Cửu Châu Đại Lục

Chương 68: Tụ họp




Khi nhóm Túy Tửuvà Lệnh Hồ Xungim lặng trở lại doanh trại, đống lửa trại vẫn tí tách bập bùng.

Trở lại doanh trại, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều lặng lẽ trở về trướng bồng của mình.

“Khụ.”

Khi có một tiếng ho khan rất nhỏ đột nhiên vang lên, làm cho támngười giật mình xoay đầu lại, thấy ba ngườiđang xốc cửa trướng lên, dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn.

“Ách, mọi người trễ như thế này rồi vẫn chưa nghỉ ngơi hay sao?”

Túy Tửu cười gượng một tiếng, Lệnh Hồ Xung đứng bên cạnh đảo mắt, đang nghĩ cớ.

“támtên tiểu tử các ngươi đúng là không chịu yên tĩnh.”

Ba sư huynhbất đắc dĩ lắc đầu, họnói như thể đã biết đámngười Túy Tửu đi làm chuyện gì.

Nghe vậy, Túy Tửu cũng chỉ có thể cười gượng.

“Thôi, ta đi nghỉ trước đây.”

Lúc này, ba ngườihết cách đành phất phất tay, Túy Tửu thấy vậy thì nhanh chóng chạy vào trong trướng bồng của mình.

“Các ngươi đi giải quyết đám người kia phải không.”

Nhìn thấy Túy Tửu tiến vào trướng bồng, Ba sư huynhchuyển sang nhìn Lệnh Hồ Xung, nhẹ giọng than thở:

“Đúng là không ngờ, các ngươi đi lại không rủ chúng ta, thật không xem chúng ta là sư huynh đệ nữa à?”

Đối với điều này, mặc dù Yến Phụngcũng phải khẽ gật đầu, đôi mắt đẹp liếc mắt nhìn Tiểu Yến Tử, nói:

“xin lỗi các sư huynh lần sau chúng ta sẽ rue mọi người cùng đi.”

Ba người nhìn nhau cười lắc đầu rồi nói:

“Được rồi, ngươi cũng đi nghỉ đi, sáng mai còn phải lên đường sớm.”

“uhm.”

Sáng sớm hôm sau, khi dãy núi còn bị sương mù bao phủ, đám người Túy Tửu đã khởi hành.

Tiến sâu vào trong sơn mạch thêm nửa ngày, đường đi đã yên lặng hơn không ít, sắc mặt đám người Yến Phụngcàng lúc càng nghiêm túc, hiện giờ đã tiến vào trong vùng trung tâm, yêu thú hoành hành đều lợi hại hơn ở ngoài, chỉ chút sơ sẩy lạc vào sự tấn công của bầy yêu thú thì chẳng còn ai có cơ hội thoát thân.

Nhưng mà cũng may họ là đệ tử Yêu thú sơn đã quá quen thuộc với yêu thú, họcực kỳ nhạy cảm với những yêu thú có khí tức cường đại, chỉ cần ở trong phạm vi nhất định là các nàng có thể phát hiện ra, sau đó dẫn đội ngũ cẩn thận từng li từng tí di chuyển sang chỗ khác, đôi khi, ngay cả Túy Tửu cũng phải bội phục các sư huynh sư tỷnày, bởi vì có khi hắn cũng chẳng phát hiện ra những loại yêu thú có thiên phú ẩn nấp.

Đương nhiên, tuy nói đám Lệnh Hồ Xung cảm giác có nhạy cảm, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, đám người Túy Tửucũng gặp phải một lần yêu thú tập kích, đó là 3 con yêu thú cấp hai trung kỳ,3 con yêu thú này bắt đầu công kích thì đội ngũ đã hoảng loạn, nhưng mà ngay sau đó dần dần ổn định trận tuyến, yêu thú cấp haituy rằng không kém, nhưng chưa để mang tới uy hiếp trí mạng cho đội ngũ của Túy Tửu.

