Công Chúa, Tiểu Tăng Hữu Lễ!

Chương 55: Mục tiêu đã định trước




“Vi thần tham kiến công chúa điện hạ.” Sở Thương cúi đầu thật thấp, da đầu có chút tê dại, đây đều trách Cảnh Dương, đang tốt lại tặng cái yếm, làm hại hiện tại trong đầu bản thân đều là hình dạng khối “Vải đỏ” kia.

Cảnh Dương híp mắt nhìn người cúi đầu thật thấp trước mặt, khóe miệng xả ra một tia cười xấu xa, đưa thân qua nói: “Sao ngươi luôn cúi đầu, không chê cổ khó chịu a?”

Sở Thương nuốt nuốt nước bọt, không biết vì sao nàng nghe thanh âm hôm nay của Cảnh Dương thì trong lòng luôn cảm thấy hồi hộp “Không, không khó chịu.”

“Hôm nay, chúng ta làm cái gì trước đây đây, muốn xem mạch, hay là châm cứu a?”

Sở Thương còn chưa thoát khỏi vấn đề này, Cảnh Dương đã nhảy đến vấn đề khác.

“Ân, bắt mạch trước đi.”

Sở Thương mới vừa khoát tay lên cổ tay của Cảnh Dương thì cảm thấy bên tai có một trận nhiệt khí kéo tới, chui thẳng vào lỗ tai nàng.

“Hôm nay ta uống hết thuốc ngươi cho ta, ngươi thế nào thưởng cho ta a?”

“A?” Sở Thương không phản ứng kịp, chỉ là cảm thấy chỗ lỗ tai nóng lên.

“Ta nói ta uống hết chén thuốc kia, ngươi không nên thưởng cho ta một chút sao?”

Lúc này Sở Thương nghe hiểu, mà đầu vẫn không có nâng lên, chỉ là há mồm hỏi: “Thưởng? Thưởng cái gì a?”

Cảnh Dương xoa môi, nháy mắt một cách xinh đẹp: “ Nếu như ngươi không nghĩ ra thưởng gì cho ta, vậy bản thân ta có thể tự lấy?”

Dứt lời, không đợi Sở Thương trả lời, đã đưa đầu qua, nhẹ nhàng hôn bên má của nàng.

Sở Thương mạnh quay đầu nhìn về phía Cảnh Dương, mắt trừng thật to, giống như là đã bị cái gì kinh hách, trong đầu chỉ có một câu nói: công chúa hôn nàng!

“Phốc --” một tiếng, Cảnh Dương cười ra tiếng, này không thể trách nàng, chủ yếu là biểu tình lúc này của Sở Thương thật sự là quá buồn cười, vươn tay chỉ cái trán người này một chút “Uy, người bị thiệt là ta nha, sao ngươi ngược lại giống như tiểu tức phụ bị khi dễ a?”

Trước ngực Sở Thương bởi vì kích động, càng không ngừng phập phồng lên xuống, nửa ngày từ hàm răng mới lắp bắp nói ra một câu, cũng thập phần lo lắng “Sao ngươi có thể hôn ta?”

“Là ngươi nói thưởng cho ta a.” Lúc Cảnh Dương nói lời này, trong ánh mắt đầy ủy khuất “Thế nào, ngươi ghét bỏ ta?”

“Không phải!” Sở Thương vội vàng phản bác, nhưng mắt cũng không dám nhìn Cảnh Dương, càng không ngừng giải thích “Ta chính là nghĩ nam nữ thụ thụ bất thân.”

“Ngươi là nam sao?” Cảnh Dương bỉu môi biểu thị bản thân bất mãn.

Sở Thương vừa nghe sắc mặt nhất thời đỏ lên, quẫn bách đến không được “Ta, ta chưa từng làm vậy với người khác.”

Chưa từng làm vậy với người khác là co ý gì? Cảnh Dương nghĩ tới thê tử chưa cưới của nàng, liền hỏi: “Ngươi cùng người kia cũng chưa từng có?”

Sở Thương liên tiếp lắc đầu “Không có không có, đương nhiên không có, chúng ta rất quy củ, nửa bước cũng không có vượt qua.”

