Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 155: Làm chuyện cho anh




Nhóc con, bọn họ đang cãi nhau sao?” “Không biết.” Cậu bé mân mê cái miệng nhỏ nhắn, buồn bực mà nằm sấp ở trên giường.

“Con lại không biết?” Chúc Kỳ nhíu nhíu mày, nghiêng đầu thấy nước mắt lấp lánh, bộ dáng của cậu bé có vẻ khóc thầm, anh ngỡ ngàng luống cuống hỏi: “Tiểu QQ, con sao thế?” “Cậu à, con chọc mẹ không vui.” “A ~” Anh sờ sờ đầu của cậu bé, “Chọc làm sao mà khiến mẹ không vui.” “Chính là chọc mẹ không vui.” Cậu bé nhíu chặt chân mày, mặc dù ngoài mặt là mẹ tha thứ cho cậu, nhưng lại không thích cười với cậu, điều này nói rõ là trong lòng của mẹ cũng không thật sự tha thứ cho cậu, cho nên cậu rất rối rắm, khó chịu.

“Tiểu QQ, chắc con nghĩ quá nhiều rồi, hai mẹ con sao có thể tức giận lâu đựơc chứ, yên tâm đi, mẹ con sẽ không giận con đâu.” Chúc Kỳ cười hai tiếng ha ha, càng ngày càng cảm thấy đứa nhỏ này tuy là người nhỏ nhưng lại có tâm hồn của ngừơi lớn, tâm tư cũng quá nhạy cảm.

“Ai ~” Cậu sẽ không hiểu nỗi buồn của mình lúc này, thở dài thở ngắn một lúc, rồi cậu bé vùi đầu vào trong gối nằm.

Ở chỗ khác, Đông Bác Hải túm lấy cổ tay của Vô Song, sải bước đi ở trong hành lang dài, cô giãy dụa kêu gào, ” Đông Bác Hải , buông tay!” Cô tức giận đến nỗi ngay cả tên họ cô cũng mang ra kêu lên, cô xa lạ như vậy, bảo sao Đông Bác Hải không giận, anh giận đến tức sùi bọt mép, gân xanh trên trán cũng nổi lên luôn, anh mím môi khóe môi thật chặt, cắn răng nghiến lợi nhưng mà cũng không chịu buông tay.

“Đông Bác Hải, rốt cuộc là anh muốn mang tôi đi đâu?” Không thoát ra được, nên Vô Song bắt đầu lấy tay cạy tay của anh ra, nhưng, tay của anh nắm quá chặt, mặc kệ cô cạy thế nào cũng cạy không đựơc, cô bị nóng nảy công tâm, nên cuối cùng lựa chọn dùng miệng, rồi hung hắng cắn mu bàn tay của anh một cái.

Rất nhanh một mùi máu tươi lấp đầy ở trong miệng của Vô Song, máu theo cổ tay của anh rơi xuống, anh dừng bước chân lại, nhưng vẫn ương ngạnh nắm chặt cổ tay của cô, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt sâu thẳm như bị đâm đau đến đỏ lên, anh thật sự không ngờ tới là cô phải dùng đến miệng để cắn anh, mu bàn tay không đau, nhưng trái tim lại đau đến mưng mủ.

Cô hạ miệng nặng như vậy, là cô chán ghét mình đến thế sao, anh thật sự không đáng được tha thứ sao ~ “Là anh ép tôi đấy!” Vô Song ngẩng đầu lên, nhưng không dám nhìn tới ánh mắt đau đớn của anh, mà lau đi vết máu dính ở trên môi.

“A!” Anh giận quá thành cười, “Em định chiến tranh lạnh với anh như vậy sao?” “Không muốn.” “Vậy vừa rồi em coi là cái gì?” Không muốn chiến tranh lạnh với anh, vậy thì tại sao lạnh nhạt với anh? “Bác Hải, tôi nghĩ đã lâu rồi.

.

.

.

.

.” Lúc này cô mới ngẩng đầu lên, hai mắt bình tĩnh không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào đôi mắt giá lạnh giăng đầy mây đen của anh.”Chúng ta chia tay đi.” Trái tim giống như là bị vật nhọn đâm mạnh xuống, đau đến khó tin! “Em nói cái gì?” Anh không nghe lầm chứ, cô lại muốn chia tay với anh.

“Chúng ta chia tay đi.” Lông mi vẫy vẫy, cô dũng cảm lặp lại lần nữa, “Chúng ta không thích hợp.” “Tại sao không thích hợp.” Anh hít một hơi thật sâu, đem tức giận nắm chặt ở trong lòng bàn tay, ánh mắt lập loè, giọng nói chất vấn như hàn băng phủ lên, lạnh đến run rẩy.

“Không thích hợp, chính là không thích hợp.” Hai người bọn họ đều quá tự ái, ở trong tình yêu, hai người đều chỉ để ý đến bản thân mình, cảm thụ của mình, đều cho rằng mình đã vì đối phương mà bỏ ra rất nhiều, nhưng khi nghĩ lại, thì cả hai đều chưa từng làm bất cứ điều gì cho nhau.

Có lẽ tình yêu giữa bọn họ, cũng không có sâu đậm như trong tưởng tượng, nên mới không chịu được tình cảnh như vậy, mới có một bên phải rời khỏi.

