Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 152: Phát hiện khiếp sợ




Trong đêm khuya, Vô Song len lén lẻn vào thư phòng của ông cụ, cầm đèn pin cầm tay, nhẹ nhàng kiểm tra tìm toàn bộ manh mối.

Cô đã từng nghe Ngả Mễ nói qua, dáng dấp của mẹ Bác Hải rất đẹp, khuynh quốc khuynh thành, là người phụ nữ ông cụ yêu nhất, cho nên trong thư phòng của ông ấy chắc sẽ có cất dấu hình của bà ấy.

Đợi cô lấy được tấm hình, thì tin tưởng tất cả sự thật cũng sẽ xuất hiện.

Tìm một hồi lâu mà cũng không có kết quả, nhưng Vô Song cũng không bỏ cuộc, cô tin tưởng chắc chắn sẽ có kỳ tích xuất hiện! Lại tiếp tục tìm một lúc, đột nhiên cô phát hiện đựơc một cái tủ sắt, Vô Song vui mừng đến mức mắt cũng phát sáng, giống như là phát hiện ra Đại Lục mới, vội vã kiểm tra cái tủ sắt này, không phải là quá lớn, chắc chắn là không phải dùng để đựng tiền, vậy chắc là dùng để dấu bí mật! Liếc mắt nhìn khóa của tủ sắt này, là khóa mật mã điện tử, hơn nữa còn là khóa điện tử lâu năm, đối với điểm cao học thuật điện tử của cô mà nói, muốn phá mật mã của nó không khó, thật, tuyệt đối không khó khăn.

Cô ngậm đèn pin cầm tay ở trong miệng, một tay đặt ấn lên phím, một tay vặn khóa mật mã, ngừng thở nghe thanh âm của bánh răng, nếu như đúng thì thanh âm của bánh răng sẽ không như vầy, mấy phút sau, cô nghe được con số mật mã mở khóa tủ bảo hiểm.

“Hô ~” lấy đèn pin cầm tay ra, đầu tiên là cô thở mạnh mấy hơi, ngộp chết cô rồi, thở dốc cũng đủ rồi, và cô bắt đầu tìm kiếm đồ vật ở bên trong Cô lấy tập văn kiện đầu tiên phủ ở phía trên ra nhìn, phía trên viết rõ ràng hai chữ《 di thư 》, khóe miệng của Vô Song co quắp lại một chút, đặt nó trở về rồi lại từ phía dưới móc ra một sấp văn kiện, trên đó viết 《 giám định DNA 》, cô nhíu mày suy nghĩ, đây không phải là của ông cụ và Đông Bác Hải chứ! Xuất phát từ tò mò, cô mở tập văn kiện ra, rút tờ đơn từ bên trong ra, vừa nhìn thì hai con mắt cũng trợn tròn, và sắc mặt nhanh chóng biến đổi.

Đông! Đèn pin cầm tay từ trong tay cô rơi xuống, cô rũ đôi tay xuống, cả người cũng ngồi liệt ở trên đất, vẻ mặt khó tin! Phần giám định DNA này, không phải là của ông cụ và Đông Bác Hải, mà là, Đông Bác Hải với con trai, trên đó viết độ tương tự huyết thống của hai người là 99.

99% Không thể nào, cái này không có khả năng, tuyệt đối tuyệt đối là không có khả năng! Vô Song không tin, cô che môi và cuộn tròn người khóc lên.

Khuôn mặt hai cha con tương tự, không phải là Vô Song chưa từng hoài nghi tới, chính là không bằng không cớ nên cô cảm thấy rất hoang đường khi hoài nghi anh, nhưng hôm nay chứng cớ đã đặt ở trước mặt cô, cô không muốn tin cũng không được.

Tại sao lại có thể như vậy? Đây không phải là sự thật, nhất định là không, cô không tin.

Ở trong kinh hoảng luống cuống, thì Vô Song nghĩ tới Thư Yên, cảm thấy hình như Thư Yên có biết cái gì đó, bởi vì ở thời điểm có Đông Bác Hải, thì ánh mắt của Thư Yên nhìn cô sẽ trở nên trốn tránh, hình như giấu bí mật gì đó mà không thể cho ai biết, và không dám nói cho cô biết.

Yên nhi nhất định biết nội tình chuyện này, cô phải gọi điện thoại hỏi cô ấy.

.

.

.

.

.

************************************* Trong phòng ngủ, tình dục nồng nặc đến điên loan đảo phượng, tiếng thở hổn hển điên cuồng, ầm ầm tựa như tiếng gào thét, thì thầm như tiếng nức nở, tất cả bị bóng đêm chôn vùi.

Cửa sổ mở phân nửa có chút ánh trăng chiếu vào, không chút kiêng kỵ mà vung vẩy ở trên thân thể khoẻ đẹp, một tiếng gầm nhẹ nặng nề như sấm đi qua, đã kết thúc loại triền miên kịch liệt nguyên thủy của loài người và cùng xốc xếch ở trong tiếng thở hổn hển.

Người đàn ông thoả mãn nên nằm rạp ở trên người cô gái, thở hồng hộc, mà cô gái ở phía dưới giống như là tượng gỗ không có linh hồn, mắt mở to nước mắt ròng ròng, lẳng lặng ngắm nhìn trần nhà, trút giận.

