Cửa Cung Hoan Hỉ (Phần 2)

Chương 358: Tố quý phi bệnh nặng qua đời




Tố quý phi nhanh chóng mở bình thuốc ra, đầu tiên là ngửi ngửi, sau đó cười với Diệp Tư Nhàn.

''Muội muội, đời này kiếp này, có thể quen biết muội cũng xem như đáng giá rồi''

''Muội có phúc khí hơn ta''

''Hoàng thượng là nhất quốc chi quân, lại có thể ân ái với muội, hậu cung biết bao người ước ao cũng không được, hai người còn có bốn đứa bé''

''Sống thật tốt''

''Ta chắc chắn ở trên trời sẽ dõi theo muội, nhất định phải sống tốt''

Lời còn chưa dứt, cả bình thuốc đã xuống bụng.

Diệp Tư Nhàn không dám nhìn, chỉ quay người bụm mặt khóc nghẹn.

Người trên giường ban đầu còn vùng vẫy, động tác về sau dần biến mất, cuối cùng hoàn toàn khôi phục yên tĩnh.

Nàng như bình thản nằm trên giường xốc xếch.

Diệp Tư Nhàn nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, đột nhiên đứng dậy thu hồi nước mắt.

''Viên Nguyệt, cho người vào đi''

''Dạ!''

Trời tối người yên, không ai biết Trường Ninh Cung xảy ra chuyện gì, toàn bộ Hoàng cung hoàn toàn yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe được tiếng ếch chim côn trùng kêu vang.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Tư Nhàn thức dậy 'như bình thường'

Đang định tới Thiên điện gọi bọn nhỏ ăn, ăn xong điểm tâm cùng nhau tới Ngự hoa viên câu cá.

Không ngờ Xảo Yến vội vàng chạy vào.

''Nương nương, không xong rồi, Trường Ninh Cung ở sát vách đầy tiếng than khóc, hình như là...''

''Cái gì?!'' vẻ mặt Diệp Tư Nhàn 'kinh ngạc'.

''Tối hôm qua ta về tỷ ấy còn rất khỏe, sao có thể...''

Sắc mặt nàng thay đổi, hơi 'lảo đảo' quay người chạy ra ngoài cửa.

''Nương nương, người còn chưa dùng bữa sáng mà, nương nương!''

Xảo Yến vô cùng lo lắng đuổi theo, những người còn lại không dám thất lễ, cũng đuổi theo.

...

Lúc Diệp Tư Nhàn chạy đến, Trường Ninh Cung đã ngập trong tiếng khóc.

Vì Tố quý phi đã bệnh nặng từ lâu, trong cung cũng có chuẩn bị, các cung nhân thương tâm sau đó đã mặc đồ trắng để tang.

Nhất là Di An, nàng đã đốt giấy để tang quỳ gối trước giường Tố quý phi.

''Công chúa, người nên di giá ra ngoài đi, trên người vừa mới tắt thở không sạch sẽ, tiểu cô nương người còn chạm vào nữa''

Các cô cô Nội vụ phủ tới nhập liệm vừa thu dọn vừa khuyên.

''Ta không đi, ta muốn trông coi mẫu phi của ta, ta muốn tận mắt nhìn mẫu phi yên ổn ngủ trong quan tài''

''Ôi trời Công chúa''

Một cô cô trong đó không thể không dừng lại, tự mình đỡ Di An dậy.

''Nghe lời cô cô, mẫu phi của người thương người nhất, người tốt xấu gì cũng nên để ngài ấy ra đi vẻ vang một chút, đừng khiến ngài ấy khó xử''

''Ta không đi, ta muốn ở đây, ta ở đây nhìn tận mắt!''

Tiểu cô nương từ trước đến nay dịu dàng ngoan ngoãn đột nhiên nổi trận lôi đình, tránh khỏi cô cô liền muốn bổ nhào vào ngực mẫu phi khóc lớn.

May mà lúc này Diệp Tư Nhàn vào cửa, vẻ mặt không thay đổi.

''Công chúa ưu thương quá độ, các ngươi còn không mau đỡ nó xuống đi?!''

''Rõ!''

Các cô cô kia nhận được mệnh lệnh của Quý phi nương nương, lập tức buông công việc trong tay xuống, thuần thục dẫn Di An xuống.

Di An bị kéo đến gian phòng của mình, cửa còn có hai người giữ, trên bàn cơm còn bày biện thức ăn.

Nàng liếc nhìn một vòng liền hất thức ăn xuống đất nát bét.

''Diệp quý phi! Diệp quý phi!''

''Dựa vào cái gì người không cho ta nhìn mẫu phi một chút nữa?!''

Công chúa ngơ ngác vừa vội vừa thương tâm, đập một trận, khóc một trận, lại mơ màng ngủ.

Lúc tỉnh lại lần nữa, hai cô cô ngoài cửa đã không còn thấy, gian phòng cũng đã được quét dọn sạch sẽ, trên bàn còn lần nữa bày lên thức ăn nóng hổi.

''Mẫu phi!''

Nàng khóc lớn đi ra ngoài, đứng trong nội viện Trường Ninh Cung, lại sững sờ tại chỗ, như đột nhiên không quen thuộc với nơi này.

Linh đường đã được dựng, quan tài trang nghiêm đen nhánh đã được dựng cao lên, xung quanh chen chúc vô số hoa trắng.

Mẫu phi của nàng đã hoàn toàn rơi vào ngủ say, rốt cuộc không thể mở mắt ra mỉm cười nhìn nàng nữa.

