Đại Quốc Tặc

Chương 106: Chọn nha hoàn




Cảnh phủ từng có Hầu tước, tuyệt đối là nhà quyền quý lớn nhất huyện Ninh Viễn.

Hơn nữa hộ vệ Cảnh phủ ác danh hung hãn nổi danh toàn bộ kinh thành, cho nên mặc dù người môi giới khéo léo, biết ăn nói, nhưng khi đối mặt Lâm Nhã, cũng vẫn là không khỏi cảm thấy có chút nơm nớp lo sợ.

Tuy nhiên thương nhân trọng lợi, người môi giới vì có thể làm thành cuộc làm ăn hôm nay, tốt nhất có thể cùng thiết lập quan hệ hợp tác đáng kể với Cảnh phủ, cho nên sau khi ngắn ngủi câu nệ qua đi, liền bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Lâm Nhã.

Lúc này phía sau người môi giới, một dãy đứng hơn ba mươi nữ tử tuổi từ mười hai tuổi đến hai mươi tuổi.

Hộ vệ Cảnh phủ tìm được người môi giới đã nói rõ, muốn mua nha hoàn, tuổi không thể quá lớn, cũng không có thể quá nhỏ.

Hơn ba mươi người này, cũng không phải đều là của người môi giới này.

Biết đến Cảnh phủ muốn mua tôi tớ, người môi giới tự nhiên là vô cùng coi trọng, nếu là có thể thiết lập quan hệ hợp tác lâu dài với Cảnh phủ, về sau còn sợ không kiếm được tiền? Hơn nữa nếu là có thể lại cùng Cảnh phủ dính líu một chút chút quan hệ, như vậy toàn bộ địa giới huyện Ninh Viễn, bao gồm Huyện lệnh quan phụ mẫu trong đó, cũng không ai dám ở trên phương diện làm ăn này bóc lột mình rồi.

Vì vậy bà ta vội vàng bảo vài người quen biết cùng nhau đưa tới một ít cô gái tướng mạo không tệ, tuổi lớn nhỏ thích hợp.

Lâm Nhã nghe người môi giới giới thiệu, trên mặt cũng là bất động thanh sắc.

Vừa thật sự đánh giá các cô gái trước mắt, vừa nâng chung trà lên khẽ nhấp.

Người môi giới nói nửa ngày, miệng đắng lưỡi khô, nhưng thấy trước mắt vị Thiếu phu nhân Cảnh phủ xinh đẹp cực kỳ ngồi ngay ngắn vững vàng, sắc mặt thản nhiên, một chút tỏ vẻ đều không có, liền dần dần ngậm miệng.

Rất hiển nhiên, vị Thiếu phu nhân Cảnh phủ này là một người có chủ kiến, sẽ không bởi vì lời của bà ta, mà thay đổi quyết định.

Gặp được khách hàng như vậy, tốt nhất là ít nói chuyện, chớ chọc người ta phiền chán.

Người môi giới thường xuyên nói chuyện làm ăn cùng nữ chủ nhân nhà địa chủ nhà quyền quý, nhiều ít coi như là gặp qua quen mặt đấy.

Mắt đẹp của Lâm Nhã, cẩn thận đánh giá trên người một đám cô gái ở trước mặt phát hiện trong hơn ba mươi cô gái này có hơn phân nửa tướng mạo đều là rất tốt, hơn nữa một đám khí chất tính cách không giống nhau, cũng biết, người môi giới vì tiếp cận mà xuất ra nhiều cô nương tướng mạo tốt như vậy hẳn là hạ một phen tâm tư.

Người môi giới cung kính xoay người đứng, chờ đợi Lâm Nhã chọn lựa, nhưng vào lúc này, Lâm Nhã lại đứng dậy đi tới trước bàn Giang Long, sau đó ngồi xuống, nhẹ giọng bắt chuyện với Giang Long, chỉ chốc lát, tiếng hai người cười khẽ truyền đến.

Mặc dù người môi giới kinh nghiệm thương trường kiến thức rộng rãi, lúc này cũng chỉ biết trợn tròn mắt.

Vị này Thiếu phu nhân Cảnh phủ này rốt cuộc là có ý tứ gì?

