Đại Minh Vương Hầu

Chương 171: Lấy đức phục người




Tiêu Phàm vội vàng lui, giống như tướng quân thua trân, lui vạn dặm nhanh như gió.

Chạy trốn, là một loại kỹ năng sinh tồn tối trọng yếu, nếu học không thông tất toi mạng.

Ví như hiện tại, Chu Doãn Văn đang có suy nghĩ khiến mình nguy hiểm đến tính mạng.

Khâm sai đại thần, phụng hoàng mệnh đi Bắc Bình trấn an Chu lão?

Tiêu Phàm rất kỳ quái, Chu Doãn văn sao lại nghĩ đến mình.

Hắn chẳng lẽ không biết mình kết bao nhiêu mối thù với Chu Lệ rồi sao?

Nếu đi Bắc Bình, phỏng chừng nửa đường sẽ bị người xử lý theo kiểu sự cố ngoài ý muốn, với vị vương gia quen âm mưu quỷ kế kia chẳng phải quá dễ dàng sao? Người ta đang chuẩn bị tạo phản, liệu có để ý đến một khâm sai đại thần quèn.

Tóm lại, nếu mình đi tất chết. Nếu người đề ra chủ ý này là Hoàng Trừng, Tiêu Phàm khẳng định không do dự đánh hắn răng rơi đầy đất, nhưng mà người này lại là Chu Doãn Văn bụng không tâm cơ a...

Đánh Hoàng đế là không đúng, nên thôi, quên đi, tha cho hắn.

Tiêu Phàm chạy rất nhanh, hắn sợ Chu Doãn Văn gọi hắn lại, thậm chí hắn còn nghĩ có nên xin nghỉ dài hạn hay không. Chờ cho Chu Doãn Văn quên ý tưởng này đi mới lại xuất hiện.

Mặt khác, hiện tại cũng là cơ hội trả thù Hoàng Trừng tốt nhất, cứ để hắn lòng vòng trước mặt Chu Doãn Văn tụng cái gì mà quân thần, dân chúng, nước cũng có thể đầy thuyền... vvv... Cứ thế thể nào Chu Doãn Văn cũng thấy phiền mà đẩy hắn đi Bắc Bình.

Ý kiến hay a, mượn đao giết người, thượng sách a.

Tiêu Phàm vì mình thông minh mà thầm đắc ý...

.....................

Chính sách tước phiên dưới sự châm ngòi của Tiêu Phàm mà khiến Chu Doãn Văn thay đổi quan điểm.

Đó là một thắng lợi, nhưng chỉ là tiểu thắng mà thôi.

Tiêu Phàm nhìn ra được, lời Hoàng Trừng đối với Chu Doãn Văn ảnh hưởng quá sâu, hắn sở dĩ buông tha quan điểm của Hoàng Trừng, một phần quan trọng là coi trọng tình bằng hữu với mình.

Đối với Tiêu Phàm mà nói, có một vị bằng hữu trọng tình nghĩa như vậy là chuyện tốt.

Đối với cả Đại Minh mà nói, có một Hoàng đế xử sự theo cảm tính như vậy lại là bi ai.

Rất rõ ràng, Chu Doãn Văn còn khiếm khuyết nhiều lắm

Đương nhiên, còn có một mối đại hoạ cho Đại Minh, Hoàng Trừng.

Nếu lão ngoan đầu này còn ở triều đình, triều Kiến Văn phân nửa lại lặp lại lịch sử, mà người xuyên việt Tiêu Phàm sẽ trở thành sử thượng tối cường đệ nhất vô năng uất ức.

Tiêu Phàm đột nhiên nghĩ muốn cùng Hoàng Trừng bàn chuyện

Ý tưởng mạc danh kỳ diệu này chợt loé lên khiến chính hắn cũng thấy sợ.

Hai đối thủ thuỷ hoả bất dung sao lại nói chuyện, mà nói chuyện gì? Lại chửi đổng nhau sao?

Nhưng hắn lại không thể không nói chuyện, hắn vẫn ôm hi vọng, hi vọng có thể nói phục lão đầu nhi này, hi vọng hắn đồng ý quan điểm của mình, ít ngăn cản mình hơn, như vậy mới có thêm chút phần thắng trước Yến vương mưu phản.

Lúc Tiêu Phàm đi đến Thừa Thiên môn cũng là lúc tay hắn đã nắm chặt.

Nói chuyện thì đi, ta là người hiện đại, trên thông thiên văn dưới tường lịch sử, sợ gì một lão đầu cổ đại? Nghĩ thông, thế giới trở nên tươi đẹp hơn hẳn!