''Mẫu phi! Mẫu phi!''

Di An chạy tới quỳ bịch xuống trước linh đường, trùng điệp đập đầu.

''Người đi vội vàng như vậy, cũng không kịp nói lời tạm biệt với nữ nhi, người có phải mặc kệ nữ nhi rồi không?''

Nghênh Thư kéo nàng lên trước.

''Công chúa hiểu lầm rồi, lúc nương nương ra đi, một lòng đều lo lắng cho người''

''Hôm qua Hoàng thượng đến thăm nương nương, nương nương còn kéo Hoàng thượng lại thiết tha giao phí hồi lâu, nói Hoàng thượng về sau chăm sóc người cho thật tốt, tuyệt đối đừng để người ta bắt nạt Công chúa''

Càng nói, Di An càng đau lòng.

Trong mấy chục năm trên đời, nàng đã mất đi mẫu thân lần thứ hai.

''Mẫu phi, người đừng bỏ con lại, con không muốn người đi''

''Công chúa nén bi thương, nương nương không yên tâm nhất chính là người, nương nương ở trên trời trông thấy người như vậy, nhất định cũng không yên lòng''

Tốt khuyên xấu khuyên, cuối cùng là khuyên nhủ được Di An.

Lúc này, người ở Trường Ninh Cung dần đông hơn.

Phi tần hậu cung, quản sự Nội vụ phủ, quen và không quen, cung nữ thái giám cô cô.

Vội vàng khóc không ngừng, vội vàng làm việc cũng hết sứcn ghiêm túc.

...

Chiêu Dương Cung.

Triệu Nguyên Cấp nhận được tin, trước tiên ngừng chính vụ trong tay lại, triệu Lễ vộ và Khâm Thiên Giám vào cung.

Sắc mặt hắn tỏ vẻ bi thương, muốn Lễ bộ phỏng cho Tố quý phi một thụy hiệu hay nhất, muốn Khân Thiên Giám chọn thời gian tốt nhất, nhập Quý phi vào Hoàng Lăng.

Đám quan chức nhìn Hoàng thượng buồn bã thương tâm, sắc mặt biểu hiện nặng nề.

''Người nhất định phải nén bi thương, Bạch gia ở Giang Nam nhiều đời thanh lưu, cũng xứng với sự ca ngợi này''

Phỏng thụy hiệu cho Hoàng phi qua đời, chọn thời gian để tiếp nhập Hoàng Lăng, tang lễ cũng nở mày nở mặt hơn phân nửa, đích thực là rất có ca ngợi.

''Rõ!'' Tống Thừa Hựu cúi đầu, liều mạng che giấu đi cảm xúc.

''Vi thần nhất định không phụ lại kỳ vọng của Hoàng thượng''

Khâm Thiên Giám đang vuốt vuốt sợi râu hoa râm, lung lay tiến lên, vỗ ngực cam đoan.

Hài lòng khẽ gật đầu, Triệu Nguyên Cấp phất tay cho tất cả mọi người lui xuống, lại sai Phùng An Hoài đi truyền chỉ.

Đại ý là:

Tố quý phi ái phi của trẫm bệnh nặng qua đời, tính tình của nàng trinh thuận ôn lương, bình thường cẩn trọng phụng dưỡng trẫm, nuôi dưỡng Công chúa, rất được lòng trẫm, cho nên hiện tại trẫm rất bi thống, phải miễn triều ba ngày lấy đó làm tưởng nhớ.

...

Tang lễ nặng nề, thụy hiệu tán dương sâu sắc, thời gian do Khâm Thiên Giám đích thân chọn, cộng thêm Hoàng thượng vô cùng bi thống, miễn triều ba ngày.

Hàng loạt động tác, người khắp thiên hạ đều ca ngợi Đế vương thâm tình, trọng tình trọng nghĩa.Dân chúng Kinh thành thậm chí khắp thiên hạ nhất thời có chủ đề mới.

''Không phải ai cũng nói Hoàng thượng sủng ái nhất là Diệp quý phi sao? Sao đãi ngộ của Tố quý phi lại long trọng như vậy?''

''Này ngươi thì biết cái gì, Hoàng thượng nhân hậu, đối đãi phi tần hậu cung từ trước đến nay cùng hưởng ân huệ, làm gì có chuyên phòng độc sủng, có lẽ cũng là do người ta tự biên ra thôi''

''Nhưng tại sao các nương nương khác đều không hạ sinh Hoàng tử Công chúa, chỉ có Diệp quý phi sinh liên tiếp bốn đứa?''

''Cũng không biết, có lẽ...còn có ẩn tình đó, chuyện thâm cung đại viện ai mà biết được?''

''Phải đấy!''

Bất kể nói thế nào, Bạch gia Giang Nam đã có đầy đủ mặt mũi.

Tang lễ oanh liệt rốt cuộc hạ màn kết thúc, lúc này tháng sáu cũng đã qua.

Trong cung khôi phục lại dáng vẻ khi trước.

Ngoại trừ Trường Ninh Cung khóa lại, Công chúa Di An dời đến Phượng Ngữ Các chuẩn bị gả đi, còn lại tất cả đều giống hệt ban đầu.

Đế vương còn đây, một phi tử qua đời vẫn chưa đủ khiến cả Hoàng cung giữ đạo hiếu.

Nhưng tóm lại Di An muốn giữ đạo hiếu.

Vì để tưởng nhớ, Diệp Tư Nhàn cũng cho bọn nhỏ của mình mặc y phục màu trắng.