Cuồng Huyết Thiên Ma

Chương 568: Quái Vật Bóng Đêm






Chiến cuộc bên phía đám người Triệu gia lúc này cực kì căng thẳng, quân đoàn âm thi thực sự quá đông, một lớp bị diệt liền có một lớp khác tràn lên lấp đầy chỗ trống ngay lập tức, trong khi đó thì sức lực của cấm quân càng ngày càng bị bào mòn nghiêm trọng, hơn nữa quân số của bon họ cũng càng ngày càng ít đi.

Tung ra một chiêu thổi bay hàng chục âm thi, Triệu Cao Hiên thở hồng hộc như trâu, thân là cường giả cấp bậc Thánh Quân, thậm chí đã bước nửa bước vào cảnh giới Thiên Tôn mà lão vẫn cảm thấy một trận thoát lực, chân tay đã có phần tê dại.
Âm thi bị diệt sát dưới tay của Triệu Cao Hiên không đến tám ngàn thì cùng đến năm sáu ngàn tả hữu, chỉ là chừng đó giống như muối bỏ bể so với số lượng âm thi trước mặt.

Nếu ở trong điều kiện bình thường, dù không sử dụng đến pháp tắc chi lực hay Lĩnh Vực thì lão cũng có thể tung ra đại chiêu diệt trừ hàng trăm hàng ngàn âm thi cùng lúc.

Nhưng Tỏa Long Trận không chỉ khiến võ giả bên trong không thể điều động lực lượng pháp tắc mà còn ngăn cách khu vực này với ngoại giới, đồng nghĩa với việc linh khí ở trong này có hạn, Thánh Giai cường giả sở hữu linh lực tự thân vô cùng dồi dào, hơn nữa bản lĩnh câu thông mạch linh khí của thiên địa cũng thập phần cường hãn, chỉ là ở trong điều kiện đến cả linh khí thiên địa cũng bị giới hạn, bọn họ có nhiều linh lực dự trữ hơn nữa cũng có cảm giác ăn không tiêu.
Đó là còn chưa kể đến một cái trận pháp kỳ quái vô danh ẩn bên trong Tỏa Long Trận tạo ra thứ sương mù cực kỳ độc hại với sinh vật sống, cùng lúc cường hóa năng lực của đám âm thi đến cực hạn, dưới vô số điều kiện bất lợi như vậy, dường như đám người Triệu gia không còn dư lực để mà chèo chống nữa.
Đúng lúc này một tiếng hét thảm vang lên, thập lục trưởng lão vốn có tu vi thuộc hàng yếu nhất, chỉ vẻn vẹn Thánh Giả cao giai sơ kỳ, lúc này sức cùng lực kiệt, căn bản không kịp rút lui về nơi an toàn liền bị biển âm thi nhào lên nhấn chìm tại chỗ, tiếng thét thê lương kia báo hiệu cho sự ngã xuống của hắn.


Giống như hiệu ứng dây chuyền, khi thập lục trưởng lão bỏ mạng, toàn bộ khu vực xung quanh hắn mất đi sự kiềm chế của cường giả Thánh Giai, tức thì liền binh bại như núi đổ, chỉ trong vòng maya cái hô hấp, gần 300 cấm quân bị biển âm thi cuồn cuộn nghiền nát ngay lập tức, tiếng gào thét vang lên rung trời.
Vốn Triệu gia tuy rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn miễn cưỡng kéo dài được chút hơi tàn, không đến mức trực tiếp buông đao chịu chết, nhưng với sự sụp đổ của thập lục trưởng lão, bọn họ cũng đã rõ ràng rằng mọi người đều sắp đạt tới giới hạn chịu đựng của mình, trong khi đó thì âm thi vẫn còn lại đến sáu bảy vạn gì đó, hon nữa vẫn đang không ngừng kéo đến thêm, cũng không biết lão quỷ Phong Vạn Đạo mang đến nơi này bao nhiêu âm thi nữa.
Triệu Vương Mẫn lúc này cũng không nhịn được nữa, thân là người có tu vi cao nhất ở đây, mặc dù thân phận cao quý nhưng nàng sao chịu được cảnh người khác liều mạng chém giết còn bản thân lại đứng một chỗ nhìn như xem kịch, chiếu theo tình cảnh hiện tại thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ bị âm thi tươi sống mài đến chết, đến lúc đó thì mặc kệ thân phận của nàng có bao nhiêu cao quý, cũng chỉ là một cái xác chết không nguyên vẹn mà thôi.
Đang định động thân xông ra khỏi Huyền Vũ đại trận để liều mạng, bất chợt cái bóng dưới chân Triệu Thanh Thanh sôi trào sau đó dần dần dâng cao lên giống như một đám chất lỏng màu đen đậm đặc.

