Đại Chúa Tể

Chương 212: Hai cái tát




Mục Trần xuất hiện nơi thạch đài, ánh mắt đám đông xung quanh liền tỏ ra khác hẳn. Kia là hai người cực kỳ nổi tiếng trong giới tân sinh, Mục Trần và Lạc Li.

Mục Trần nổi tiếng vì trận đại chiến Dương Hoằng ở đại hội tân sinh, còn Lạc Li vì mới cách đây vài ngày đã trực tiếp leo lên bách cường Thiên bảng, trong khi chỉ là một tân sinh vừa bước vào Bắc Thương linh viện chưa đến nửa năm.

Hiện tại cả hai đều ở đây, chống cự lại Đại Hoang hội...

Dù vậy Đại Hoang hội cũng không phải thế lực đơn giản, khắp cả Bắc Thương linh viện này cũng không mấy người đủ khả năng vượt qua họ, đẳng cấp cỡ Mục Trần xem ra vẫn chưa đủ lông đủ cánh.

- A, cuối cùng cũng chịu bò ra.

Từ Thanh Thanh thấy Mục Trần hiện thân, gương mặt càng thêm lạnh lùng:

- Ngươi khi dễ lời đe dọa của ta ở Tụ Linh trận khi đó sao? Đắc tội với Từ Thanh Thanh ta mà còn muốn yên lành tại Bắc Thương linh viện này?

- Là ngươi đánh?

Mục Trần gương mặt hờ hững chỉ chỉ vào vết đỏ trên mặt Duẫn nhi, thanh âm bình thản, cũng không tỏ ra bao nhiêu cảm xúc.

Từ Thanh Thanh khẽ liếc sang cô bé đang ôm gương mặt với cái dấu tay đỏ lừ trên đó, bộ dáng tội nghiệp đáng yêu nhưng chỉ khiến nàng ta trề môi, thầm nghĩ.

"Nhỏ như vậy đã biết giả đò dụ dỗ nam nhi"

- Ta đánh đó thì sao, ai bảo nha đầu này ngu ngốc dám chống đối ta? Tát một cái là nhẹ rồi đó.

Từ Thanh Thanh cười lạnh trả lời.

- Nếu gặp ngươi trong Linh Lộ...

Mục Trần nhìn chằm chằm Từ Thanh Thanh, gương mặt tuấn dật cười nhạt, nhưng hàn ý tỏa ra sát khí kinh người.

- Ta sẽ giết ngươi ngay lập tức!

Mục Trần nói đến đó, con ngươi sắc bén dữ tợn vô cùng.

Từ Thanh Thanh bất giác giật mình, bất quá thẹn quá hóa giận, the thé quát:

- Ngươi là cái thá gì? Dám ra vẻ trước mặt ta!

Mục Trần lạnh lùng, người hơi ngả tới trước, nhưng chưa kịp lao đi thì cô gái bên cạnh đã tiến ra trước, như một tia chớp, cả Mục Trần cũng chỉ có thể thấy được vài tàn ảnh mơ hồ.

Lạc Li xinh đêp nháy mắt xuất hiện trước mặt Từ Thanh Thanh, hàn khí cũng toát ra bức người.

- Ngươi là ai?

Từ Thanh Thanh trừng mắt lên, nhìn thấy Lạc Li xuất hiện, dung nhan xinh đẹp khiến cả cô ta cũng phải hâm mộ mà tỏ ra ghen tị, lạnh lùng cất tiếng hỏi.

Lạc Li thản nhiên nhìn lại, không hề mở miệng, tay giơ lên nhanh như cắt quét ngang.

"Chát!"

Lạc Li ra tay nhanh như tia chớp, căn bản không hề lưu tình, bàn tay trắng nõn nện lên má Từ Thanh Thanh, tiếng vang chát chúa lan tỏa khắp thạch đài sững sờ.

Từ Thanh Thanh bị tát một cái vào mặt, miệng giật giật, mắt trân trân tỏ vẻ mờ mịt, dường như còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Nàng bị người ta tát?

Âm thanh bàn tay chạm vào má vang đi, khiến cho cả thạch đài tĩnh lặng, mọi người cũng ngơ ngác nhìn diễn biến vừa xảy ra.