Có câu là thế ếu nào ấy nhỉ?

Mà thôi, kệ là câu gì, nó quả thực có đạo lý!

Nghĩ đến đây, Tiêu Phàm lệnh cho bản thân cười lên, kệ cho hận Hoàng Trừng bao nhiêu thì hắn vẫn muốn mỉm cười đối mặt. Đối với hắn, nụ cười là một loại ngôn ngữ, không phân biên giới, lớn nhỏ đều giết, tạo nên thế giới hoà bình và thiện lành...

Luyện tập, luyện cười nhiều hơn, từ giờ trở đi luyện tập...

Đi qua cầu Kim Thủy, bên trái là Cẩm Y vệ Trấn Phủ Ti nha môn, địa bàn của Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm mang nụ cười đầy miễn cưỡng bước vào cửa, giáo uý canh cửa vội cúi chào, lúc ngẩng đầu lên thấy Chỉ huy sứ đại nhân đang cười âm hiểm, ai cũng rúng mình một cái, vội ngưng thở ưỡn ngực ngẩng đầu nhìn, có rắm cũng không dám phóng.

Nhìn mặt Chỉ huy sứ là biết tâm tình hắn không tốt, không muốn chết cứ nhào vô.

Đúng lúc gặp Tào Nghị, nay đang là tang kỳ của tiên đế, nhiệm vụ của Cẩm y vệ rất nặng nề, Tạo Nghị gần đây bận đến chân không chạm đất, thời gian ngủ gật cũng không có.

Tào Nghị nhìn thấy Tiêu Phàm vội vàng khom mình hành lễ, lúc tại nha môn, Tào Nghị rất biết lễ phép.

Tiêu Phàm đang cười so với khóc còn khó coi hơn, trong đầu đang cân nhắc nói chuyện tước phiên với Hoàng Trừng như thế nào, hai người không hoà hợp, nhưng mà dù sao cũng phải chào hỏi cho đàng hoàng tử tế chứ nhỉ?

Thấy Tào Nghị hành lễ, Tiêu Phàm gật gật đầu, lập tức nói:

- Tào đại ca, gọi vài người, theo ta đến phủ Hoàng Trừng một chuyến.

Tào Nghị nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu, trong lòng vạn phần nghi hoặc, Tiêu lão đệ cùng họ Hoàng kia luôn không hợp, giờ không việc gì lại chạy đến nhà hắn làm gì?

Tiếp theo Tào Nghị thấy nụ cười miễn cưỡng giả tạo của Tiêu Phàm.

Nụ cười này khiến Tào Nghị thoáng chốc hiểu ra, Hoàng Trừng lại chọc Tiêu lão đệ rồi!

Tào Nghị vốn cũng là gia hoả không biết trời cao đất dày là gì, nghe thế đằng đằng sát khí ôm quyền nói:

- Dạ!

Tiêu Phàm dang suy nghĩ nên không để ý biểu cảm của Tào Nghị, chỉ gật đầu đi ra ngoài.

Tào Nghị mặt mày dữ tợn, lập tức gọi hơn mười giáo uý tâm phúc, âm trầm đằng đằng sát khí đi theo sau Tiêu Phàm, dân chúng nhìn thấy như gặp quỷ, vội vàng tránh né.

Tiêu Phàm tâm sự trùng trùng nên không để ý, hắn bận nghĩ nên nói sao cho Hoàng Trừng buông tha chính kiến như đống phân chó kia...

....................."...,

Một hàng mười mấy người mang hai loại tâm tư bất đồng trùng trùng điệp điệp đi tới thành Tây.

Tiêu Phàm đứng cách Hoàng phủ một đoạn xa, nụ cười miễn cưởng nở quá lâu trở nên cứng ngắc, càng khó nhìn.

Gõ cửa thông báo, dạng chuyện nhỏ như thế dĩ nhiên không cần Tiêu Phàm ra tay, hắn cũng không cần tỏ vẻ gì thì một gã giáo uý đã đến trước đại môn Hoàng phủ đập rầm rầm.

Rất nhanh, cửa hông mở ra, một lão đầu gác cổng vươn đầu ra tò mò nhìn gã giáo uý.

Giáo úy hung thần ác sát nói:

- Nhìn cái gì mà nhìn! Cẩm Y vệ đây!

Lão đầu sợ tới run lên, nhìn đám giáo đầu hung thần ác sát trước cửa, mặt liền tái nhợt, đầu năm nay bị Cẩm y vệ tìm tới cửa làm gì có chuyện tốt gì?

Lão đầu không nói hai lời, xoay người chạy đi báo tin.