Cảnh Dương trong lòng một trận mừng rỡ, nói như vậy, mặc kệ là Liễu Không hay Sở Thương đều chỉ bị bản thân chạm qua, tuy rằng không phải nàng cũng rất lưu ý vấn đề này, mà nếu có thể cái gì cũng không phát sinh, kia đương nhiên rất tốt!

Cảnh Dương liếc mắt nhìn sắc mặt đỏ thẫm của Sở Thương, chớp chớp mắt nói: “Kỳ thực, ngươi cũng không phải chưa cùng người khác cái kia qua.”

“Không có!” Sở Thương cho rằng nàng không tin bản thân, lại vội vã xua tay, liều mạng giải thích, rất sợ Cảnh Dương không tin bản thân “Ta thật không có, nếu như ta có làm như vậy với ai, để ta --- “

“Không được nói!”

Lúc Cảnh Dương nghe nàng nói đến phân nửa thì biết kế tiếp khẳng định là nàng muốn độc thệ quỷ quái gì, vì vậy quyết định thật nhanh khiến nàng im miệng.

Sở Thương bị Cảnh Dương la to như thế, lập tức ngậm miệng, cả người có vẻ có chút vô tội, rụt cổ, bản thân vẫn tự lầm bầm “Ta là thực sự chưa từng có, ngươi nghìn vạn lần đừng nóng giận.”

Cảnh Dương nhìn trước mắt người này, lại nhớ đến thời gian trước đây, khi đó nàng cũng hống bản thân như thế, sợ bản thân tức giận, cẩn cẩn dực dực phủng bản thân trong lòng bàn tay như bảo bối, nghĩ vậy trong lòng Cảnh Dương lại một trận chua xót khổ sở.

“Ngươi chính là một kẻ ngốc!” Nói còn chưa dứt lời, Cảnh Dương đã ôm chằm lấy Sở Thương.

Thân thể Sở Thương cứng lại, nàng có thể cảm giác được lúc này Cảnh Dương không vui, thậm chí là mang theo chút khổ sở, Sở Thương không biết bản thân nên làm cái gì bây giờ, nhưng nàng hiểu tuyệt đối không thể khiến người trong lòng tiếp tục khó chịu, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Cảnh Dương, để nàng tựa đầu lên vai của mình, ôn nhu chưa từng có “Đừng khổ sở, ta, ta sẽ đau lòng.”

“Ngươi nói cái gì!” Cảnh Dương ngẩng lên từ trên vai của nàng, trong mắt còn ngấn lệ “Ngươi lập lại lần nữa, ngươi sẽ thế nào?”

“Sao lại khóc nữa?” Sở Thương nhìn khóe mắt Cảnh Dương chảy xuống một giọt lệ, ngực càng đau.

“Ngươi lập lại lời nói mới vừa rồi lần nữa! Ngươi nói mau!” Cảnh Dương siết chặt cánh tay Sở Thương, càng không ngừng đong đưa.

“Lòng ta đau! Tâm ta rất đau!” Sở Thương đem buồn phiền trong lòng đều nói hết ra “Ta cũng không biết vì sao lại như vậy, ta vừa thấy ngươi khóc, tâm của ta giống như là bị người đào đi một khối.”

Nước mắt Cảnh Dương như vỡ đê, nhiều ngày như vậy nỗ lực của bản thân không có uổng phí, người này đúng là yêu mình!

Cảnh Dương vừa khóc vừa cười, lại dùng phấn quyền của mình nện ở trên người Sở Thương “Ngươi xấu xa! Suốt ngày chỉ biết khiến ta rơi lệ, chỉ biết khi dễ ta!”

“Công chúa -- “

“Không được gọi công chúa, gọi Cảnh Dương! Ta không muốn ngươi xa lạ với ta như thế!”

Cảnh Dương khóc một phen nước mắt nước mũi, tất cả đều lau ở trên y phục của Sở Thương, mà Sở Thương cũng không giận nàng, trái lại có chút thích thú, nàng vẫn cho rằng công chúa này chỉ biết bá đạo tùy hứng, mà hôm nay vừa nhìn, tư thái tiểu nữ nhi gia hiện ra hết thảy.

“Chúng ta đừng khóc có được hay không?” Sở Thương ôn nhu hống.

“Không.”

