Công Chúa, Tiểu Tăng Hữu Lễ!

Chương 56: Khúc mắc




“Ai nha! Nguy rồi!” Bầu không khí vốn đang tốt, đột nhiên bị một tiếng gọi như thế của Sở Thương cắt đứt.

Cảnh Dương giương mắt nhìn về phía khuôn mặt lo lắng của nàng “Làm sao vậy?”

Sở Thương vỗ đầu, vẻ mặt quấn quýt nói: “Vừa nãy chúng ta cũng đã bị Thu Bảo thấy, hiện tại khẳng định ta phải xong đời rồi!”

Nguyên lai là chuyện này, Cảnh Dương hé miệng cười nói: “Ngươi a, vẫn giống như trước đây, sợ Thu Bảo như vậy.”

Sở Thương lắc đầu “Ngươi không biết, nàng, nàng rất dữ nha!” Vừa nói đến người này nàng đã nghĩ tới cánh tay bản thân, bị Thu Bảo nhéo đã vài ngày nay rồi nha! (~T.T~)

“Không có việc gì, chỉ cần ngươi không khi dễ ta, nàng tuyệt đối sẽ không làm gì ngươi.” Cảnh Dương lôi kéo cánh tay Sở Thương, lại mềm giọng nói: “Ngày mai ta phải đi nói với Ngũ ca, nhượng hắn mau chóng an bài chúng ta thành thân.”

Sở Thương ngăn cản “Đừng, ngươi đừng đi nói.”

Cảnh Dương không giải thích được ngẩng đầu nhìn nàng “Ngươi lại đổi ý?” Trong nháy mắt lại sắp rơi lệ.

“Ngươi xem ngươi, ta nói còn chưa nói xong đâu, ngươi đã gấp như vậy.” Sở Thương cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Cảnh Dương, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng, nói: “Ý của ta là chuyện này phải để ta đi nói, ngươi thân phận tôn quý, này nếu như do ngươi mở miệng, trong lòng Ngọc vương gia khẳng định sẽ khó chịu, không chừng còn tưởng rằng là ta khi dễ ngươi, muốn trị ta tội ta nha.”

Nghe xong lời này gương mặt Cảnh Dương nhất thời đỏ ửng, cắn môi không nhìn tới Sở Thương, cũng rất cao hứng, nói cách khác sao nàng lại quên điều quan trọng này, trước mặt Sở Thương nói ra lời này kia chứ, nàng cũng đã quên rụt rè của nữ nhi gia không còn một mảnh, tất cả đều trách trước mắt người này, Cảnh Dương vễnh môi, bất mãn nói: “Đã sớm nên trị tội ngươi, suốt ngày chỉ biết khi dễ ta, ta hận không thể móc tim ngươi ra mà ăn vào bụng!”

Sở Thương nhìn nàng rõ ràng là bộ dạng tiểu bạch thỏ, nhưng dám giả dạng thành đại lão hổ, nhịn không được phá lên cười.

“Ngươi cười cái gì! Ngươi, lại khi dễ ta phải không!” Cảnh Dương rút tay bị nàng cầm lấy về, xoay người qua hướng khác “Ta không muốn để ý ngươi!”

Sở Thương thấy nàng đưa lưng về phía bản thân, vội vàng ngưng cười, nhưng trên mặt vẫn đầy tiếu ý, cong cong khóe miệng từ phía sau ôm lấy nàng “Có thật không muốn để ý ta hay không?”

Cảnh Dương bị nàng ôm cũng không phản kháng, nhưng cũng không để ý nàng, vẫn mang bộ dáng tức giận.

“Ân! Nếu nói như vậy, ta sẽ đưa tim cho người khác móc, dù sao ở đây cũng không ai muốn!” Cuối cùng còn bỏ thêm một tiếng thở dài.

“Ngươi dám!” Cảnh Dương mạnh xoay người lại, trừng một đôi mắt to không hề có lực sát thương căm tức nhìn người trước mắt “Xấu xa“.

“Ai kêu ngươi không để ý tới ta.” Sở Thương cũng học bộ dạng của nàng, trừng lớn mắt nhìn nàng.