Đám chất lỏng rất nhanh chóng liền rút đi, để lộ một thân ảnh bạch y tiêu sái quen thuộc.

Mặc dù không phải là lần đầu tiên nhìn thấy Tử Phong xuất hiện theo cách này nhưng Triệu Vương Mẫn vẫn không nhịn được mà rùng mình một cái, thực sự quá mức quỷ dị a.
“Đừng có loạn động, một mình ngài cũng không thể thay đổi chiến cuộc đâu!” Tử Phong liếc mắt nhìn Triệu Vương Mẫn, nhàn nhạt nói.
“Tại sao lại không thể, dù ta không thể sử dụng lực lượng pháp tắc nhưng tốt xấu gì ta cũng là một võ giả Bát Bộ Thiên Tôn, so với những vị tộc lão kia thì vẫn mạnh mẽ hơn nhiều!!” Triệu Vương Mẫn có phần tức giận nói, nàng thật sự không hiểu vị tiền bối này là người như thế nào, đứng trước tràng cảnh máu tanh như địa ngục trước mặt mà sắc mặt của y vẫn không có gì biến đổi, giống căn bản chẳng có mấy ngàn người chết cùng hàng vạn âm thi, chỉ là một bình nguyên cỏ xanh mơn mởn mà thôi vậy.
Chỉ là nàng vừa mới nói xong, chợt nhận ra một chuyện
“Khoan đã, nếu tiền bối ở đây, vậy thì Phong Vạn Đạo đâu rồi??!” Triệu Vương Mẫn la lên.
“Lát nữa ngài sẽ biết, chỉ là hiện tại mời Thái Hậu nhìn về phía trước, lí do mà ta nói rằng dù ngài có xuất thủ cũng chỉ là vô dụng sắp xuất hiện rồi.” Tử Phong đưa tay chỉ về phía trước.
Ba người Triệu Thanh Thanh nghe vậy liền nhìn theo hướng tay của Tử Phong, cũng đồng thời ngay thời điểm đó, một tiếng long ngâm mang theo khí tức thô bạo cuồng loạn vang lên khiến không gian run rẩy như muốn sụp đổ, đám cấm quân vốn đã sức cùng lực kiệt bị một tiếng long ngâm này chấn cho nội thương phún huyết, ngã xuống đất bất tỉnh, ngay sau đó liền bị âm thi phụ cận xé thành từng mảnh nhỏ.
Xuyên qua làn sương mù màu xanh lục giăng khắp nơi, một hình bóng to lớn khổng lồ chậm rãi xuất hiện, đây là một bộ xương thon dài giống như đại xà, chỉ là kích thước thì khủng bố vô song, chiều dài lên tới cả ngàn mét có dư, xương cốt trên thân óng ánh một màu vàng giống như kim loại, chạy dọc thân hình là tám chi nhỏ với những chiếc móng vuốt bén nhọn.
“Đây là....Long Thi!!!!” đám người Triệu gia kinh hãi, trừng lớn con mắt của mình mà nhìn chằm chằm vào bộ xương rồng đang phiêu phù trong không trung chậm rãi tiếp cận bọn họ.
“Mau rút lui!!!” một vị tộc lão gào lên, nhưng không cần đến mệnh lệnh của y, gần như toàn bộ cấm quân và các tộc lão khác ngay khi nhìn thấy Long Thi đều không hẹn mà cùng bỏ chạy về hậu phương, không có một ai vào giờ phút này có ý muốn sính cường.
Long Thi vừa mới hiện thân, uy áp đặc hữu của Long tộc đã bày ra không giữ lại chút nào, ép cho tất cả mọi người không thể thở nổi.