.

.

.

.

.

“Bảo bối, hơn một tháng nay nhốt em ở nhà, chắc ngộp chết rồi nhỉ!” Bàn tay to của người đàn ông lau khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, rồi cười nhẹ nói.

Cô gái không thèm liếc gã một cái, lại càng không thèm nói chuyện với gã.

“Niệm tình tối nay em phục vụ tôi tận tâm như vậy, tôi quyết định bán cho em một đặc ân.” Nghỉ ngơi đủ rồi, nên người đàn ông từ trên người cô bò, và chuẩn bị đi đến phòng tắm tắm rửa.

“Đặc ân gì?” Gã xoay người, lúc này Thư Yên mới đem ánh mắt chứa hận nhìn về phía gã.

Đông Hải Sinh chống nạnh, rồi ngoái đầu lại nhìn cười cười, thật sự là yêu nghiệt mị hoặc chúng sanh, một giọt mồ hôi tình dục từ trên gương mặt tuấn tú của gã nhỏ xuống.

Khuôn mặt tuấn tú tao nhã như thế, cho dù là ai nhìn thấy cũng sẽ không đem hai chữ ác ma gắn ở trên người của gã! Nhưng, gã lại chính là một con sói khoác da người không hơn không kém! “Em có thể làm cho chị em tốt của em chia tay với Đông Bác Hải, thì tôi sẽ đáp ứng em cho cô ta một con đường sống, nhớ, em chỉ có một ngày!” Nụ cười của gã âm u lạnh lẽo, quay đầu lại đi tới phòng tắm.

“Đông Hải Sinh, anh không phải là người!” Thư Yên tức giận đến phát điên nên cầm lấy một cái gối đầu ném tới chỗ gã, và đập trúng phía sau lưng của gã, nhưng gã một chút cũng không quan tâm, đầu cũng không quay lại mà bứơc vào phòng tắm.

Bùm! Tay cầm cửa mang theo nặng nề, như là một loại cảnh cáo đối với Thư Yên, đừng cố gắng chọc giận gã, hậu quả cô sẽ đảm đương không nổi.

“Ô ô.

.

.

.

.

.” Lâm vào thống khổ nên Thư Yên lựa chọn kéo chăn lên khóc ở trong đó, cô không hy vọng Vô Song không hạnh phúc, nhưng cô càng không muốn Vô Song gặp chuyện không may.

Mặc dù hơn một tháng nay cô đều bị nhốt ở chỗ này, nhưng cô vẫn nghe nói Vô Song bị sảy thai, cô biết là tên ác ma này làm, nhưng cô không thể ra sức, ngay cả vận mạng của mình cô còn không nắm trong tay được, thì làm sao cô có thể thay đổi vận mệnh của người khác.

Cô không phải là chưa từng nghĩ tới sẽ giết ác ma này, nhưng mà cô không xuống tay đựơc, thật sự không xuống tay! Bởi vì cô phát hiện mình hận gã đồng thời cũng rất yêu gã.

Bỗng chốc, điện thoại của Thư Yên reo lên, vang lên một lúc lâu thì cô mới nghe thấy, cô lau khô nước mắt rồi lấy điện thoại bắt máy, là giọng của Vô Song, cô ấy nói: “Yên nhi, ngày mai lúc nào có thời gian vậy, mình muốn mời cậu uống cà phê.” Nghe giọng của Vô Song, vốn là Thư Yên đã dừng nước mắt nhưng lại vỡ đê một lần nữa, cô lấy tay che miệng thật chặt, không để lộ ra tiếng khóc, nhưng Vô Song ở bên đầu điện thoại kia, vẫn mơ hồ nghe đựơc cô nức nở, hỏi: “Yên nhi, cậu đang khóc sao?” Che điện thoại, cô hít một hơi thật sâu, rồi hắng giọng nói: “Không có, bị cảm thôi.” “A ~” Hai người đều lâm vào trầm mặc một lần nữa, trò chuyện lần này, các cô trước nay chưa từng có xa lạ như vậy, thường ngày điện thoại vừa được thôi thì hai người đều nói rất nhiều, và nói không hết đề tài, nhưng, giờ phút này họ lại không tìm được đề tài để tán gẫu.

Một lúc sau, Vô Song nhắc lại câu hỏi: “Ngày mai lúc nào cậu có thời gian vậy? Có một số việc mình muốn hỏi cậu.” “Có, vừa đúng lúc mình cũng có chút chuyện muốn nói cho cậu biết.” “Vậy ngày mai gặp.” “Ừ, ngày mai gặp.” “.

.

.

.

.

.” Lại trầm mặc một lúc, hai người cũng không có cúp điện thoại, nhưng cũng không có ai nói với nhau lời nào, chỉ lẳng lặng nghe tiếng hít thở của nhau.

Họ đều rất rõ ràng, có vài thứ mất đi chính là mất đi, dù cho hai bên có làm gì đi nữa thì cũng không thể trở về như ngày trước đựơc.

Nhưng, có một số tình cảm giao ra, cũng là nước đổ khó hốt.

Cuối cùng vẫn còn Vô Song cúp điện thoại trước, khoảnh khắc để điện thoại xuống, thì trong lòng Thư Yên cũng đã có quyết định!