“Vậy cũng không cho ngươi đi tìm người khác!” Biểu tình hiện tại của Cảnh Dương có thể dùng nghiến răng nghiến lợi để hình dung, có thể nói chính là một tiểu bạch thỏ mang dáng dấp “Mẫu Dạ Xoa“.

“ Nếu như ngươi dám tìm người khác, ta lập tức không để yên cho ngươi!”

Sở Thương nhíu mày, nhưng vẫn cười tủm tỉm, ý tứ kia là ngươi có thể làm gì ta.

Còn không đợi nàng đắc ý bao lâu, đã bị hàng phục, bởi vì Cảnh Dương dùng một loại “Vũ khí” Sở Thương vô pháp chống đối để đối phó nàng -- ôn nhu hương.

“Ngươi không được đi tìm người khác, sau này cái gì ta cũng nghe lời ngươi, còn không được sao?” Môi của Cảnh Dương để sát ngoài miệng của Sở Thương.

Khí tức Sở Thương rõ ràng ồ ồ lên, miệng anh đào nhỏ kia lúc đóng lúc mở, đều toả ra mị lực của nàng, khiến Sở Thương không chỉ cảm thấy ngoài miệng ngứa ngáy, ngực càng ngứa ngáy nhiều hơn.

Sở Thương đột nhiên khàn giọng hỏi: “Cái yếm kia, là ngươi cố ý sao? Cố ý cho ta?” Trong cổ họng càng không ngừng phát sinh thanh âm nuốt nước bọt.

Sở Thương không nói thì thiếu chút nữa nàng quên chuyện này, đỏ mặt cười, cúi đầu vùi vào hõm vai của nàng, nhưng người này cũng nhất định không chịu buông tha cho nàng.

“Hiện tại biết xấu hổ, lúc đưa ta sao ngươi lại lớn gan như vậy?” Hai tay Sở Thương ôm lấy eo thon của nàng, cố định không cho nàng rụt về, miệng đưa sát lại đôi môi mê người kia.

Cảnh Dương đã thật lâu không có thân mật cùng nàng như vậy, hiện tại toàn thân đều mềm nhũn, thanh âm yếu ớt nói “Ngươi lại khi dễ ta.”

“Ta khi dễ ngươi? Là ngươi khi dễ ta mới đúng đi?” Sở Thương một ngụm cắn lên đôi môi no đủ mê người kia, nhẹ nhàng kéo lấy “Ngươi biết không? Suốt một đêm ta không ngủ, trong đầu đều là ngươi.”

Môi Cảnh Dương bị nàng ngậm trong miệng, nguyên bản còn xấu hổ không chịu nổi, hiện tại ngược lại không sợ, ưởn ngực, lý trực khí tràng nói: “Trong đầu đều là ta? Đều là hình dạng ta không mặc y phục đi? Sắc quỷ!”

Sở Thương rời khỏi môi nàng, giật lại khoảng cách giữa hai người, trong lúc Cảnh Dương nhìn nàng bằng ánh mắt không giải thích được, kéo lấy tay nhỏ bé của nàng, đưa lên cổ áo của mình “Ngươi sờ xem.”

Cảnh Dương vô ý thức đưa tay vào trong dò xét, ngón tay liền câu ra một sợi dây màu đỏ.

“Ta mặc nó.” Sở Thương thấy đúng thời cơ liền thổi một ngụm nhiệt khí vào lỗ tai của Cảnh Dương.

“Ngươi thích không? Ta tự tú nó.” Ngón tay Cảnh Dương tinh tế vuốt ve sợi dây kia.

Sở Thương hôn lên vành tai của nàng, tùy ý khiêu khích “Ta rất thích, trên đó có vị đạo của ngươi, rất thơm.”

Vành tai Cảnh Dương bị nàng ngậm trong miệng, thân thể rõ ràng bắt đầu run rẩy, loại cảm giác ấm áp ẩm ướt này là nàng lần đầu tiên nếm thử “Liễu Không, đừng...”

“Đừng gọi Liễu Không, gọi Sở Thương.”