Triệu Vương Mẫn nhùn thấy Long Thi xuất hiện cũng kinh hãi gần chết, nàng rốt cuộc hiểu vì sao Tử Phong nói rằng dù mình có ra tay thì cũng không thể thay đổi được chuyện gì, tuy Long Thi tỏa ra khí tức chỉ cỡ Ngũ Bộ Thiên Tôn, nhưng long tộc là vương giả trời sinh, bất kỳ sinh vật nào đối dầu với Long Tộc đều bị ảnh hưởng bởi long uy mà hao tổn chiến lực.
Ở trong tình trạng hiện tại mặc dù bản thân nàng có tu vi Bát Bộ Thiên Tôn, nhưng đối mặt với Long Thi cấp bậc như thế này cũng là lực bất tòng tâm.

Nhưng nàng rất nhanh liền nhận ra một chuyện, Triệu Yển Nhạn và Triệu Thanh Thanh đứng trước cục diện cầm chắc cái chết này không ngờ còn chấn định hơn cả chính mình, hơn nữa bộ dáng không phải là không sợ chết, mà là biết chắc chắn rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Triệu Vương Mẫn nhìn ra được điều đó, thâm tâm không khỏi dâng lên một trận nghi hoặc, chỉ là lúc nàng đang muốn mở miệng hỏi thì đã trông thấy Tử Phong đang đứng bên cạnh nhấc chân lên đạp ra một bước.


Một bước chân này giống như chỉ xích thiên nhai, hắn biến mất tại chỗ, trong tích tắc sau liền xuyên thẳng qua khoảng cách ngàn mét, vượt ra khỏi vòng vây bảo vệ của đám cấm quân Triệu gia, ngay lập tức đối mặt với đám âm thi đang thừa thắng xông lên.
Nhìn thấy âm thi đang càng ngày càng tới gần, Tử Phong dường như không hề quan tâm cho lắm, ngược lại hắn lại cúi đầu nhìn xuống dưới chân, chỉ thấy cái bóng in trên mặt đất của hắn lúc này đang không ngừng cựa quậy một cách hưng phấn, bề mặt liên tục gợn sóng giống như đang muốn nói gì đó với hắn.
“Được rồi, đừng sốt ruột nữa, ngày hôm nay ta sẽ cho ngươi ăn no....”
Tử Phong thầm lẩm bẩm không biết là đang nói chuyện với ai, hắn giơ một cánh tay lên sau đó vung mạnh một cái.
“Bá Vương Bóng Đêm!!”
Lấy Tử Phong làm trung tâm, bóng tối xuất hiện sau đó bành trướng ra gấp trăm gấp ngàn lần, trực tiếp bao phủ lấy một khoảng không gian rộng lớn xung quanh hắn.

Bóng đêm không ngừng lan rộng ra vô biên vô tận, cho đến khi gần như toàn bộ chiến trường bị bao phủ trong màn đêm tăm tối giơ tay không thấy nổi năm ngón.
Ở trong màn đêm u tối này, cũng chỉ có những cường giả Thánh cấp trở nên mới có thể tạm coi như là nhìn thấy, dù sao thì bọn họ cũng đã siêu phàm nhập thánh, có ánh sáng hay không đối với thị lực của bản thân không mấy quan trọng, hơn nữa dù không nhìn thấy thì chẳng lẽ lại không thể dùng thần thức cường đại để quan sát ư? Chỉ là một màn tiếp theo khiến bọn hắn ước rằng mình không nhìn thấy gì hết.
Thân ảnh của Tử Phong đã biến mất, thay vào đó là vô số nhân ảnh đen tuyền giống như hòa thành một thể với màn đêm xung quanh, bọn chúng không có mắt, không có mũi, trên người cũng chẳng có lấy chút y phục nào, đúng hơn mà nói thì ngoại trừ một cái miệng đầy những chiếc răng bén nhọn đang há rộng đến tận mang tai ra thì cơ thể của những sinh vật này cũng chỉ cks hình dáng cơ bản là giống con người với tứ chi đầy đủ, còn lại thì hoàn toàn không có chút đặc điểm nào của nhân loại hết.
Tổng cộng có hơn 600 sinh vật mang theo nhân hình này xuất hiện, bọn chúng giống như u linh bóng tối mà yên lặng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, khí tức trên người mờ nhạt như không tồn tại.