Giáo úy cũng là không khách khí, hung hăng đá văng cửa ra, khom mình mời Tiêu Phàm

- Đại nhân, mời ngài vào.

Tiêu Phàm lúc này mới rốt cục lấy lại tinh thần.

Hắn mờ mịt nhìn quanh một vòng, kinh ngạc nói:

- A? Tào đại ca, sao lại gọi nhiều người như vậy?

Lập tức lại nhìn cửa Hoàng phủ rộng mở, lại kinh ngạc nói:

- Cửa còn mở nữa? Lão Hoàng nay khách khí vậy? Chuyện xuân cung đồ hắn không hận ta sao?

Mọi người: "......"

Rất khó hiểu lắc đầu, Tiêu Phàm nói:

- Quên đi, đi vào trước rồi nói sau.

Nhấc chân đi vài bước, Tiêu Phàm đột nhiên nhớ điều gì, quay đầu nói với đám Cẩm y vệ:

- Các ngươi cũng cười đi, làm người phải có lễ phép! Đừng làm người ta nghĩ Cẩm y vệ chúng ta là một đám sát tinh hạ phàm, cười lên! Chúng ta là lấy đức phục người!

Tào Nghị cười lạnh nói:

- Đại nhân yên tâm, chúng ta hiểu, lấy đức thu phục người!

Mọi người nghe ra Tào Nghị nói đầy sát khí, vì thế liền hung ác âm trầm cười, y như đám tiểu quỷ vây quanh Diêm Vương, càng thêm khủng bố.

Tiêu Phàm cau mày nhìn chung quanh, nghi hoặc nói:

- Các ngươi cười...

- Đại nhân, mời vào.

- A... Được rồi.

....................."..."

Mọi người vào Hoàng phủ, bên trong phủ một mảnh yên tĩnh, hẳn là hạ nhân nghe nói Cẩm y vệ tới đây, sợ tới mức trốn hết rồi.

Tiêu Phàm nhìn quanh, nửa bóng người cũng không thấy, vẫn mang nụ cười hiền lành, nhỏ giọng nói:

- Các ngươi xem, nhà lão Hoàng cực lớn, vậy mà lại không có tí vị gia đình nào cả, im lặng như động quỷ, khó trách hắng ngày trên triều âm dương quái khí, thì ra là do phong thuỷ nhà hắn có vấn đền.

Mọi người phụ họa nói:

- Đúng vậy!

Tào Nghị đứng ở sau Tiêu Phàm phía sau, giơ tay phải đang nắm lên, sau đó xoè ra.

Chúng Cẩm Y vệ vừa thấy thủ thế này liền hiểu ý, mười mấy người nhanh chóng tìm tòi xung quanh.

Một lát sau có người báo tiền viện không thấy Hoàng Trừng.

Tiêu phàm kỳ quái:

- Các ngươi lao vào nhà người ta tìm kiếm làm gì? Quá không lễ phép...

Lúc này ở một gốc cây đào bên trái tiền viện, một cái đầu chó vàng nhỏ ló ra sủa mấy tiếng.

Tào Nghị thấy vậy không khỏi đại hỉ, cười lạnh nói:

- Chạy được hòa thượng không chạy được miếu, lão Hoàng không thấy bóng người, tiểu Hoàng* không phải vẫn còn đây sao?

(*chó vàng nhỏ: tiểu hoàng cẩu)

Không đợi Tiêu Phàm phản ứng, Tào Nghị xông lên, xách đầu con chó hung tợn hỏi:

- Tiểu tử! Cha ngươi đâu?

Tiêu Phàm trợn mắt há mồm: "......"

- Tào đại ca, ta xin ngươi, lễ phép giùm ta chút được không? Gọi các huynh đệ về đi, chưa có lệnh của ta, không được vọng động! Chúng ta không phải đến xét nhà...

Tiêu Phàm vô lực nói.

Tào Nghị gật đầu, trong mắt hiện vẻ đã hiểu, chắc là Tiêu lão đệ dự định tiên lễ hậu binh, không sai, đại trượng phu khoái ý ân cừu, phải như thế!

Tiêu Phàm dĩ nhiên không biết Tào Nghị hiểu sai ý hắn, đang định nói thêm vài câu, đã thấy Hoàng Trừng được đám hạ nhân vây quanh tức giận đi tới.

- Lão phu chỗ này! Tiêu Phàm tên gian tắc người, mang nhiều người như vậy tự ý xông vào phủ đệ đại thần triều đình, lão phu hỏi ngươi, ngươi tới bắt lão phu à? Chỉ cần ngươi có thánh chỉ, lão phu thúc thủ chịu trói, không nói hai lời! Nếu mà không có, lão phu dù liều cái mạng già này cũng phải kim điện diện thánh tố cáo ngươi!