Bùm! Một quyền đánh lên trên tường sát qua bên tai của Vô Song, sức mạnh này rót vào màng nhĩ trong của cô vang lên một tiếng‘ ông ’, có thể thấy được sức lực lớn đến cỡ nào, anh đến gần đem người cô chắn ở trên tường, Vô Song nghiêng đầu liếc mắt nhìn tay của anh, chỉ thấy mảng tường màu trắng tinh nhiễm đỏ, hai hàng máu tươi chảy xuống.

Cô chấn kinh đến độ hít vào một hơi lạnh! Sao anh tức giận đến thế? “Tại sao không thích hợp, cho anh lý do.” Anh điên cuồng mà ôm vòng eo mảnh khảnh của cô, tiếng giận dữ gào thét giống như là một tiếng sấm vang đột nhiên nổ tung ở bên tai của Vô Song, bị kinh sợ không chỉ là mỗi mình cô, mà ngay cả người qua đường cũng không nhịn được mà dựng lông, lấy lại tinh thần rồi nhanh chóng chuồn mất.

“Bác Hải, đừng như vậy mà, mọi người đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay không được sao?” Anh như vậy khiến cho Vô Song cảm thấy rất bất lực, và cũng rất đau lòng, ngụy trang lạnh lùng và kiên cường cũng sắp không chống đỡ nổi.

Đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay? A, cô nói thật là nhẹ nhàng! “Nếu như anh không đồng ý thì sao?” Anh nhứơng đỉnh lông mày lên, đột nhiên vô lại mà đùa bỡn cô, lạnh lùng cười giễu cợt, dáng vẻ đùa giỡn đã phát huy hình tượng công tử bất cần đời đến mức vô cùng nhuần nhuyễn.

“Bác Hải, anh cần gì phải như vậy chứ, tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ chỉ chán ghét lẫn nhau thôi, không bằng đã gặp nhau thì.

.

.

.

.

.

Ưm.

.

.

.

.

.” Nụ hôn bất ngờ không kịp chuẩn bị, đã ngăn chận câu nói sau của cô, anh hôn kịch liệt, hôn bá đạo, càng hôn sâu hơn, lưỡi dài mạnh mẽ cạy hàm răng của cô ra, cưỡng ép cô chịu đựng hành động hôn của mình, răng trắng tinh giống như mang theo tính trừng phạt mà gặm cắn môi của cô, lưỡi của cô, Vô Song đau đến nhíu lông mày, lại rên không ra đau đớn.

“Ưm.

.

.

.

.

.” Hai bàn tay nhỏ chống đỡ bộ ngực của anh, dùng sức mà chống đẩy anh ra, nhưng, sức lức quá chênh lệch, cuối cùng cô cũng không phải là đối thủ của anh, Vô Song bất an đến độ uốn éo, cô vốn là giãy giụa nhưng không nghĩ tới mỗi một lần động đậy, thì cũng dán chặt ma sát hạ thân của anh, và cọ sát mấy lần, cọ sát đến độ xuất ra tia lửa luôn.

.

.

.

.

.

Anh đột nhiên rên lên một tiếng, và nặng nề mà cắn môi dưới của cô, Vô Song đau đến độ cũng cùng với anh rên một tiếng.

Anh thở hổn hển rồi rời khỏi môi của cô, chịu đựng hạ thân sưng đau, mà bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của cô, vội vàng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, anh không phải cố ý!” Vô Song cúi đầu cắn thật chặt môi dưới sưng đỏ chảy máu, vươn tay đẩy anh ra muốn đi, nhưng đã bị anh túm trở về, và ôm vào trong ngực “Cho anh thêm một cơ hội, một lần cuối cùng thôi.” Anh căng thẳng mà ôm lấy cô, cho rằng cô đang để ý chuyện của Vương Lôi Lôi, Đáng tiếc ~ không phải! Vô Song hít mũi một cái, và nghẹn ngào hỏi: “Anh có chuyện gì gạt em hay không?” “Không có.” Anh trả lời không chút nghĩ ngợi.

“Thật sựu không có?” Vô Song lại hỏi một lần nữa.

Câu trả lời của anh như cũ là: “Trừ chuyện mà ngày đó ở trong bệnh viện anh không nói cho em biết, thì anh không còn giấu giếm bất kỳ bí mật nào với em.” Xem ra là anh định giấu cô điều bí mật này cả đời, anh có biết, nếu như bọn họ thật sự kết hôn, thì cả đời cô cũng sẽ thấy anh có nợ với cô! Giữa bọn họ, anh luôn luôn không thẳng thắn! Vốn là cô còn có một tia hi vọng, nhưng lần này đã hoàn toàn bị anh tiêu diệt ~ “Vô Song, hiện tại tất cả mọi người đều biết em sắp là tam thiếu phu nhân của nhà họ Đông, nếu như bây giờ em thoái hôn, thì người khác sẽ nhìn em thế nào, nhìn anh như thế nào.” Anh nói lời này vốn là hy vọng cô có thể lấy đại cục làm trọng, cho anh một cơ hội, nhưng, ý tưởng của Vô Song lại là, anh đang quan tâm đến thể diện của Tam thiếu gia anh.

Cô không phải một người phụ nữ không biết đạo lý, cho nên cô hiểu nên làm như thế nào, coi như là làm một chuyện duy nhất cuối cùng cho anh.