Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 153: Chân tướng chín năm trước




Quán cà phê yên tĩnh.

Thảm len lông cừu vàng nhạt phủ lên đám bụi, nó tạo ra cảm xúc mềm mại thoải mái và kéo thẳng dài đến bên cửa sổ sát đất, cùng màu với dây buộc nhũ vàng hoa văn tối của lụa mỏng, thậm chí tách khỏi phồn hoa đông nghịt ở ngoài cửa sổ cùng với ánh mặt trời rộn ràng bị từ chối nhã nhặn ở bên ngoài Thư Yên dựa vào ghế sa lon đen mềm, mím môi không nói lời nào và trong nháy mắt ánh mắt không chớp mà rơi lên trên người của Vô Song.

Lúc này cô ấy đang cúi đầu ra vẻ thản nhiên nhấp cà phê, làn da trắng nõn của cô lộ ra giống như là đang uống cà phê hơi đắng, ánh mắt của cô ấy híp lại và khóe miệng còn mang theo nụ cười nhè nhẹ, trong nháy mắt cùng với nụ cừơi kia hiện lên ở trong trí nhớ của cô, giống như họ đã trở lại tuổi mà không buồn không lo của trước kia.

Lúc cô mời cô ấy uống cà phê thì khóe miệng cô ấy luôn là mang theo nụ cười nhẹ như vậy.

Nhưng khi Vô Song ngẩng đầu lên, thì cảm giác ánh mắt của cô ấy lạnh nhạt như thể không tồn tại, khiến cho Thư Yên cảm thấy rất xa lạ, giống như càm dưới căng chặt hàm chứa tức giận mơ hồ.

Vô Song để ly cà phê xuống rồi chắp tay đặt ở trên đùi, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cô ấy, rồi thản nhiên mở đường: “Gần đây vẫn khỏe chứ?” Vốn là cô muốn đi thẳng vào vấn đề, nhưng khi thấy vẻ mặt cô ấy không tốt, thì cô nhịn không được mà quan tâm.

“Mình rất khỏe, còn cậu?” Thư Yên dường như là cũng không ngờ tới, dưới sự kích động nho nhỏ mà tay nắm ly cà phê càng chặt hơn.

“Mình.

.

.

.

.

.” Bỗng nhiên cô dừng lại rồi miễn cưỡng cười nhẹ “Thì cứ như vậy thôi” Thư Yên cúi đầu, và trong lòng có nỗi khổ không nói ra được, cô biết cô ấy thật sự không được tốt, ba chữ “thật xin lỗi” cứ nghẹn ở trong cổ họng cô ~ nói không ra được! “Yên.

.

.

.

.

.” “Vô Song.

.

.

.

.

.” Đột nhiên cả hai rất có ăn ý mà kêu lẫn nhau, rồi bỗng nhiên cả hai lại không nói chuyện nữa, mà làm như chờ đối phương nói, nhưng đối phương cũng không nói, cuối cùng vẫn còn Thư Yên nhượng bộ nói: “Vô Song, vậy thì cậu nói trước đi” Vô Song gật đầu một cái, từ khẩn trương trong lòng mà cô nắm chặt ly cà phê đến mức có thể nhìn ra: “Yên, hôm nay mình tìm cậu chính là muốn hỏi cậu về năm đó.

.

.

.

.

.

chuỵên ngoài ý muốn kia của mình cậu biết được bao nhiêu.” Thư Yên lẳng lặng nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp mở to của cô ấy, chợt âm thầm xoay tròn ly cà phê, cô làm như là trút được gánh nặng, nên tới thì sẽ tới “Cậu cũng biết” Một câu thản nhiên như là loại băng vô tình đâm vào trái tim của Vô Song, cô vốn là ôm lấy tâm thái thử một chút, nhưng không nghĩ tới cô ấy thật sự biết người ta lừa gạt cô! “Năm đó Lệ Vũ cũng không có bán cậu, mà chính là cậu đi nhầm gian phòng, sau khi cậu đi thì Đông Bác Hải đã tới chỗ mình tìm cậu, và mình nói cho anh ta biết là cậu đã lấy chồng.” “Mình đi nhầm gian phòng” Làm sao có thể chứ, hai mắt cô trợn to không tin, thẻ mở cửa phòng kia rõ ràng là tự tay Kiều Lệ Vũ đưa cho cô, sao cô lại đi nhầm.

Vô Song nhíu chặt lông mày kẻ đen, và bắt đầu nhớ lại năm đó, chuyện ngày đó đã có chỗ nào phạm sai lầm mà khiến cho cô đi nhầm gian phòng Cô cẩn thận suy nghĩ, đột nhiên có một cảnh thoáng qua ở trong đầu cô, cô mãnh liệt hít hơi lạnh.

.

.

.

.

.

Cô nhớ tới sau khi cô tiễn Thư Yên ra khỏi khách sạn, thì lúc xoay người đụng vào một cô gái, và cả hai đều đánh rơi thẻ ra vào, bởi vì cô không có lưu ý mã số của thẻ ra vào, cho nên có sai hay không cô cũng không biết được, cô chỉ nhặt thẻ ra vào lên rồi bước đi! Chẳng lẽ là trời xui đất khiến trong nháy mắt ấy gây nên cục diện ngày hôm nay.

.

.

.

.

.

Không —— Đông! Giọt lệ nóng rơi vào trong cà phê hơi lạnh, khiến cho bọt nước văng khắp nơi.

“Vô Song” thấy cô khóc, Thư Yên rút ra cái khăn giấy đưa cho cô, cô lại nắm chặt cổ tay của cô ấy và hỏi: “Lệ Vũ biết rõ chân tướng không?” “Biết” “Biết lúc nào “ Thư Yên ngừng lại thở nhẹ: “Là ngày gặp mặt bạn học, sau khi cậu được Đông Bác Hải đưa đi, thì mình nói cho anh ấy biết.” “Yên, đến tột cùng cậu có coi mình như em gái của cậu hay không?” Trái tim của cô rốt cuộc là vỡ nát, yếu ớt đến mức không chịu nổi bọn họ đánh, mọi người đều coi cô như đứa ngốc, ngu ngốc che đi chân tướng hiện tại đặt ở trước mắt, cô làm sao mà chịu nổi “Vô Song , thật xin lỗi” Rốt cuộc thì Thư Yên cũng đã nói ra được lời xin lỗi đã thiếu nợ cô ấy, cô cũng không muốn gạt cô ấy, nếu như lúc đó nói cho cô ấy biết chân tướng, Vô Song lại không chịu chấp nhận, mà nói không chừng cô ấy ở dưới cơn giận có thể phá thai “Thật xin lỗi.

.

.

.

.

.” Vô Song khóc cười thê lương “Tất cả các người đều nói thật xin lỗi, nhưng mà thật xin lỗi có tác dụng sao.” Vô dụng thôi, trái tim của cô đã bị lời nói dối có thiện ý của bọn họ giày xéo thành từng mảnh, cho dù là ngàn vạn câu thật xin lỗi cũng đã không khâu lại được.

“Vô Song, cậu đừng như vậy mà, thấy cậu khóc mình thật sự rất khó chịu” Bất tri bất giác Thư Yên cũng khóc theo cô ấy, cô là thật lòng yêu thương cô ấy, cô ấy yếu ớt giống như là đứa con nít như thuỷ tinh, muốn bảo vệ cô ấy còn không kịp, sao lại nhẫn tâm làm tổn thương cô ấy Nhưng những ngừơi cực kỳ quan tâm cô ấy đều đang tổn thương cô ấy.

.

.