Đám âm thi vốn đang xông tới chợt khựng lại, nhưng bọn chúng vốn không chỉ dựa vào thị giác của mình để tìm kiếm mục tiêu, khứu giác của âm thi cũng cực kỳ linh mẫn, chỉ mất một chút thời gian để bọn chúng cảm nhận được ở nơi nào có sinh vật sống đang tồn tại.
Ngay khi xác nhận được mục tiêu, quân đoàn âm thi bao gồm cả Long Thi liền nhắm thẳng tới chỗ đám người Triệu gia mà xông tới, sát khí bén nhọn như chẻ tre không thể cản phá.

Nhưng thời điểm âm thi tiếp tục tiến công cũng là lúc mà đám sinh vật hình người kia hành động.

Chỉ thấy nguyên bản khí tức mờ nhạt như có như không của bọn chúng biến mất, thay vào đó là khí tức khát máu đến cực điểm, dường như những sinh vật bóng đêm này là một loại hung thú kinh khủng đến từ dưới thâm uyên luyện ngục.
Sáu trăm thân ảnh cất lên từng tiếng rít bén nhọn hoang dại, thân ảnh giống như hồng hoang mãnh thú mà lao thẳng về phía đám âm thi, sau đó thì một màn kinh khủng khiến đám trưởng lão Triệu gia phải trừng mắt chó lên nhìn.

Những sinh vật này ngay khi tiếp cận với quân đoàn âm thi liền không còn giữ nhân hình nữa mà biến đổi tùy ý không theo một quy luật nào cả.
Có sinh vật biến thành một đám xúc tu cuốn lấy âm thi xung quanh rồi xé thành từng mảnh vụn nhỏ, một cái miệng rộng như cái hố xuất hiện trên mặt đất liên tục đón lấy tàn thi mà không ngừng nhai nuốt.


Một vài sinh vật khác thì hợp thể lại với nhau tạo thành một con quái thú kỳ dị, tám chân dài hơn hai mươi mét nâng đỡ lấy một cơ thể đồ sộ phía trên, khắp bề mặt cơ thể nó là những chiếc miệng đầy răng nhọn, cái lưỡi bên trong phóng ra bắt lấy từng đám lớn âm thi bỏ vào miệng nhai sống.
Tràng cảnh kinh dị như vậy diễn ra khắp nơi, không nơi nào giống nơi nào, chỉ có một điểm chung duy nhất đó là những âm thi này đang bị đám sinh vật bóng đêm kia coi như là lương thực mà ăn tươi nuốt sống, tiếng thịt nát nhão nhoẹt, tiếng xương cốt bị nghiền nát răng rắc vang lên không ngừng, huyết dịch hôi thối phun ra tung tóe khắp nơi.
Đám âm thi lúc trước giống như một cỗ lực lượng không thể cản phá lúc này giống như một đám cừu nhỏ, căn bản không có năng lực phản kháng, chỉ có thể theo bản năng xông đến sau đó bị ăn thịt tại chỗ đến cả mảnh vụn cũng không còn lại.
Số lượng âm thi lấy tốc độ bằng mắt thường cũng có thể thấy được mà sụt giảm nhanh chóng, chỉ trong thời gian chưa đến nửa khắc, gần sáu vạn âm thi đã bị cắn nuốt đến quá nửa, hơn nữa dường như được máu thịt của âm thi tiếp thêm sức mạnh, đám sinh vật giống như bước ra từ ác mộng kia càng tăng nhanh tốc độ thôn phệ huyết nhục của mình.
Khiến các trưởng lão Triệu gia phải buồn nôn đó là đám sinh vật này không chỉ ăn thịt âm thi, đến cả thi thể của những cấm quân cũng bị bọn chúng nuốt gọn, thậm chí ẩn ẩn còn có thể thấy được bọn nó chép miệng giống như ăn được cao lương mỹ vị.
Trên thực tế thì số lượng âm thi mà Phong Vạn Đạo mang đến đã vượt qua con số mười vạn, nếu tính toán kỹ lưỡng thì phải đến mười ba vạn, theo tính toán của lão thì từng này âm thi kết hợp với Tỏa Long Trận và trận pháp độc môn của Âm Thi Tông đã là quá đủ để xử lí đám người Triệu gia, sự tự tin đó của lão là có căn cứ rõ ràng, nhưng tiếc rằng đối mặt với lão chính là Tử Phong.
Gì chứ hỗn chiến lấy số lượng để đàn áp thì Tử Phong chưa từng sợ hãi, chỉ cần thực lực chênh lệch giữa hai bên không quá xa, đối phương đến bao nhiêu chính là chết bấy nhiêu, không có một chút uy hiếp nào cả.
Âm thi ở đây đều hành động dựa trên mệnh lệnh đã được sắp xếp trước của Phong Vạn Đạo, bản thân lão lúc này đến ốc còn không mang nổi mình ốc, nào có thì giờ để ý đến một trận chiến mà lão cho rằng cầm chắc chiến thắng cơ chứ.