Trải qua một trận chiến kịch liệt chủ yếu là bốn người mộc gia thể hiện, 3 con yêu thú này đã bị giết, mà yêu tính của chúng bị các yêu thú của mọi ngườixông lên nuốt sạch, đây đúng là một món đại bổ. Hắc chuột Tinh cứ ăn mà vui vẻ không thôi.

Trải qua lần bị tập kích này, đội ngũ trở nên cẩn thận hơn trước nhiều, nhưng mà cũng may là đường đi phía sau không xảy ra chuyện gì, khoảng buổi chiều, đám người Túy Tửu cũng xuyên qua được khu rừng thiên nhiên, xuất hiện trước một ngọn núi thật lớn.

Ngọn núi không có đỉnh núi, cây cối xanh tươi mọc khắp nơi, nhưng mà chỉ cần tinh ý là có thể nhận ra ở trên đỉnh núi có những kiến trúc bằng đá.

“Đó chính là Cổ Mộ Phủ sao...”

Nhìn đỉnh núi, trong mắt Túy Tửu xẹt qua vẻ kích động, nói.

“Đúng.”

Yến Phụnggật đầu cười, có chút cảm thán:

“Nhưng mà trên đỉnh núi kia còn phong ấn, muốn đi vào không dễ, cường giả Thần thoại đúng là công tham tạo hóa, phong ấn đã bố trí nhiều năm như vậy rồi mà vẫn còn cường hãn tới mức này.”

Túy Tửu cũng gật đầu, bằng vào cảm nhậnhắn biết trên bầu trời của đỉnh núi có một loại ba động kỳ lạ, chắc đây là do phong ấn.

“Đi thôi, chúng ta tới chân núi, ở đó đã có một đám người đợi rồi.”

Yến Phụngcười nói.

Túy Tửu đưa mắt nhìn về phía chân núi, quả nhiên hắn nhận ra không ít lều trại, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc, không ngờ có nhiều người tới trước hắn như vậy, sức hấp dẫn của Cổ Mộ Phủ đúng là không còn cách nào để diễn tả.

Đoàn người đi nhanh hơn, sau khoảng mười mấy phút đồng hồ, họ xuất hiện trong khu lều trại dưới chân núi. Cái khu đất này có rất đông đội ngũ trú ngụ, ở trong cấm địanguy hiểm trùng trùng, thường xuyên có yêu thú thực lực cường hãn lao tới, nếu như đơn độc bố trí lều trại, cho dù là cường giả trúc cơ viên mãncũng không có lá gannhư vậy. Cho nên, tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhau dựng lều trại ở một chỗ, nếu như có yêu thú cường đại công kích thì có thể liên thủ đối phó.

Tuy nói họ đều là những đối thủ tranh đoạt, nhưng trước khi bảo bối xuất hiện thì không cần phải trở mặt làm gì.

Khi đoàn người Túy Tửu xuất hiện, hiển nhiên là cũng khiến không ít người chú ý, nhưng mà khi họ nhìn thấy phù hiệu trên ngực của đám người Lệnh Hồ Xung, trong mắt họ hiện lên sự kiêng dè, tông pháiYêu thú sơnlà một con quái vật lớn, những thế lực bình thường không dám trêu tới.

Bằng vào thanh uy của Yêu Thú Sơn, đám người Lệnh Hồ Xung cực kỳ thuận lợi tiến vào trong khu lều trại, nhìn cảnh tượng nhốn nháo nơi này, họ đều không khỏi ngạc nhiên.

“Người của Điểu Nguyệt Tônghóa ra cũng tới rồi.”

Sau khi đoàn người tiến vào khu lều trại, họ đột nhiên nhìn về phía một đám người đứng dưới một gốc cây đại thụ cách đó không xa, người trên bãi đất đó cũng đang nhìn họ.

“Điểu Nguyệt Tông...”

