Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1525




Chương 1525:

 

Cho tới bây giờ, anh cũng chưa từng thấy qua người thật của Liễu Anh Lạc, ngay cả liếc mắt cũng không có.

 

Cho nên, anh nên nói cái gì?

 

Bồ của anh, mẹ của anh, đối với anh mà nói là xa lạ như: vậy, muôn anh nói cái gì cơ?

 

“Tử Tiễn, em đã về?” Lúc này một bàn tay to rơi trên vai anh, vỗ vỗ.

 

Lục Tử Tiễn nghiêng mặt, nhìn về phía Lục Hàn Đình bên cạnh, anh cũng tuyệt không quen, Lục Hàn Đình đột nhiên trở thành anh ruột của anh ca, mấy năm nay, anh dường như vẫn bị Lục gia bài trừ bên ngoài, anh đã sớm quen với điều đó rồi.

 

“Anh hai.” Lục Tử Tiễn gọi một tiếng, sau đó con ngươi đen trong trẻo rơi vào phía sau Lục Hàn Đình, trên đôi mắt trong vắt kia của Hạ Tịch Quán.

 

Hạ Tịch Quán cũng nhìn anh, đáy mắt trong suốt của cô gọn lên ý cười mềm mại, ấm áp và sáng rực: “Hi, Tử Tiễn, đã lâu không gặp.”

 

Đúng vậy, đã lâu không gặp.

 

Cô đã trọn bốn năm không gặp anh.

 

Nhưng đối với Lục Tử Tiễn mà nói, trước đó không lâu bọn họ vừa mới gặp qua, nghe được tin tức của cô, anh bôn ba nghìn dặm, đi qua con đường cô từng đi qua, hóng qua làn gió từng thổi qua cô, ở trong góc tối nơi cô không biết, lặng yên gặp lại cô.

 

Lục Tử Tiễn khẽ câu môi, giấu tất cả tình cảm ở đáy mắt: “Chị dâu, đã lâu không gặp.”

 

*Ừ.” Hạ Tịch Quán gật đầu, có nhân gặp lại, ngay cả ly biệt bi thương cũng tách ra một ít.

 

*Tử Tiễn, chúng ta về nhà đi.”

 

Về… nhà?

 

Lục Tử Tiễn gật đầu: “Được.”

 

Đại sảnh Lục gia, Lục Tử Tiễn vào thư phòng, Lục lão phu nhân đã ở bên trong chờ anh.

 

Về thân thế, dù sao phải có người nói, buồn cười là, Lục Tử Tiễn là người biết đến cuối cùng.

 

Rất lâu sau đó, Lục lão phu nhân người đầy mệt mỏi bị đẩy ra ngoài, Lục Tử Tiễn tuần mỹ đứng lặng trước cửa số sát đất, cởi áo khoác đen bên ngoài, bên trong là áo sơ mi trắng quần tây đen, có một khí độ đặc biệt trong trẻo nhưng lạnh lùng phong hoa nỗi bật, khiến người ta không dời mắt nỗi.

 

Anh nhìn phương xa, không biêt suy nghĩ cái gì.

 

“Tử Tiễn.” Lúc này phía sau truyền đến tiếng nói mềm mại.

 

Trong lòng Lục Tử Tiễn khẽ động, bỗng xoay người, Hạ Tịch Quán đã đi tới.

 

“Chị dâu, chị tìm em?”

 

Hạ Tịch Quán gật đầu: “Tử Tiễn, vừa rồi bà nội nói với anh gì vậy?”

 

“Cũng không nói cái gì, chỉ nói một ít về thân thế của em, còn có di vật mấy thứ đó.”

 

Hạ Tịch Quán nhìn ra được, anh cũng không để bụng những thứ này, bao gồm cả… thân thế của mình.

 

Thân thế đối với anh mà nói, đã là thứ có cũng được không có cũng được.

 

Hạ Tịch Quán câu môi, sau đó cầm thứ gì trong tay đưa cho anh: “Tử Tiễn, những thứ này là dì Anh Lạc để lại cho anh.”

 

Lục Tử Tiễn vươn ngón tay trắng nõn thon dài tiếp nhận, anh nhìn thoáng qua, nhanh chóng ngắn ra, bởi vì…những thứ này đều là bản thảo thiết kế của Liễu Anh Lạc mắy năm nay.

 

Liễu Anh Lạc là người sáng lập ra trang sức Fly, là bà tổ của ngành trang sức, những bản thảo này đều không xuất bản nữa, nhưng máy năm nay bà không ngừng thiết ké.