Hoàng Trừng hiên ngang lẫm liệt như thiên thần hạ phàm đứng trước Tiêu Phàm.

- Quán Hi ca!

Tiêu Phàm nở nụ cười đã luyện tập từ lâu, thấy Hoàng Trừng sắc mặt không đúng vội sửa lời:

- Hoàng tiên sinh, đệ tử hôm nay đăng môn bái phỏng, tuyệt không ác ý, mong ngài đừng hiểu nhầm.

Nói xong Tiêu Phàm sửa sang lại y quan, thần sắc trang nghiêm lấy lễ đệ tử bái Hoàng Trừng.

Tiêu Phàm mặc dù đã là Cẩm Y vệ Chỉ huy sứ, nhưng hắn từng là Đông cung thị độc, hắn cùng với Hoàng Trừng vẫn có danh phận sư đồ, lễ này cũng là phù hợp quy củ.

Dù trong lòng vạn phần không muốn, nhưng Tiêu Phàm vẫn lễ bái rất tiêu chuẩn, vì thống nhất quan điểm tước phiên, hạ thấp mình chút có sao?

Hoàng Trừng thấy Tiêu Phàm cung kính như vậy, bất ngờ nhìn kĩ hắn, thấy hắn nở mỉm cười rất chân thành, không giống đến kiếm chuyện, Hoàng Trừng lạnh lùng hừ một cái, sắc mặt thoáng giãn ra.

Người với người ở chung tựa như soi gương, ngươi cười với gương, gương tất cười với ngươi.

Hoàng Trừng nhìn quanh Tiêu Phàm một vòng, lạnh lùng nói:

- Ngươi mang theo nhiều người như vậy đến phủ lão phu, là bái phỏng hay đe doạ?

- Bái phỏng, tuyệt đối là bái phỏng...

Tiêu Phàm cười bồi, nhìn qua phía sau nói:

- Hoàng tiên sinh cứ coi như bọn họ đi du xuân đi, đừng để ý...

....................."...,

Không đánh vào mặt người đang cười, dù Hoàng Trừng hận không thể lột da róc xương Tiêu Phàm, nhưng thấy hắn hạ thấp tư thế, cunh kính như vậy thì kinh thư đọc làu làu như Hoàng Trừng không thể đuổi Tiêu Phàm ra ngoài được, thế là quá không độ lượng rộng rãi.

Vì thế Hoàng Trừng đành phải không cam lòng mời Tiêu Phàm vào tiền đường.

Tào Nghị cùng một đám Cẩm Y vệ đừng ngoài tiền đường, uy phong lẫm lẫm như thần canh cửa.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Phàm đến Hoàng phủ, cũng là lần đầu tiên được mời vào tiền đường, bất quá hắn có chút chột dạ.

Tiêu Phàm trí nhớ không kém, hắn còn nhớ rõ trước kia sai sử Tào Nghị ném phân nhà Hoàng Trừng, lại còn tận hai lần, đúng là quá hiếp người.

Hai người phân chủ khách ngồi vào chỗ của mình, hạ nhân dâng trà.

Hoàng Trừng lại hừ một tiếng, nói:

- Tiêu đại nhân có gì muốn nói mời vào thẳng vấn đề, nói xong liền đi đi, tiểu miếu của lão phu không tiếp nổi người đâu.

Tiêu Phàm thu hồi lời dò xét định nói, mỉm cười:

- Tiên sinh quá lời, đệ tử hôm nay hết sức chân thành đến đây, không tính tình thầy trò thì chúng ta cũng là đại thần cùng triều, không phải nên nói năng hoà khí hơn sao?

Hoàng Trừng nghe vậy lại nổi giận đùng đùng, cười lạnh nói:

- Hòa khí? Tiêu Phàm, ngươi muốn nói chuyện hoà khí với lão phu sao? Lúc ngươi vã lão phu lên xuân cũng đồ ngươi có nhớ đến hai chữ hoà khí sao? Ngươi phá hoại thanh danh cả đời lão phu, để sử sách dèm pha, ngươi có nhớ đến hai chữ hoà khí? Tiêu Phàm ngươi hài lòng, đắc ý dào dạt mang Cẩm y vệ xông vào nhà lão phu, ngươi còn muốn nói chuyện hoà khí?

"Ba!" Hoàng Trừng hung hăng vỗ bàn, đứng lên lớn tiếng nói:

- Ngươi cho lão phu là ngốc tử sao? Bị ngươi đánh cho phát khóc, rồi cho một cục kẹo liền cười?