“Thương nhi, đừng như vậy, ta không đứng được.” Cảnh Dương chỉ cảm thấy dưới chân càng ngày càng nhuyễn, toàn bộ thân thể đều bám vào trên người Sở Thương, hai tay cũng chăm chú mà ôm lấy cổ nàng.

Sở Thương nghe nàng cầu xin tha thứ cùng thân thể càng ngày càng run rẩy, nhưng lại không có ý tứ buông tha nàng chút nào, ôm chặt thân thể của nàng, có chút gian nan mở miệng nói: “Ta, ta không khống chế được bản thân, ta không muốn buông ngươi ra.”

Cảnh Dương nghe người này nhiệt tình biểu lộ, ngực thoáng cái nhuyễn thành một bãi nước “Ta chính là của ngươi, không cần buông ta ra.”

Ngay lúc Cảnh Dương nói xong câu đó, Sở Thương ngược lại cố nén dục vọng của bản thân, kéo rộng khoảng cách hai người, thật sâu mà nhìn vào hai mắt Cảnh Dương “Hôm nay trở về ta lập tức đi nói với Ngọc Vương gia, ta không muốn đợi.”

“Vậy biểu muội ngươi làm sao bây giờ?” Đây là khúc mắc lớn trong lòng Cảnh Dương, nàng không hy vọng lúc Sở Thương cùng một chỗ với nàng, ngực còn nghĩ đến người khác.

Sở Thương đưa tay chạm chóp mũi Cảnh Dương, nói: “ Không phải ngươi đã nói sao, sau này sẽ cùng ta báo ân, chúng ta cùng nhau chậm rãi bồi thường nàng, được không?”

Cảnh Dương oa ở trong lòng Sở Thương, dùng sức gật đầu “Hảo, chỉ cần ngươi có thể nghĩ như vậy, ta an tâm.”

Mộ Dung Cảnh Ngọc nhìn Sở Thương từ trên xuống dưới, đưa tay lại cầm lấy chén trà trên bàn uống một ngụm, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói: “Ngày hôm nay nếu như Cảnh Dương tới nói với ta, ta xác định chắc chắn sẽ không đồng ý, cũng còn may, ngươi coi như là một người có lòng, cũng không cô phụ một phen tâm ý từ trước đến nay của hoàng muội đối với ngươi, ngày mai bản vương lập tức hướng phụ hoàng bẩm báo, mau chóng cho các ngươi thành thân, này coi như là giải được tâm sự bấy lâu nay của hoàng muội.”

“Đa tạ Vương gia thành toàn!”

“Ai!” Mộ Dung Cảnh Ngọc lại khoát tay áo “Ngươi đừng vội tạ ơn bản vương, ta muốn cảnh cáo ngươi, tuy rằng hoàng muội thích ngươi, bản vương cũng coi trọng ngươi, thế nhưng nếu sau này ngươi dám khi dễ Cảnh Dương nửa phần, người thứ nhất không buông tha ngươi nhất định là bản vương!”

Cẩm bào Sở Thương run lên, giật lại vạt áo, hai chân quỳ rạp xuống đất “Công chúa là người vi thần yêu tha thiết, nhất định sinh tử tương tùy!”

“Bản vương muốn chính là những lời này của ngươi!” Mộ Dung Cảnh Ngọc nhìn vẻ mặt cương nghị của Sở Thương, ngực âm thầm cảm thán: hoàng muội a, lúc này ngươi rốt cuộc tìm đúng người!

Đêm nay Sở Huyền Đông có chút mất ngủ, ngày vừa hơi sáng hắn đã tỉnh, vừa định đứng dậy, chợt nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, sớm như vậy phỏng chừng là Nhứ nhi, hẳn là vừa dậy đi hái thảo dược đi, há mồm liền hô: “Nhứ nhi là ngươi sao? Hiện tại trời còn sớm, trễ chút nữa hãy đi.”

Nói xong nhưng không ai trả lời, ngực Sở Huyền Đông có loại cảm giác không tốt, vừa kêu vừa đứng dậy, đẩy cửa phòng đi ra ngoài “Nhứ nhi? Sao không nói lời nào a?”