“Vậy ngươi muốn thế nào mới bằng lòng không khóc?”

Cảnh Dương vễnh cái miệng nhỏ nhắn càng không ngừng hấp hấp cái mũi “Ngươi hôn ta một cái.”

“Cái gì!” Sở Thương đại quẫn, này là yêu cầu gì a!

“Ngươi vừa nói cái gì đều đáp ứng ta, hiện tại đã đổi ý, ngươi là người xấu!”

“Ai, không phải.” Sở Thương lúc này lâm vào trạng thái quẫn bách, nói như thế nào đều là sai, thở dài, nói: “Quên đi, vậy ngươi, ngươi đưa mặt qua đây đi.”

Cảnh Dương cố nén tiếu ý trên khóe miệng, lau khô lệ trên mặt, đưa mặt qua.

Sở Thương nhìn đôi mắt mở to tròn của nàng, ngực lại xấu hổ, nhìn vậy khiến người khác làm sao hôn xuống a.

“Ngươi nhắm mắt lại.”

Cảnh Dương chớp mắt vài cái, sau đó rất nghe lời nhắm lại.

Sở Thương thấy nàng nhắm hai mắt lại, lại duỗi tay ra vẫy trước mặt nàng vài cái, xác định cái gì nàng cũng không nhìn thấy, lúc này mới yên tâm.

Thật sâu mà hít vào một hơi, lại ngừng lại, đưa người qua hôn xuống cái miệng anh đào nhỏ nhắn kia.

Vị đạo giống như trên cái yếm kia, còn có chính là cảm giác mềm mại còn hơn so với trong tưởng tượng, xúc cảm này tốt khiến Sở Thương có chút lưu luyến quên lùi về, bất giác liền giật giật môi, nhè nhẹ ma sát.

Cảnh Dương vẫn không nhúc nhích, thập phần phối hợp động tác của Sở Thương, nàng đối với cử động ôn nhu này sớm đã vô cùng tưởng niệm.

Hai người cứ môi chạm môi ma sát lẫn nhau, mãi đến khi...

“Nha!”

Sở Thương bị Cảnh Dương mạnh bạo đẩy ra, nghe tiếng nhìn lại chỉ thấy Thu Bảo chạy trối chết, còn có quả hạch đào lăn đầy đất.

Trước giờ tuy rằng Thu Bảo vẫn biết chuyện các nàng cùng một chỗ, thế nhưng hình ảnh thân mật như thế, cũng lần đầu gặp phải, Thu Bảo có ổn trọng thế nào đi nữa, chung quy cũng là hoàng hoa khuê nữ chưa xuất giá, phản ứng đầu tiên là sợ, phản ứng tiếp theo chính là chạy, dọc theo đường đi tim của nàng cũng sắp muốn nhảy ra ngoài.

Thật vất vả chạy xa, mới vừa dừng chân thì gặp người quen, là một tiểu thị nữ mới vừa vào cung không bao lâu “Thu Bảo tỷ ngươi làm sao vậy? Mặt đỏ như thế?”

Thu Bảo vô ý thức cúi đầu thật thấp, ấp úng nói: “Nóng, nóng.”

“Trời thế này sao lại nóng được? Không phải ngươi khó chịu ở đâu chứ a?” Tiểu thị nữ nhiệt tình cũng không phải dễ dàng bỏ qua như vậy.

“Không có, thực sự là nóng, a...cái đó, Trương nữ quan tìm ta, ta phải mau nhanh qua đó.” Nói nhiều sai nhiều, Thu Bảo không dám ở lại lâu, tùy tiện tìm một lý do cho có lệ rồi bỏ đi.

Lúc này tẩm trong điện, Sở Thương đỏ cả mặt, đầu so với trước còn thấp hơn rất nhiều, mắt liên tiếp nhìn chằm chằm quả hạch đào lăn trên mặt đất “Ta, ta...” Muốn nói chút gì, nhưng cái gì cũng nói không nên lời.

“Ngươi xấu xa.” Cảnh Dương giúp nàng nói tiếp.

“Phải, phải, ta rất xấu xa.” Sở Thương dùng sức gật đầu, bản thân có thể không xấu sao, loại chuyện lỗ mảng này cũng có thể làm được, thật là vô cùng xấu.

