Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 154: Yêu sự thật ở trước mặt (22)




“Cậu, thương thế của cậu tháng sau có thể tốt chứ?” Cậu nhóc nằm sấp ở trên giường giống như Chúc Kỳ và nghiêng đầu nhìn anh ấy hỏi.

“Dĩ nhiên có thể tốt.” “Khoác lác.” Cậu bé chép miệng, “Mới vừa rồi con có hỏi bác sĩ, ông ấy nói vết thương của cậu ít nhất phải điều dưỡng hai tháng, thì mới có thể xuống giường.” “Ông ta cố ý nói lung tung để lừa gạt con đó.” Chúc Kỳ cười lạnh.

“Ông ấy gạt con?” Trợn mắt hạt châu nhìn, cậu bé không hiểu mà hỏi: “Tại sao ông ấy muốn gạt một đứa bé như con?” “Ông ta không phải gạt con, mà là lừa gạt tiền thuốc thang.” Bộ dáng của Chúc Kỳ ra vẻ như rất hiểu giá thị trường, thật sự là hù dọa cậu bé đến sững sờ.

Theo ý của anh thì bệnh viện là con đường phát tài, chính là không có bệnh mà kiểm tra thì ra đựơc vài bệnh tật, chỉ cần an dữơng một tháng, cũng muốn nói thành năm ba tháng.

Vậy nói thì chỉ tin một nửa, bác sĩ nói hai tháng, thì giảm xuống chỉ còn một tháng! “Mẹ.” Cậu bé thấy mẹ mang canh tới, thì nói với mẹ: “Cậu nói tháng sau là cậu ấy có thể xuất viện.” “Tháng sau? Mới vừa rồi bác sĩ chủ trị của cậu con còn nói chuyện với mẹ, nói cậu con tối thiểu phải ở đây hai tháng.” Vô Song vừa đổ canh, vừa nói.

“Cậu nói là ông bác sĩ đang dối gạt người, lừa tiền.” Nghe con trai nói như vậy, thì Vô Song khinh bỉ nhìn Chúc Kỳ một cái, rồi châm chọc: “Ơ, em có bao nhiêu tiền mà khiến người ta lừa gạt, nói cho chị nghe một chút, để xem người ta có đủ mở chi nhánh bệnh viện hay không.” “Chị, ông ta lại không chỉ gạt một mình em, chưa từng nghe qua tích tiểu thành đại à, em đoán chừng bệnh viện này là lừa gạt tiền, cũng đủ để mở ra mấy chi nhánh bệnh viện.” Chúc Kỳ nói xong, thì suy nghĩ giống như là được người kính ngưỡng, là ngừơi siêng năng vì nhân dân phục vụ, tại sao giáo viên và thầy thuốc lại có chênh lệch lớn như vậy chứ? Mỗi tháng giáo viên chỉ nhận được chút tiền lương ít ỏi như vậy, nghèo đến vang lách cách.

Mà bác sĩ tiền lương thì cao, đã vậy còn cộng thêm khoản thu nhập bên ngoài nữa, thật là ân hận trước kia đã không nhìn rõ việc này! Ba! Một hạt dẻ đánh vào trên đầu của anh, anh đau đến mức kêu ngao ngao ngao ~, cậu nhóc cười khì khì, nhìn cậu thật sự không có đồng tình, ánh mắt kia nhìn có chút hả hê dường như đang nói: đáng đời cậu, ha ha.

“Nhóc con thối tha.” Chúc Kỳ nhìn chằm chằm vào cậu bé, nhỏ giọng thầm nói, cậu bé le lưỡi với anh một cái, khiêu khích anh, có bản lãnh thì nhảy dựng lên đánh con đi, tới nha, tới nha.

“Bác sĩ là nghề nghiệp cao quý, mới không có thấp kém giống như em nghĩ đâu.” Vô Song nói.

Chúc Kỳ bĩu môi, vào tai trái, ra lỗ tai phải.

.

.

.

.

.

“Mẹ, cậu đối với lời nói của mẹ không phục 诶, mới vừa rồi con nhìn thấy cậu bĩu môi đó.” Cậu bé làm một cái báo cáo nhỏ.

Ba! Lại một hạt dẻ đánh lên trên đầu của anh, lần này thì cậu nhóc cười rút, còn Chúc Kỳ thì khóc không ra nước mắt, cái tên tiểu ác ma này, chờ anh khoẻ hẳn thì nhất định sẽ dạy dỗ nó một phen.

“Không được kỳ thị bác sĩ.” Vô Song lạnh giọng mà cảnh cáo, cô bảo vệ hình tượng bác sĩ như vậy là có nguyên nhân, khi còn bé giấc mộng của cô chính là làm một bác sĩ cứu giúp ngừơi bị thương, vậy mà giấc mộng này cuối cùng cũng chỉ là mơ ước, mặc dù không thể thực hiện đựơc, nhưng cô đã mặc nhiên xem nó như là một phần nghề nghiệp thiêng liêng, cần phải tôn trọng! Tay của Vô Song mới vừa bưng lên một chén canh gà cho Chúc Kỳ, thì Đông Bác Hải đã vội vã vọt vào kéo tay của cô, canh gà nóng văng ra ngoài, làm nóng đỏ tay của Vô Song, và chén canh thì rơi trên mặt đất bể nát.

A! Cô đau đến cau mày kêu một tiếng, ngẩng đầu lên rồi giận dữ nhìn chằm chằm vào Đông Bác Hải.

“Mẹ ——” “Chị ——” “Thật xin lỗi, anh không phải cố ý, anh dẫn em đi.

.

.

.

.

.” “Không cần.” Vô Song rất xa lạ mà mở bàn tay bóp chặt cổ tay của cô, rồi nhẹ nhàng thổi tay bị phỏng đỏ.

Chúc Kỳ và cậu nhóc đều rất đồng tình nhìn vẻ mặt bi thương của Đông Bác Hải, sự lạnh nhạt của Vô Song, thật sự là sắp ép anh đến điên rồi, nộ hỏa công tâm nên anh đột nhiên dã man túm lấy tay của cô, không nói lời nào, mà sải bước đi ra ngoài.