Công Lược Trái Tim

Chương 1069




Chương 1069: Cậu ta không đánh bại được anh.

Trong lòng Song Eun không muốn dừng lại giữa chừng, cũng chẳng muốn buông cô ra nhưng mà không hiểu sao tiếng chuông điện thoại di động cứ vang lên không dứt.
Anh ta chỉ có thể buông cô ra trước: “Để anh trả lời cú điện thoại này đã.”
Đôi má của Tông Ngôn Hi có hơi đỏ bừng lên. Mặc dù hiện tại hai người đã coi như là đang ở bên nhau nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra tương đối nhanh, bỗng nhiên lại có hành động thân mật như vậy khiến cô cảm thấy cực kỳ khó chịu.
“Em đi trước, anh cứ nghe điện thoại đi.” Nói xong, cô ngay lập tức đứng dậy, bước về phía cửa định đi ra ngoài. Song Eun kéo tay cô lại rồi nói: “Đợi một chút, để anh đưa em về.”
“Không cần đâu, em tự lái xe tới đây mà.”
Đầu dây bên kia điện thoại lại truyền đến âm thanh, anh ta đành phải buông tay cô ra: “Đi đường chú ý cẩn thận, sau khi về nhà thì nhớ nhắn tin báo cho anh biết là em đã an toàn về tới nhà rồi.”
“Vâng ạ.” Tông Ngôn Hi cất bước, tiến ra bên ngoài.
Cô lái xe về đến nhà, đang chuẩn bị lên lầu thì bắt gặp Tông Ngôn Thần và trông thấy vết bầm trên khóe mắt anh ấy.
“Anh trai.” Cô đi đến.
Tông Ngôn Thần nhìn cô: “Mới từ bên ngoài trở về sao? Đi gặp Song Eun à?”
Tông Ngôn Hi gật đầu: “Dạ.”
“Nơi khóe mắt của anh…” Cô bước tới gần anh ấy, tại sao mà vết thương này lại giống y chang với vết thương của Song Eun vậy?
Tuy rằng vết thương ở hai chỗ khác nhau.
“Anh đã đánh nhau với Song Eun sao?” Cô không tin tưởng lắm, đặt câu hỏi.
“Đúng thế.”
Tông Ngôn Thần bước đến trước bàn, rót một cốc nước: “Anh sợ là sau này cậu ta sẽ bắt nạt em, cho nên anh phải dạy dỗ cậu ta một bài học trước đã chứ.”
“Thế thì ai thắng?” Tông Ngôn Hi đi kiếm viên đá để chườm lạnh cho anh ấy.
‘Khụ’.
“Chuyện này, cậu ta không đánh bại được anh.”
Xem như là hòa nhau đi.
Tông Ngôn Hi kéo anh ấy ngồi lên ghế sô pha: “Để em chườm lạnh cho anh một lúc, bằng không thì còn lâu mới khỏi được.”
Tông Ngôn Thần uống hai ngụm nước rồi ngồi xuống ghế sô pha. Anh ấy nhìn cô em gái của mình: “Bọn anh đều bị thương. Em thấy thương anh hơn hay là thương cậu ta hơn.”
“Đương nhiên…” Là anh, cô cố ý rẽ ngoặt lời nói của bản thân: “Đương nhiên là Song Eun rồi.”
“Đồ không có lương tâm nữa, uổng công anh yêu thương em biết bao nhiêu.” Nói thì nói thế nhưng anh ấy cũng không hề tức giận, thả lỏng cơ thể và ngửa người dựa lưng vào sô pha, bảo em gái chườm đá cho mình.
Anh ấy híp mắt: “Nếu cậu ta dám bắt nạt em thì cứ nói cho anh biết. Mặc dù anh và câu ta ngang tài ngang sức nhưng mà nếu có thêm Gia Văn thì chắc chắn cậu ta sẽ phải thua cuộc.”
“Kể từ khi nào mà anh lại trở nên thích giải quyết vấn đề bằng bạo lực như thế vậy? Lúc chúng ta còn bé đâu phải thế này đâu.”
Tông Ngôn Thần giương mắt: “Chính em cũng đã tự mình nói rằng khi còn nhỏ, con người ta đều luôn muốn được lớn lên.”
Anh ấy nhìn em gái mình: “Còn em thì sao?”
Trong lòng anh ấy tin tưởng rằng cô đã trưởng thành rồi.
Sau khi trải qua chuyện Giang Mạt Hàn, cô vậy mà lại không sa sút tinh thần, từ đây có thể thấy được trái tim của cô rất mạnh mẽ.
“Anh cũng chỉ lớn hơn em được vài phút chứ mấy.” Cô chuyển đề tài: “Em đây đã từng kết hôn một lần rồi, còn anh thì sao?”
Tông Ngôn Thần im lặng một lúc lâu, trong lòng nghĩ đến Mộ Diên Nhi.
“Đã muộn lắm rồi, đi ngủ sớm đi.”
Anh ấy đứng dậy.
“Để xoa thêm một lúc nữa đã, sẽ rất nhanh thôi mà.” Tông Ngôn Hi vẫn không yên tâm.
“Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Anh ấy xua tay rồi trở về phòng.
Tông Ngôn Hi liếc nhìn đồng hồ, quả thật đã không còn sớm. Cô cũng quay về phòng mình tắm rửa và chuẩn bị đi ngủ. Vừa mới đặt lưng nằm xuống thì điện thoại di động rung lên, cô nhận được tin nhắn do Song Eun gửi tới hỏi cô đã về đến nhà chưa.
Tông Ngôn Hi vội vã nhắn lại đã trở về nhà rồi.
Cô quên mất không gửi tin nhắn cho anh ta biết.
‘Vào sáng sớm ngày mai, anh sẽ tới tìm em, anh có chuyện muốn nói với em.’
Cô nhìn vào màn hình điện thoại, nhanh chóng đưa tay gõ vào màn hình: ‘Nói chuyện gì vậy, không thể nói ngay bây giờ sao?
‘Vẫn nên đợi đến khi gặp mặt rồi hẵng nói thì hơn.’
Cô cau mày, đây là đang cố tình khơi dậy trí tò mò của cô sao?
Cô cố ý làm giọng điệu nổi giận: ‘Không nói thì không nói, em đi ngủ đây.’