Nếu Phong Vạn Đạo biết được mười ba vạn âm thi mà lão thiên tân vạn khổ, hao phí vô số linh dược trân quý tích lũy suốt mấy trăm năm nay để luyện chế ra đang bị tiêu diệt một cách gọn gàng đến cả một mảnh vụn cũng không dư lại, chắc lão phải tiếc đến mức đứt ruột mất.
Cũng may là Phong Vạn Đạo bản tính cẩn thận, sau khi nhận được sự thỏa hiệp với Nhị Thân Vương Triệu Vô Hối, lão đã lẻn vào trong cổ chiến trường, tìm thấy long cốt được chôn cất ở nơi này, sau đó tốn sức chín trâu hai hổ mới tạo nên được Long Thi thực lực cường hãn đến như thế này, có thể nói ngoài Tỏa Long Trận ra thì Long Thi chính là bài tẩy của Phong Vạn Đạo.
Long Thi này vốn chính là bằng hữu của Long Trường Sinh năm xưa vì trợ giúp Triệu gia mà bất hạnh vong mạng được chôn cất tại đây, có lẽ đến chính Long Trường Sinh cũng không ngờ rằng đồng bạn của mình đến chết cũng không được yên, thi cốt lại bị đào lên luyện chế thành quỷ vật âm tà.
Tuy không còn thần trí, nhưng với tạo nghệ thượng thừa của Âm Thi Tông, Long Thi vẫn giữ được phần lớn thực lực, và quan trọng nhất đó là bản năng lúc còn sống.

So với một âm thi thông thường không có thần trí rõ ràng thì một âm thi còn giữ lại được bản năng sẽ có ưu thế hơn, càng không cần phải nói đây vốn là Long Thi, mang theo bản năng của long tộc cao quý.
Cơ mà vốn là chuyện tốt thì hiện tại lại phản tác dụng, bởi vì bản năng của Long Thi đang gào thét muốn nó bỏ chạy khỏi cái sinh vật kinh khủng trước mắt càng xa càng tốt.

Bởi vì lúc này đám sinh vật bóng tối kia đã hoàn tất quá trình thôn phệ âm thi của mình, mấy vạn âm thi lúc này không còn sót lại dù chỉ là một miếng thịt vụn, còn đám sinh vật quỷ dị đó giờ đã hòa thành một thể, hóa thành một khối huyết nhục hỗn độn trải dài khắp mặt đất, hơn nữa còn liên tục nhô lên hạ xuống trông vô cùng tởm lợm, hàng trăm xúc tu dài cả trăm mét vươn thẳng lên không trung không ngừng đung đưa ngọ nguậy như những con giun khổng lồ trơn tuột khiến người nhìn vào phải nôn mửa.
Long Thi nhìn cái sinh vật khổng lồ đang tỏa ra khí tức thị huyết đến cùng cực trước mắt mà không khỏi chùn bước, có thể khiến một thứ vốn đã chết xuất hiện sự sợ hãi, không thể không nói thứ sinh vật bóng tối kia thực sự quá khủng khiếp.