Thành viên Đại Hoang hội đứng phía sau Từ Thanh Thanh cũng ngây dại. Bọn họ biết rõ Từ Thanh Thanh khá điêu ngoa, dựa hơi danh tiếng đại ca của nàng Từ Hoang, tuy trong Bắc Thương linh viện không ít người ghét cay ghét đắng, nhưng trước mặt nàng ta đều ẩn giấu cảm xúc, nở nụ cười đón chào. Không ngờ hôm nay Từ Thanh Thanh lại mất mặt nơi đông người như thế, lãnh trọn một cái tát trời giáng.

Kinh ngạc chuyển qua nhìn cô gái đứng trước mặt Từ Thanh Thanh, nàng ta dung nhan tinh xảo khiến cả đám cũng thất thần.

- Ngươi...

Từ Thanh Thanh môi mềm run lên, chậm rãi quay lại, nhìn thẳng Lạc Li trước mặt, giọng điệu khó tin mà phẫn nộ:

- Ngươi dám đánh ta? Ngươi dám đánh ta?

- Cái tát vừa nãy là ta đánh cho Duẫn nhi.

Lạc Li vẫn nhìn lại, sắc mặt hờ hững, rồi đột ngột trở lại lãnh khốc vô tình, bàn tay giơ lên lần nữa, tiếp tục vòng qua.

"Chát!"

Thêm một tiếng chát chúa vang lên, lần này khiến cho mọi người ai nấy cũng phải run rẩy.

- Cái tát này, là vì ngươi mắng hắn lúc nãy. Sau này, ngươi mắng một câu, ta tát một cái.

Lạc Li thu tay lại, thản nhiên nói.

Nhức nhối trên mặt truyền đi, khiến cho Từ Thanh Thanh hoàn toàn tỉnh lại, mặt mày méo mó nhìn Lạc Li, bất chợt tay nắm lại, một thanh trường kiếm xuất hiện, linh khí quán chú vào, điên cuồng đâm vào cổ họng Lạc Li:

- Bà giết mày!

Hắc trường kiếm cũng xuất hiện, bàn tay thon thả của Lạc Li nắm chặt chuôi kiếm, bóng kiếm hiện lên, vỏ kiếm bay theo một quỹ đạo kỳ ảo, bổ mạnh xuống cổ tay Từ Thanh Thanh.

"Bốp."

Cổ tay Từ Thanh Thanh lập tức bị bầm tím, trường kiếm rơi xuống.

Từ Thanh Thanh la thảm, nắm lấy cổ tay, ánh mắt đỏ bừng tức giận, gương mặt càng thêm nhăn nhó khó coi, điên cuồng hét lên:

- Giết ả cho ta! Mau! Các ngươi mau giết ả cho ta!

Từ Thanh Thanh đã hoàn toàn điên tiết. Nhiều năm nay tung hoành khắp Bắc Thương linh viện, nào có ai dám đụng đến nàng, mà nay lại liên tiếp chịu hai tát khiến nàng tức chết được.

Chuyện này mà truyền ra, nàng sẽ là chủ đề cho người ta đàm tiếu, còn gì là thể diện được nữa?

Đám lão sinh Đại Hoang hội phía sau có vài tên thực lực mạnh mẽ. Từ Thanh Thanh dù sao cũng là muội muội Từ Hoang, hôm nay bị người ta vũ nhục nếu họ không ra tay e rằng bản thân phải có chuyện.

- Vị học muội này, ngươi ra tay nặng quá đó!

Một gã khuôn mặt bình thường, thần sắc lạnh lùng tiến lên, linh lực hùng hậu hội tụ trong tay, ưng trảo vung tới chộp vào cổ Lạc Li.

- Nếu ta là ngươi, sẽ không đụng tới nàng!

Thình lình một thanh âm băng hàn vang lên, một bóng người xuất hiện sau lưng Lạc Li, quyền kình tung ra, linh lực cuồn cuộn mang theo hắc viêm mạnh mẽ đánh vào trảo của tên kia.

- Hừ!