Nghe thấy cái tên này, hai mắt Túy Tửu hơi giật giật,Điểu Nguyệt Tông cũng là một trong bảymôn phái lớn, thậm chí là đứng đầu toàn tinh châu.

Khi Túy Tửu nhìn sang, thấy đám người kia cũng nhìn chằm chằm sang bên này, Túy Tửu đảo mắt một lượt, sau đó dừng lại trên người một vị nam tử ở giữa.

Nam tử mày mặc quần áo màu vàng, quý khí hiển lộ, khuôn mặt tuấn tú, khí chất bất phàm, nổi bật trong đám đông, mà khiến Túy Tửukiêng kị là khí tức người này hơn hẳn đám Yến Phụng.

“Trúc CơViên Mãn!”

Trong mắt Túy Tửu hiện lên sự nghiêm túc,môn pháinày quả nhiên căn cơ phi phàm, người này chắc cũng chỉ chừng 17,18là cùng, vậy là đã có thực lực như thế này, có thể suy luận, người này chắc cũng là một trong những nhân vật nổi bật của Điểu Nguyệt Tông.

Hơn nữa, đây là lần đầu tiên Túy Tửu nhìn thấy một người trẻ tuổi như vậy có tu vi trúc cơViên Mãn. Ngay cả đại trí cũng chỉ là trúc cơ hậu kỳ mà thôi.

“Không nghĩ tới ngay cả Nhị đệ tử đứng thứ hai củaĐiểu Nguyệt Tôngcũng tới đây.”

Nhìn vị nam tử mặc quần áo màu vàng, hai mi Yến Phụng nhíu lại, nói.

“Không cần phải xen vào bọn họ, chúng ta nghỉ ngơi trước đã.”

Tiểu Yến Tửthản nhiên nói, từ giọng nói của nàng có thể nhận ra, nàng không ưa gì Điểu Nguyệt Tông cho lắm.

Những người còn lại cũng gật đầu, sau đó căn dặn mọi người dựng lều.

“Lần này có mấy nhóm của bảy tông phái lớn?”

Tiểu Yến Tử chạy vào nói:

“Người Mộc gia đã tách ra họ về dưới trướng gia tộc họ rồi!”

Yến Phụng gật đầu nói:“ đợi một hai ngày nữa chắc sẽ có nhiều sư huynh muội đến tụ hội nữa, thời gian sắp tới chính là hung hiểm nhất!”

“Ngày mai Đại Tríđại ca sẽ tới đây, tới lúc đó phong ấn chắc chắn sẽ sụp đổ.”

Yến Tửđảo đôi mắt đẹp, nhìn bầu trời cười dài nói.

Túy Tửu trầm mặc, ánh mắt hơi chớp, ngày mai hắn có thể gặp đám người Linh Đan kia rồi.

Tuy đêm hôm nay không ai nói chuyện với ai, nhưng do toàn bộ những đội ngũ tụ tập ở đây cho nên cũng mang lại cho mọi người cảm giác an toàn giữa thâm sơn rừng rậm, tuy rằng nửa đêm có không ít tiếng thú rống nhưng không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, lều trại đã bắt đầu nhộn nhịp, tâm tình của aic ũng kích động, hiển nhiên bọn họ cũng biết, hôm nay sẽ có người phá vỡ phong ấn. Tuy vô duyên với bảo bối trong Cổ Mộ Phủ, nhưng có thể được một số đồ vật khác cũng không tính là vô dụng.

Túy Tửu nôn nóng chờ mong.

Càng chờ mong thì thời gian trôi qua càng chậm, tới giữa trưa có một tiếng xé gió ì ùng vang lên từ phía chân trời.

Khi nghe thấy tiếng động này, Túy Tửu mở mắt, hắn nhận ra ba động tiênlực của mảnh đất này hình như đã có xu hướng mạnh lên.

“Đại Trí, Linh Đan!”

Túy Tửu ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời, ở nơi đó có một đạo ánh sáng màu đỏ, giống như sao băng xẹt qua bầu trời, ngự không mà đến...