Mua hay là không phải mua a?

Một câu không nói, đem mình và đám nữ hài tử tất cả đều bỏ lại ở nơi này.

Muốn theo sau hỏi một tiếng, nhưng lại sợ hành vi quá mức lỗ mãng, làm hỏng đơn hàng kinh doanh lớn này.

Cuối cùng người môi giới cắn răng, quyết định đứng ngay tại chỗ, dù sao Thiếu phu nhân Cảnh phủ cũng không nói không mua.

Chịu chút khổ, chịu chút mệt tính là cái gì?

Chỉ cần mình cũng đủ cung kính, cho dù đơn hàng kinh doanh này không thành, nghĩ đến Thiếu phu nhân Cảnh phủ cũng sẽ phần thưởng chút tiền nước trà.

Đám nữ hài tử bị bỏ lại ở trong này, ban đầu cũng có chút sững sờ, tuy nhiên thời gian cũng không lâu sau, đã có người thấp giọng nói nhỏ lên.

Lại sau một lúc sâu, tất cả cô gái cũng đều bởi vì giờ phút này tâm tình bất đồng, mà đều tự lộ ra thần sắc vẻ mặt không đồng nhất.

Lâm Nhã tuy rằng cùng Giang Long nhỏ giọng trò chuyện, nhưng lực chú ý cũng vẫn thả ở bên cạnh.

Thời khắc chú ý đến động tĩnh của những nữ hài tử này.

Nhất là lúc trước nhìn một lần, trong lòng bước đầu cảm thấy mấy cô gái kia không tệ, nàng lại lưu ý nhiều hơn vài phần.

Theo thời gian trôi qua, một số người làm cho nàng thất vọng, cũng có một vài người lúc trước không xuất chúng bởi vì biểu hiện tốt cũng lọt vào ánh mắt của nàng.

- Phu quân, thiếp thân đi chọn nha hoàn đây.

Lâm Nhã đứng dậy, phúc thân thi lễ đối với Giang Long.

Giang Long nhẹ nhàng xua tay:

- Đi thôi.

Hắn đã sớm xem thấu dụng ý Lâm Nhã làm như vậy.

Lâm Nhã chậm rãi nhẹ nhàng một lần nữa đi trở về.

- Thiếu phu nhân!

Người môi giới há miệng thở dốc.

Tuy nhiên trực tiếp bị Lâm Nhã phất tay đánh gãy, sau đó hươi tay điểm nhẹ, chỉ ra các cô gái trước mặt không thích hợp, lại mở miệng nói:

- Tiểu nhị, mang những cô gái này đi lầu một, cho các nàng mấy bàn rượu và thức ăn ngon.

- Vâng!

Tiểu nhị nguyên bản còn bất mãn với những khách nhân này lại có thể ở trong này làm việc buôn bán, một đống lớn người như vậy gần như chiếm hết lầu hai, nhưng chưởng quầy trầm ngâm một lát không nói thêm gì, gã tự nhiên cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở.

Lại không nghĩ khách nhân hào phóng, không ngờ để cho những cô gái này ngồi xuống, thưởng cho rượu và thức ăn.

Phải biết Hoàng Kim Lâu là tửu lâu thứ nhất huyện Ninh Viễn, tiêu phí không thấp đấy.

Cho những cô gái này ba bàn, có thể có bảy tám lượng bạc nhập trướng.

Đám nữ hài tử bị chọn ra phần lớn lộ ra thần sắc không cam lòng, nhưng Lâm Nhã tướng mạo tuyệt diễm, nữ giới ở trước mặt nàng vốn là sẽ có áp lực rất lớn, hơn nữa trên người nàng cũng có một lượng thản nhiên uy nghiêm, cho nên không ai dám nhảy ra gây rối.

- Các ngươi cũng ngồi đi.

Lâm Nhã phân phó tiểu nhị dâng trà cho các cô gái ở lại, lại mang lên một ít điểm tâm.

Vài cô gái lanh lẹ ngồi xuống, bưng trà liền uống, cầm điểm tâm liền ăn.

Cũng có mấy cô gái con do dự một chút, ngồi nửa bên mông.