Kỳ thực Cảnh Dương thì ngược lại rất tốt, tuy rằng nét mặt phiếm hồng, nhưng trong lòng cũng không chú ý nhiều, dù sao Thu Bảo khẳng định sẽ không nói gì sai, ngẩng đầu nhìn người đang đỏ mặt kia, Cảnh Dương bước qua, đưa tay đâm đâm vai của Sở Thương, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao ngươi lại hôn miệng ta a?”

“A?” Đây là ý gì? Lẽ nào công chúa đổi ý, trong mắt Sở Thương mang theo chút ủy khuất nói: “Không phải ngươi kêu ta hôn sao?”

“Thế nhưng, ta chỉ nói ngươi hôn ta một cái, lại chưa nói cho ngươi hôn ở đâu, là tự ngươi bại lộ.” Khóe môi Cảnh Dương nhếch lên cười.

Sở Thương nhảy dựng lên, nhìn nét mặt tươi cười như hoa của nữ tử trước mặt, ngực yên lặng nói: đây là bẩy, tuyệt đối là bẩy.

Cảnh Dương hé miệng cười mà không nói, nhìn bộ dạng chân tay luống cuống nàng, ngực thật là vui vẻ, không hề nghĩ ngợi lại nâng Sở Thương lên, nhẹ nhàng hôn xuống lần thứ hai, tựa vào trong lòng của nàng, ôn nhu nói: “Ta lại không có trách ngươi, khẩn trương như vậy làm gì? Hơn nữa, việc này ngươi làm còn ít sao? Đây mới có một chút đã xấu hổ.”

Sở Thương dùng sức nuốt nước bọt, lúc này nàng bị sự ấm áp lúc Cảnh Dương nói thầm bên tai làm cho nôn nóng bất an, thân thể mềm mại tựa vào bản thân, cũng nhượng nàng có chút muốn ngừng mà không được, nàng thậm chí có thể rõ ràng miêu tả ra dáng người xinh đẹp lúc này của Cảnh Dương, nhất thời một ý niệm trong đầu phát sinh, nàng hy vọng giờ khắc này có thể dừng lại, nhượng nàng có thể ôm người trong lòng lâu thêm một ít, nhượng nàng có thể cảm thụ lâu thêm một ít.

Nhẹ nhàng mà vỗ về tóc của Cảnh Dương, Sở Thương có chút bất đắc dĩ cũng có chút không giải thích đượuảnói: “Vì sao lại là ta?”

Cảnh Dương nghe tiếng tim đập thình thịch trong ngực Sở Thương, nhượng nàng an tâm không gì sánh được “Không có vì sao, chỉ là bởi vì người đó phải là ngươi, không ai có thể thay thế được.”

“Nhưng ta đã có hôn ước, làm như vậy ta không có biện pháp ăn nói với Nhứ nhi.”

Trong lòng Cảnh Dương hơi cứng đờ “Ngươi cũng có hôn ước với ta, chỉ là ngươi không nhớ rõ.” Lại nắm thật chặt lực đạo trên tay, vững vàng ôm lấy nàng “Ngươi muốn báo ân, ta có thể cùng ngươi báo ân, ta cái gì cũng đều có thể không cần, cái gì đều có thể cho biểu muội ngươi, thậm chí là danh hiệu công chúa này, ta cũng có thể cho nàng, nhưng duy độc ngươi, tuyệt đối không được, ngươi là mạng của ta, nếu không có ngươi, ta một khắc cũng sống không nổi.”

Viền mắt Sở Thương có chút ướt át, nàng phải thừa nhận, nàng động tâm, đây là cảm giác không giống đối với Nhứ nhi, nàng đối với Cảnh Dương có tư tưởng không an phận, thật sâu mà thở dài “Ta là mạng của ngươi, ngươi là kiếp của ta.” Đưa tay chăm chú mà ôm Cảnh Dương vào lòng, nhẫn nại lâu như vậy, cuối nàng vẫn không tránh được tâm của bản thân.

“Chúng ta đây là mục tiêu đã định trước, ai cũng không thể rời ai.” Rốt cuộc Cảnh Dương cũng yên tâm.

=========================================

Mới được nửa chặng đường thôi =.=!