Cửa Cung Hoan Hỉ (Phần 2)

Chương 357: Nghĩ kỹ rồi?




Tin tức Tố quý phi bệnh nặng nhanh chóng truyền khắp toàn bộ hậu cung.

Lúc Triệu Nguyên Cấp đuổi tới Trường Ninh Cung, các thái y có tư lịch đang vây quanh bắt mạch.

Tương phi và các phi tần ngồi bên ngoài, từng đôi mắt sưng đỏ, không ngừng dùng khăn ấn khóe mắt, dáng vẻ vô cùng bi thương.

Thấy Hoàng đế tới, các phi tần ùn ùn đứng dậy, trong chính sảnh nhất thời oanh oanh yến yến.

''Đều ngồi đi''

Phất tay sơ sơ, Triệu Nguyên Cấp nhấc chân đi vào trong phòng.

''Bệnh của Quý phi rốt cuộc là thế nào?''

Kỹ năng diễn xuất của Đế vương cao hơn, sự lo âu trong mắt sinh động như thật, không chút sơ hở.

''Phụ hoàng''

Công chúa Di An nhu thuận đứng dậy, hai mắt đẫm lệ mịt mù.

''Thái y nói mẫu phi của con...chỉ sợ...''

Cô nương mười mấy tuổi còn chưa xuất các đã sắp mất đi mẫu thân, trong lòng sụp đổ, thân thể mỏng manh run rẩy tựa như lá câu trong gió lạnh.

Vỗ vai nữ nhi, Triệu Nguyên Cấp chuyển hướng tới thái y, ánh mắt kiên định không thể không chất vấn.

''Đến cùng là xảy ra chuyện gì, nói rõ chi tiết đi''

''Hồi bẩm Hoàng thượng!''

Các thái y nơm nớp lo sợ quỳ xuống, nói rõ chi tiết tình trạng của Tố quý phi.

Đại ý là giữa hè nóng bức, cộng thêm Tố quý phi từ trước đến nay có bệnh mùa hè khó ăn, vừa đến hè liền ăn không ngon ngủ không yên, tính khí hư hàn.

Bệnh nhân vốn nên bồi dưỡng sinh thể nhiều, Tố quý phi lại không ăn miếng cơm nào, chỉ có thể hao tổn như vậy.

Thỉnh thoảng dạ dày khó chịu, cũng chỉ có thể phun ra mấy ngụm nước, hết sức bị giày vò.

''Quá hư nhược, thân thể nương nương không chịu nổi thuốc bổ, bổ thực thì nương nương lại ăn không vô, vi thần bó tay''

Các thái y quỳ trên đất, hận không thể chui đầu xuống nền đất.

Cái trán Triệu Nguyên Cấp triệt để xoắn thành một cục.

''Nói như vậy, chẳng khác nào không có chút biện pháp? Tố quý phi còn trẻ, Di An cũng còn chưa xuất các''

Triệu Nguyên Cấp nhíu mày nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy trong lòng áy náy.

Đối với đại đa số cung phi, hắn không phải phu quân tốt, đối với Di An, hắn không phải phụ thân tốt.

Thỉnh thoảng nghĩ đến vẫn có chút cảm xúc.

''Xin Hoàng thượng thứ tội!'' các thái y lắc đầu.

Trong phòng lâm vào yên lặng, chỉ có Di An ẩn nhẫn tiếng nghẹn ngào, các thái y thở hơi lạnh, thỉnh thoảng có âm thanh hoa nến nổ ra.

''Hoàng thượng...''

Trong trầm mặc, người trên giường chỉ còn lại bộ xương lệ rơi đầy mặt, bờ môi run lên.

''Trẫm ở đây''

Triệu Nguyên Cấp đứng trước cửa sổ, có chút thương xót nhìn chằm chằm nàng.

Tố quý phi dốc sức run run bờ môi, tựa như muốn nói gì đó, Triệu Nguyên Cấp không thể không đến bên môi nàng cẩn thận nghe.

''Di An....là đứa trẻ ngoan'' Tố quý phi đứt quãng.

''Nó đã hứa nhân gia, chỉ còn chờ cập kê, có thể tới An quốc công phủ''

''Đứa nhỏ này trung thực, người khác bắt nạt nó cũng không nói gì, ủy khuất gì cũng đều nuốt vào bụng, xin Hoàng thượng niệm tình thần thiếp''

Nói một đoạn, Tố quý phi thở hồng hộc, nghỉ ngơi một lát nàng lại tiếp tục.

''Xin Hoàng thượng hãy chăm sóc chu đáo một chút, đừng để người ta bắt nạt nó''

''Nó là Công chúa, đương nhiên không ai dám bắt nạt, nàng yên tâm''

Nhìn nữ hài nhi bên cạnh đã sớm đỏ bừng mặt, ngữ khí của Triệu Nguyên Cấp lạnh nhạt.

''Vậy là tốt rồi''

Tố quý phi vừa lòng thỏa ý nhắm mắt lại, giống nỗi lòng, chết cũng có thể nhắm mắt.

Trong phòng dần nồng mùi thuốc, các cung nhân nấu thuốc chắc hẳn phải đến mức điêu luyện.

Triệu Nguyên Cấp nhìn xung quanh, thở dài, dặn dò vài câu 'nghỉ ngơi thật tốt, hôm khác trẫm quay lại thăm nàng', quay người rời đi.

Đơn thuốc kê xong, bệnh tình cân nhắc xong, các thái y cũng rời đi.

Ngay cả những người ở bên ngoài giả vờ giả vịt nịnh bợ muốn gặp Tố quý phi cũng đều rời đi hết, chỉ còn lại Di An lẻ loi trơ trọi đứng ở đầu giường.

