Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1524




Chương 1524:

 

Cô đã cứu rất nhiều rất nhiều người, thế nhưng cứu không được người thân yêu bên cạnh.

 

Lục Hàn Đình cũng toàn thân áo đen: “Quán Quán, đừng tự trách, bố là tâm bệnh, tâm bệnh cần tâm dược chữa bệnh, ông ấy không cho em chữa bệnh, em sao có thể chữa cho ông ấy được?”

 

Nhắc tới, hay là bởi vì Lục Tư Tước cả đời này đường tình quá đắng.

 

Hạ Tịch Quán nhớ tới cô từng theo lão phu nhân bày mưa, tìm tới Lý Ngọc, Lý Ngọc đến, làm cho Lục Tư Tước có được hạnh phúc ngắn ngủi, cũng để cho ông không ở một mình, mà là ra đi bên cạnh người mình yêu nhất.

 

Cô không cách nào làm nhiều hơn, bởi vì mỗi người đều có đường tình riêng mà họ muốn đi, cô cũng không cách nào thay thế được.

 

Hạ Tịch Quán nhìn Lục Tư Tước và Anh Lạc, nhẹ giọng nói: “Mếu có kiếp sau, hy vọng bố có thể vĩnh viễn được yêu, mẹ dũng cảm yêu, không phụ yêu.”

 

Một trận gió thỏi tới, thổi tan những lời của Hạ Tịch Quán trong gió.

 

Lục Hàn Đình gật đầu: “Sẽ thôi.”

 

“Tử Tiễn… chạy về rồi sao?” Hạ Tịch Quán hỏi.

 

Thân thế Lục Tử Tiễn đã được vạch trần, anh là con trai ruột của Lục Tư Tước, cũng chính là em trai ruột của Lục Hàn Đình.

 

Một khắc trước khi chết Lục Tư Tước không biết, Liễu Anh Lạc mặc dù biết, thế nhưng bà chưa kịp gặp mặt Lục Tử Tiễn, đã vội vã đi cùng Lục Tư Tước.

 

Lúc đầu Liễu Anh Lạc ở trên màn hình LCD ở siêu thị thấy được Lục Tử Tiễn trong trẻo nhưng lạnh lùng mà phong hoa, không nghĩ tới đó là ánh mắt đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

 

Tình mẹ con giữa Lục Tử Tiễn và Liễu Anh Lạc, cạn đến vậy.

 

Nhắc tới Lục Tử Tiễn, mi tâm anh tuần Lục Hàn Đình khẽ giật, anh đóng mở đôi môi mỏng: “Tử Tiễn máy ngày trước tham gia một cuộc nghiên cứu và phát triển khoa học tiền trạm, bởi vì là cơ mật, nên bọn anh chỉ liên lạc được với phụ tá của nó, nếu như nó nhận được tin tức, nhất định sẽ chạy về trước tiên.”

 

Hạ Tịch Quán biết máy năm này Lục Tử Tiễn đã phong hoa toàn bộ y giới, mấy năm trước cô cũng biết, anh có thể.

 

Lúc này bên tai truyền đến âm thanh, có người tới.

 

Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán đồng thời quay đầu, chỉ thấy một chiếc limo chậm rãi ngừng lại, trợ lý kéo ra cửa sau xe, Lục Tử Tiễn đã trở về.

 

Hôm nay Lục Tử Tiễn mặc đồ đen, cả người tuấn mỹ mà trong trẻo nhưng lạnh lùng, anh bung chiếc dù đen, khắp người mưa gió đến Đề Đô.

 

Lục Tử Tiễn rốt cuộc đã trở về.

 

Trợ lý ở lại tại chỗ, Lục Tử Tiễn chống dù đen chậm rãi đi tới, đi tới trước mộ bia, anh thấp thắt lưng, dâng đóa hoa sen trắng trong tay lên.

 

Lục Tử Tiễn cũng không nói lời nào, mà là lặng lặng đứng trước mộ bia.

 

Kỳ thực, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.

 

Đôi đồng tử đen thanh lạnh của Lục Tử Tiễn rơi vào bức hình của Lục Tư Tước, người bố này đối với anh mà nói, quá mức xa lạ, mà anh tận hôm nay mới biết, thì ra Liễu Chiêu Đệ không phải mẹ đẻ của anh, người phụ nữ chôn sâu trong lòng bồ kia, Liễu Anh Lạc mới là mẹ đẻ anh.

 

Anh dường như… chỉ có lúc còn rất nhỏ lén chạy vào thư phòng, động vào bức tranh trân quý của bó, nhìn tháy Liễu Anh Lạc.

 

Sau đó, anh chưa từng gặp Liễu Anh Lạc.