Ngoài phòng không có người nào, Sở Huyền Đông vội vàng đi tới đại môn mặt, chỉ thấy đại môn bị đẩy ra một cái khe nhỏ, không phải là trộm vào đi? Không chốc lát do dự, vội vàng lại chạy đến phòng của Nhứ nhi, gõ cửa nửa ngày cũng không có động tĩnh, ngực Sở Huyền Đông lộp bộp một chút, không phải là hài tử này vụng trộm đi đâu đi, vội vàng đẩy cửa phòng ra, mà trong phòng rỗng tuếch.

Chỉ trong chớp mắt, hắn liền nhìn thấy tờ giấy trên bàn.

'Cha, ngài đừng lo lắng, ta chỉ là muốn đi tìm nàng, tìm được nàng rồi, nữ nhi lập tức sẽ trở về.'

“ Đứa ngốc này!” Nắm chặt mảnh giấy trong tay, vô cùng đau đớn đấm ngực, nguyên bản nghĩ mất trắng một đồ đệ, mà kết quả lại đền thêm nữ nhi vào, Sở Huyền Đông hối hận đến xanh ruột! Hắn chỉ có một nữ nhi như thế, nếu như xảy ra chuyện gì, muốn hắn phải sống thế nào a!

Mấy ngày nay Sở Thương ngoại trừ chuẩn bị đại hôn tất cả, thời gian còn lại đều oa ở trong thư khố thái y viện, việc Mộ Dung Cảnh Ngọc trúng tên không thể đợi lâu nữa, đại khái trpng mấy ngày này, nàng nhất định phải chọn ra một ngày để hạ đao, tuy nói ngực đã có nắm chặt, mà vì Cảnh Ngọc suy nghĩ, bản thân cẩn thận một chút cho thỏa đáng.

“Sở thái y, chúc mừng a!” Người nói cũng là một ngự y thái y viện.

“Đa tạ Hứa thái y.” Xuất phát từ lễ tiết, Sở Thương cũng đứng dậy chắp tay.

Trong lúc nói, Hứa thái y đã từ phía sau xuất ra một cái hộp, đẩy đến trước mặt Sở Thương “Chút lòng thành xem như kính ý.”

“Hứa thái y, ngươi làm cái gì vậy?” Sở Thương nhìn ban chỉ* trong hộp, Hòa Điền Ngọc tốt nhất, vô giá a.

*nhẫn bằng ngọc

Hứa thái y híp mắt cười cười “Sở thái y cũng đừng ghét bỏ a, hy vọng Sở thái y ở trước mặt công chúa vì tại hạ nói tốt vài câu.”

Nguyên lai là vậy, Sở Thương hơi nhíu nhíu mày, khách khí nói: “Đa tạ Hứa thái y xem trọng tại hạ, nhưng lễ vật này thật sự là quá quý trọng, thứ tại hạ không thể tiếp thu, thỉnh Hứa thái y thu hồi đi.”

“Vật đã tặng làm sao có đạo lý thu hồi a?” Nét mặt Hứa thái y có điểm không nhịn được.

Sở Thương phủi phủi tay áo “Tại hạ thật sự không thể thu, mong rằng Hứa thái y đừng khó xử tại hạ.”

Hứa thái y xấu hổ cười cười, đưa tay phẫn nộ thu hộp gỗ về, lại không đầu không đuôi nói vài câu mới bỏ đi, bất quá trong lòng cũng không xem Sở Thương vào mắt, không phải là một Phò mã thôi sao, có gì đặc biệt hơn người!

Sở Thương nhìn bóng lưng Hứa thái y đi xa có chút thất thần, còn chưa thành thân đã có người chạy tới nịnh bợ, không chừng sau này không biết như thế nào đây! Sở Thương đối với việc này vô cùng chán ghét, lắc đầu, nếu như trong thái y viện đều là người như thế, vậy còn có thể chuyên tâm nghiên cứu y thuật sao?

========================================

Bò....bò....lết lết=.=!