''Mẫu phi!''

Nữ hài chảy nước mắt quỳ xuống: ''Tại sao người nhất định phải giày vò bản thân thành như vậy, về sau nữ nhi phải làm sao đây?''

Tố quý phi vuốt ve tóc nữ nhi, đôi mắt lõm vào tràn ngập từ ái.

''Đã nói với Diệp nương nương rồi, muội ấy sẽ chăm sóc con, còn có phụ hoàng của con, mặc dù ngài ấy bận rộn, nhưng chung quy vẫn là phụ hoàng của con, sẽ không mặc kệ con, con ngoan, con phải nghe lời''

Di An khóc lắc đầu, nhưng không nói ra lời.

Sắp chạng vạng tối, ráng đỏ ở chân trời thiêu đốt hơn một canh giờ rốt cuộc mới cam lòng rút đi, đêm dài đằng đẵng rốt cuộc cũng đến.

Làm chuyện của một ngày, Diệp Tư Nhàn vội vàng chạy tới Trường Ninh Cung.

''Ngại quá, là ta tới trễ, ban ngày thật sự không rảnh''

Cởϊ áσ choàng lụa mỏng trên người ra, Diệp Tư Nhàn quen thuộc ngồi xuống bên giường.

''Sao lại gầy rồi, hôm nay thế nào?'' câu nói sau cùng là hỏi Di An.

Tiểu cô nương mười mấy tuổi khóc đến hai mắt sưng đỏ, vẫn tiến lên quy củ hành lễ.

''Hồi Diệp nương nương, mẫu phi hôm nay vẫn không ăn bao nhiêu cơm, cháo tổ yến cũng chỉ uống có hai ngụm''

''Ban ngày thái y kê thuốc bổ thân thể có uống vào mấy ngụm, cũng không được bao lâu thì đều phun ra, đút ăn nữa thì không vào, như vậy thì tốt thế nào được?''

Di An gấp đến độ lại muốn khóc.

Nhịn không được vỗ vai tiểu cô nương, lại nhìn Tố quý phi một lòng muốn chết trên giường, đát lòng Diệp Tư Nhàn trầm xuống.

''Con ngoan, mẫu phi con nhất định sẽ khá hơn, con yên tâm''

''Đã không còn sớm nữa, con đi xuống nghỉ ngơi trước đi?''

Nói rồi phất tay gọi cô cô đến đưa Công chúa đi.

Di An bước từng bước, rời khỏi mẫu phi tâm tâm niệm niệm của nàng.

...

Ánh đèn trong phòng u ám, chiếu trên mặt hai người lộ ra vẻ hết sức nặng nề.

Đôi mắt rủ xuống của Tố quý phi rốt cuộc mở ra, trống rỗng nhìn chằm chằm mặt Diệp Tư Nhàn.

''Có mang đồ tới không?''

Rõ ràng là tháng sáu nóng bực, giọng nói của nàng lại thanh lãnh như băng tuyết mùa đông khắc nghiệt.

Im lặng hồi lâu, rốt cuộc trốn không khỏi, Diệp Tư Nhàn khẽ gật đầu.

''Có mang tới''

''Mau lấy ra'' Tố quý phi chống đỡ thân thể, đưa tay.

''Tỷ thật sự nghĩ kỹ rồi chứ? Một bước này, không có đường về đâu''

Vẻ mặt Diệp Tư Nhàn phá lệ long trọng, hốc mắt dần đỏ lên.

''Tất nhiên là nghĩ kỹ, Bạch gia lưu tên sử sách, ta thân là Quý phi, nuôi dưỡng Công chúa trưởng thành, hiện tại vừa vặn công thành thoái thân''

Mạch suy nghĩ của nàng cực kỳ rõ ràng, ngữ khí cũng đầy quả quyết, hiển nhiên hoàn toàn chuẩn bị kỹ càng.

''Tỷ không muốn...gặp lại y một lần sao?'' nàng lại hỏi.

Nhắc tới Tống Thừa Hựu, sắc mặt Tố quý phi quả nhiên thay đổi, tiếp theo là đắng chát.

''Kiếp này không có duyên, nếu có kiếp sau, chúng ta nhất định có thể trở thành một đôi thần tiên quyến lữ''

''Phát thê của huynh ấy cũng đã qua đời lâu vậy rồi, có lẽ cũng đã thôi đau xót, sau này lại lấy một nữ tử lương gia để tái giá''

Ngày cả Tống Thừa Hựu cũng có thể buông bỏ, Tố quý phi xem ra đã quyết định rồi.

''Đừng do dự, Nhàn Nhàn, muội với ta là tỷ muội nhiều năm, biết được tính tình của ta, chuyện đã quyết định rồi không thể thay đổi''

''Nhàn Nhàn, mau lấy ra đi''

Vào lúc này, dù nàng lập tức chết đi cũng sẽ không khiến ai hoài nghi.

Tố quý phi quả nhiên như nàng nói, bệnh nặng, sau đó qua đời, không gây thêm phiền phức cho bất kỳ ai.

Lau đi nước mắt, Diệp Tư Nhàn nghiêm tục lấy ra một bình sứ trắng trong tay áo.

Toàn thân trắng như tuyết, dùng gỗ lim nhét miệng bình, bên trong chính là độc dược.

''Đây là Hạc Đỉnh Hồng, ta bỏ công sức rất lớn mới lén mang từ ngoài cung vào, một giọt sẽ lấy mạng người, nếu như tỷ đã nghĩ kỷ, vậy thì....''

Nói không được, Diệp Tư Nhàn buông thõng thân thể đã đầy nước mắt.