Còn có mấy người còn lại vẫn đang đứng, cúi đầu không dám ngồi xuống.

Người môi giới thấy vậy âm thầm trừng mắt liếc nhìn mấy người nhát gan một cái, thật sự là những thứ không có sĩ diện!

Lâm Nhã thái độ tao nhã nâng chung trà lên, dùng nắp chén gẩy gẩy lá trà phập phềnh trên mặt nước, môi đỏ mọng khẽ nhấp một ngụm, đối với biểu hiện của mấy cô gái, không có lộ ra thần sắc kinh ngạc, hiển nhiên đã là dự liệu được trước.

- Ngươi tên là gì?

Lâm Nhã nhìn về phía cô gái vẫn đang đứng ở nơi đó, thần sắc khẩn trương, tay vặn góc áo hỏi.

- Nô tỳ, nô tỳ kêu Lâm Nhị Nha.

Cô gái lắp bắp trả lời.

- Trước kia đã từng làm việc trong phủ nhà ai chưa?

Lâm Nhã nhìn ra cô bé này xuất thân trong nhà nông hộ, hơi không phóng khoáng, hơn nữa có vẻ có chút trì độn thật thà chất phác, nghĩ đến hẳn là trong nhà đột nhiên gặp phải khó khăn, lúc này mới bị bán.

- Ừ.

Lâm Nhị Nha kinh hoảng nói:

- Tuy nhiên nô tỳ sẽ cố gắng học.

- Ngươi đứng ở bên đó.

Lâm Nhã chỉ chỉ bên tay phải.

Lâm Nhị Nha nghĩ đến không được lựa chọn, trong khoảng thời gian ngắn đã nước mắt ngắn nước mắt dài.

Há miệng thở dốc, muốn khẩn cầu, nhưng cuối cùng không có nói ra.

Lâm Nhã lúc này nhìn về phía một cô gái ngồi bên mông, nhưng không có dám uống trà ăn điểm tâm:

- Ngươi tên gì, bao nhiêu tuổi?

Cô gái vội vàng đứng lên, khom gối thi lễ, cung kính trả lời:

- Thưa Thiếu phu nhân, nô tỳ kêu Bảo Châu, năm nay mười lăm tuổi.

- Bảo Châu?

Lâm Nhã bật cười, bên người Giang Long có một Bảo Bình, có một Tang Chu, vị này đến là lấy hết tên của hai người họ rồi.

Từ đó có thể thấy được Bảo Châu từng ở quý phủ khác làm việc, nàng cũng không hỏi nhiều hơn nữa, chỉ bảo nàng và Lâm Nhị Nha đứng chung một chỗ.

Lâm Nhị Nha biểu hiện thật sự không tốt, cho nên Bảo Châu cũng nghĩ đến rớt rồi.

Trước khi đến người môi giới có giới thiệu qua, lần này chọn nha hoàn chính là một vị khách hàng lớn, nếu ai có thể được lựa chọn về sau tất nhiên là ăn ngon uống sướng đấy, hơn nữa lăn lộn là tốt rồi, về sau nói không chừng người môi giới còn có thể đến cửa nhờ vả, cho nên Bảo Châu khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Kế tiếp, Lâm Nhã lại hỏi mấy cô gái, tuy nhiên không cho các nàng đứng dậy, vẫn để các nàng ngồi uống trà ăn điểm tâm.

Lâm Nhị Nha cùng Bảo Bình càng thêm xác định mình không được chọn trúng.

- Ngươi giới thiệu mình một chút đi.

Đúng lúc này, Lâm Nhã đột nhiên nhìn về phía một cô gái tướng mạo thượng giai, nhưng không tính là có bao nhiêu mỹ mạo, nhưng khí chất có chút thanh nhã, hơn nữa vẫn thần sắc bình tĩnh.

- Nô tỳ tên Phương Tình.

Cô gái chậm rãi từ chỗ ngồi đứng dậy, khom gối thấp người đối với Lâm Nhã, hai tay đỡ ở bên hông, làm cái vạn phúc tiêu chuẩn:

- Năm nay mười tám tuổi, phụ thân nô tỳ từng là Huyện lệnh một thị trấn hơn mười vạn nhân khẩu, tuy nhiên bởi vì quá mức cổ hủ, không hiểu được biến báo, cuối cùng bị thượng quan tìm lý do, đã đánh vào lao tù.