Tên kia thấy vậy cũng biến sắc, linh lực thúc giục càng mạnh hơn, trảo tuôn ra linh lực sắc nhọn như hóa thành tinh thể, bấu vào quyền kình mang theo hắc viêm nọ.

"Uỳnh!"

Hai người công kích, dao động linh lực bạo dũng quét tới, tên kia mặt càng thêm đặc sắc, vì hắn cảm nhận rõ sức nóng râm ran từ đầu ngón tay truyền tới, thiêu đốt linh lực của hắn, định xông vào cơ thể hắn.

Hắc viêm kia dường như có thương tổn nhất định với linh lực.

Mắt lóe lên, tên kia vội thu quyền, lui hơn mười bước.

"Ồ..."

Mọi người nhìn người vừa lui đi kia nhất thời đều kinh ngạc. Họ đều biết danh tính của hắn, đó là Trần Tụ, một thành viên cao tầng của Đại Hoang hội, thực lực Dung Thiên cảnh hậu kỳ, có thừa tư cách xếp hạng bách cường Thiên bảng, không ngờ một kích liền bị Mục Trần đánh lui.

- Trần Tụ, phế vật nhà ngươi ngay cả một tân sinh cũng không làm gì được! Các ngươi lên hết cho ta, lên hết, bắt cả đám chúng nó lại cho, ta muốn giết con tiện nhân này!

Từ Thanh Thanh điên loạn gào thét, dường như đã không còn giữ được bình tĩnh.

Trần Tụ thấy Từ Thanh Thanh la khóc om sòm, sắc mặt cũng không tốt lắm. Bọn họ là thành viên Đại Hoang hội, chẳng phải nô bộc của nàng ta, nếu không vì Từ Hoang có dặn dò, căn bản chẳng xem cô nàng đanh đá chua ngoa này vào đâu.

Mục Trần đứng trước Lạc Li, lạnh lùng nhìn Từ Thanh Thanh và đám người Trần Tụ. Tuy bên kia chiến lực rất đáng ngại, nhưng nếu muốn đấu, hôm nay họ sẽ chiều tới cùng.

Lạc Li cũng nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt cũng không tỏ ra gì cả, im lặng tao nhã, khiến cho người xung quanh bất giác so sánh với cô nàng đang la hét ỏm tỏi Từ Thanh Thanh. Quả thật là cách biệt không chỉ là trời và vực.

Từ Thanh Thanh khóc lóc om sòm một trận, thấy xung quanh chẳng ai đáp lời mình, giận run người, chỉ vào Trần Tụ nghiến răng mắng:

- Được! Các ngươi không ra tay, để ta tự lên, nếu ta bị giết xem các ngươi nói chuyện với đại ca thế nào!

Trần Tụ khóe miệng giật giật. Bắc Thương linh viện đâu có cho phép tùy tiện giết người, cũng không có ai như con điên kia mở miệng là chém chém giết giết.

Từ Thanh Thanh chẳng buồn để ý họ nghĩ cái gì, trường kiếm trở lại tay, liều mạng xông ra.

- Thanh Thanh!

Thình lình một tiếng quát như sấm rền khắp thạch đài, nhưng nghe thấy tiếng quát đó, Từ Thanh Thanh lại tỏ ra mừng như điên dại.

- Đại ca!

Từ Thanh Thanh vội ngẩng lên, nhìn thấy một quang ảnh cấp tốc bay đến, chỉ vài giây sau đã dừng lại trên không trung thạch đài, rồi lóe lên hạ xuống bên cạnh nàng ta.

Chu Linh vừa nghe Từ Thanh Thanh kêu đại ca, nhất thời trong lòng kêu không ổn.

Hắn nhìn qua, mang theo vài nét kính sợ đối với nam tử bên cạnh Từ Thanh Thanh. Tên kia mặc áo xám tro, gương mặt không mấy anh tuấn, hơi có vẻ âm tàn, đôi mắt lợi hại như diều hâu quét ngang khiến cho kẻ khác không dám nhìn thẳng.

Đó chính là siêu cấp cường giả xếp thứ năm Thiên bảng, Từ Hoang!

Người mạnh như thế cũng hiện thân ở đây sao.