Tiêu Phàm thần sắc bất biến, vẫn mỉm cười như cũ nói”

- Hoàng tiên sinh, ngươi với ta đó là ân oán cá nhân, có bản lĩnh người có thể báo thù, đệ tử không ngại người vẽ mình lên xuân cung đồ đâu à, cũng không có gì mất mặt.

Hôm nay đệ tử đến là muốn bàn quốc sự với tiên sinh, mong tiên sinh công tư rõ ràng.

Hoàng Trừng bị Tiêu Phàm nói hồi sinh hồ đồ, vẻ mặt liền cứng lại, vừa nặng nề ngồi lại, cả giận nói:

- Tiểu tử ngươi cậy thiên tử tin tưởng liền vô pháp vô thiên, ngươi biết gì là quốc sự? Ngươi muốn thương nghị quốc sự gì với lão phu?

Tiêu Phàm mỉm cười, từng chữ một nói:

- Ta muốn cũng tiên sinh thương nghị việc tước phiên.

Hoàng Trừng lạnh lùng nói:

- Tước phiên? Sao không bàn trên kim điện, lại tới nhà lão phu?

- Kiến nghị tước phiên của Hoàng tiên sinh, hoàng thượng đã nói cho ta, ta rất không ủng hộ, cho nên hôm nay đặc biệt đến...

Lời còn chưa dứt, Hoàng Trừng giống như mèo bị giẫm phải đuôi nhảy dựng lên, giận dữ nói:

- Ngươi không ủng hộ? Ngươi không ủng hộ cái gì, ngươi có tư cách ủng hộ sao? Tiểu tử, loại gian thần như ngươi có tư cách luận quốc gia đại sự sao?

Hoàng Trừng rất để bụng chuyện tước phiên, suy nghĩ vài năm, tự nhiên là phi thường hoàn mỹ, tâm huyết mấy năm hao phí bị một người trẻ tuổi hoàn toàn phủ định, hắn có thể không giận dữ được sao?

Hoàng Trừng nói xong, cơn giận chưa nguôi, hắn liền phất tay, chung trà trên bàn bị hắn gạt phăng, rơi vỡ nát.

Tào Nghị đứng ớ tiền đường, nghe tiếng chung trà rơi vỡ, đuôi lông mày nhảy dựng lên.

Ai vừa ném chén trà vậy? Đàm phán giữa họ xem ra không xong rồi!

Lập tức Tào Nghị không hề chần chừ, hét lớn một tiếng:

- Các huynh đệ, động thủ!

Lập tức hơn nhóm Cẩm y vệ đằng đằng sát khí xông tới Hoàng trừng.

Biến cố phát sinh quá đột nhiên, làm Hoàng Trừng và Tiêu Phàm cực kỳ hoảng sợ, giật mình, hai người sợ đến run rẩy cùng hô:

- Chuyện gì vậy?

Vừa dứt lời, Hoàng Trừng bị đám Cẩm y vệ vây quanh, quyền cước bùm bùm cùng với tiếng kêu thảm thiết bi phẫn của Hoàng Trừng vang lên.

Tiêu Phàm ngồi yên bất động, ngây người nhìn biến cố xảy ra, đầu óc trống rỗng.

Tào Nghị bọn họ... Làm gì vậy? Ta không ra lệnh mà?

Tiêu Phàm chợt giật mình, vội vàng xông lên hét lớn:

- Dừng tay! Mịa nó dừng tay cho ta! Ai cho các ngươi động thủ?

Mọi người đang đánh vui vẻ, thấy Tiêu Phàm hô lớn vội dừng lại, tản ra. Chỉ còn lại Hoàng Trừng nằm rên rỉ trên mặt đất.

Tiêu Phàm vội xông tới nâng hắn dậy, bi thiết nói:

- Hoàng tiên sinh, ngài... Không sao chứ?

Hoàng Trừng bị đánh bầm dập, hắn cố gắng mở mắt, lão lệ tung hoành cầm lấy tay áo Tiêu Phàm, suy yếu nói:

- Ngươi, ngươi nói thật cho ta biết, hôm nay... Thật sự là tới bái phỏng ta sao?

Tiêu Phàm vội vàng gật đầu, thành khẩn nói:

- Thật sự là đến bái phỏng ngài! Ta thề ta muốn lấy đức phục tâm.

Hoàng Trừng ô một tiếng, giống như khóc giống như cười rên rỉ nói:

- ... Lấy đức phục người?

- Đúng!

Hoàng Trừng toàn thân co rúm, hai mắt trợn trừng, tức giận ngất đi.