Phụ thân hàm oan không giải, chết trong tay ngục tốt.

Mẫu thân lần lượt bệnh nặng, rơi vào đường cùng, nô tỳ chỉ có thể bán mình làm nô, được chút tiền tài chữa bệnh cho mẫu thân.

Khi nói những lời này, sắc mặt Phương Tình vẫn đang rất là bình tĩnh, trong ánh mắt cũng không có nửa điểm cảm xúc giao động, dường như không phải đang nói những chuyện chính mình đã trải qua.

Người môi giới cũng luống cuống, Phương Tình không phải người trong tay bà, lúc trước nhìn khí chất không tệ, liền mang đi theo, nhưng không nghĩ lại là con cháu của quan phạm tội.

Lập tức định quỳ xuống dập đầu nhận sai, tuy nhiên nhưng đã bị Lâm Nhã trước một bước xua tay ngăn cản:

- Hóa ra cũng là con nhà quan.

- Nô tỳ không dám.

Phương Tình cúi đầu.

- Ngươi nói một chút, những người này, ta đều chọn trúng người nào?

Lâm Nhã đột nhiên bắt đầu khảo sát.

- Nếu nô tỳ sở đoán thật đúng mà nói, hă/n là chỉ có Lâm Nhị Nha và Bảo Châu.

Lâm Nhã từ chối cho ý kiến:

- Lý do.

- Lâm Nhị Nha tuy rằng thành thật, nhưng thân gia trong sạch, đáng giá tín nhiệm, có chí tiến thủ, trước tiên có thể làm cái nha hoàn tam đẳng, dạy dỗ vài ngày, có thể trở thành nha hoàn nhị đẳng hợp cách.

Phương Tình vâng lời chậm rãi mà nói:

- Về phần Bảo Châu, vài người khác cũng không kém so với nàng.

- Tuy nhiên nô tỳ thấy Thiếu phu nhân lúc nghe thấy tên Bảo Châu, dường như muốn bật cười, có thể là vì tên như vậy, cho nên mới may mắn lọt vào mắt ngài đi.

Lâm Nhã cũng không đáp lại phỏng đoán của Phương Tình, thình lình mở miệng:

- Ta muốn mua một đại nha hoàn, bốn nha hoàn nhị đẳng, hơn nữa bốn nha hoàn tam đẳng, ngươi giúp ta chọn đủ.

- Cảm ơn Thiếu phu nhân tín nhiệm.

Thần sắc Phương Tình, rốt cục hiện lên một chút kích động.

Tiếp theo, liền chọn lựa từ trong các cô gái ở lại.

Người môi giới thì sửng sốt, tuy rằng bà coi như kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này.

Chỉ chốc lát, Phương Tình chọn đủ số lượng.

Lâm Nhã cũng không nói thêm cái gì, trực tiếp bảo người tính tiền.

- Cảm ơn Thiếu phu nhân, cảm ơn Thiếu phu nhân.

Người môi giới tiếp nhận ngân phiếu, cười toe tóe không ngừng.

Một chút bán đi chín người, tổng cộng được hơn bốn mươi lăm lượng, hơn nữa một người trong đó còn có thể là đại nha hoàn bên người Lâm Nhã, tương lai nếu gặp được phiền toái có thể đến cửa cầu, hôm nay cuộc trao đổi này đúng kiếm lớn.

Sau khi người môi giới thu ngân phiếu, cũng không lập tức rời khỏi:

- Về sau Thiếu phu nhân nếu là...

Lâm Nhã cũng không đợi bà nói cho hết lời, đã thản nhiên mở miệng nói xen vào:

- Tương lai còn có thể tìm ngươi làm việc buôn bán hay không, đều xem ngươi làm người như thế nào.

Người môi giới không hiểu, ngẩn ngơ tại chỗ.

Phương Tình mới tiến lên vài bước dẫn người môi giới rời khỏi, lúc đi đến đầu bậc thang, người môi giới đột nhiên lấy nhanh ra một thỏi bạc, âm thầm nhét vào trong tay Phương Tình.