gái kia, lúc này cô ta ngẩng đầu lên nhìn Trần Lạc Thần, sau đó bĩu môi rồi lại cúi xuống với vẻ hơi khinh bỉ.

Moá, ánh mắt gì đấy?

Trần Lạc Thần thầm mắng trong lòng.

“Tôi nói cho cậu biết, con gái tôi làm việc ở công ty thuộc Tập đoàn đầu tư Ngôi Nhà Mơ Ước, công ty sản xuất và thương mại Đại Hằng, cậu biết Tập đoàn đầu tư Ngôi Nhà Mơ Ước chứ? Đó là tập đoàn lớn với sức mạnh tài chính siêu đỉnh, làm việc ở đó khó lắm đó!”

Người phụ nữ trung niên lại nói.

Sản xuất và thương mại Đại Hằng, nếu Trần Lạc Thần nhớ không nhầm thì đó chỉ là một nhà máy được Ngôi Nhà Mơ Ước đầu tư thôi, giống như kiểu dự án địa phương hỗ trợ vậy, hiện nay có không ít những kiểu như thế.

Như vậy mà cũng dám nói là làm việc ở công ty thuộc Ngôi Nhà Mơ Ước?

Trần Lạc Thần thầm cười bất lực.

Anh chỉ gật đầu nhưng trong lòng lại thấy khó hiểu. Cô gái này cũng rất bình thường, hơn nữa ngoại hình hay khí chất đều ổn, sao phải hạ mình gả đi thế?

“Chúng tôi thấy cậu thành thật, mà cũng vì con gái tôi muốn gả cho một người thành thật, nhưng trước khi gả cho cậu, tôi có ba điều quy ước, cậu nghe cho rõ đây!”

“Hả?”

Trần Lạc Thần sững sờ, moá, chuyện quái gì đang xảy ra đây?