Đào Hoa Yêu Yêu

Quyển 2 - Chương 33: Nói cho anh tôi không yêu anh nữa 1




Trong bóng đêm, Sở Phi giật giật, bởi vì thang máy xóc lên không cẩn thận đụng vào bả vai, chỗ đau ở xương quai xanh khiến anh nhíu mày nhưng không kêu lớn. Anh cố gắng thở khẽ, điều chỉnh hơi thở có chút mất ổn định, sau đó theo trí nhớ đi về phía Đào Hoa Yêu Yêu, cố gắng bình thản nói:

–          Yêu Yêu?

Không ai trả lời.

Trong lòng Sở Phi hơi hoảng lên, cố gắng đứng thẳng dậy, anh cao giọng hơn gọi

–          Yêu Yêu?

Vẫn không ai trả lời, trong thang máy yên tĩnh không một tiếng động, Sở Phi bắt buộc bản thân phải trấn định. Anh bắt đầu chậm rãi đi theo trí nhớ tới góc Đào Hoa Yêu Yêu đứng. Vừa đi vừa khẽ gọi tên cô, đi qua, chạm đến vách tường lạnh như băng. Anh hơi dừng lại, kiên định sờ sờ xuống phía dưới, đụng ngay tới thân thể đang ngồi cuộn tròn lại

–          Đừng động vào tôi

Bỗng nhiên cô xẵng giọng nói

Tay Sở Phi hơi khựng lại, sau một lúc lâu, anh yên lặng thu hồi thủ rút tay về, nhẹ nhàng hỏi:

–          Có bị làm sao không

–          Không cần anh xen vào!

Câu trả lời sắc nhọn như gai của con nhím nhưng giọng nói khẽ run lại tiết lộ ra cô sắp không khống chế được cảm xúc.

Sở Phi hơi run lên rồi yên lặng vươn tay kéo Đào Hoa Yêu Yêu vào lòng, cảm giác trong lòng có tiếng thở khẽ rồi sau đó là sự giãy dụa nhưng anh vẫn chỉ kiên định ôm lấy cô. Cả người cô như con mèo giương nanh múa vuốt cuối cùng cũng vẫn ở trong lòng anh. Anh ôm đầu cô vào ngực mình, nơi có thể nghe tiếng tim anh đập rồi thản nhiên nói:

–          Không có việc gì, có anh ở đây

Trong bóng tối, Đào Hoa Yêu Yêu cố gắng chống cự lại cảm giác sợ tối. Cô sợ bóng tối từ nhỏ, cả đêm lúc nào cũng phải bật đèn ngủ mới dám ngủ, nay thang máy tối om khiến cô sợ hãi run run, chỉ cố gắng chống đỡ mới miễn cưỡng mà không khóc thét lên. Cô biết, Sở Phi ngay tại bên cạnh, trong khoảnh khắc đen tối, anh tiến đến, cô theo bản năng muốn dựa vào nhưng chốc lát cô lại nhớ lại anh thấy cô như thấy người lạ, ngay cả đi cùng thang máy với cô cũng không muốn. Trong lúc nhất thời vừa sợ hãi lại vừa đau lòng nên chua ngoa đẩy anh ra. Đào Hoa Yêu Yêu mơ hồ nghĩ, ngay cả chẳng có mặt mũi cũng không thể hèn mọn đến thế mà tìm anh để dựa vào… Trong lúc hoảng hốt, lại bỗng nhiên cảm nhận được Sở Phi ôm mình vào lòng. Đào Hoa Yêu Yêu kinh hoảng, theo bản năng muốn kháng cự nhưng đôi bàn tay lạnh lẽo quen thuộc ấy ôm cô vào lòng, vừa ôn nhu lại vừa cứng rắn, ấn đầu cô vào vòm ngực rộng lớn mà quen thuộc ấy. Quen thuộc đến độ khiến cô đau lòng, không đủ sức chống lại. Tiếng tim anh đập thật chân thật khiến cô sụp đổ mọi phòng tuyến.

Hơi thở mang theo mùi thuốc quen thuộc ấy lượn lờ quanh chóp mũi Đào Hoa Yêu Yêu. Anh vững vàng ôm cô, dùng sức mà ôm. Đáng lẽ cô nên hung hăng đẩy anh ra nhưng anh nói, có anh ở đây… Anh đã từng hung hăng vứt bỏ tình yêu của cô lại nói với cô rằng có anh ở đây.

Trong vòng ôm quen thuộc, tim cô đập loạn, trong phút chốc, sự tủi thân mãnh liệt dâng trào, cô thực sự rất nhớ anh, rất nhớ anh…

–          Em có bị thương không?

Tiếng nói trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu, trong bóng tối, không có sự xa cách như ngày thường, vừa trầm thấp lại rất dịu dàng. Đào Hoa Yêu Yêu hoảng hốt, có thể tưởng tượng, từ khi gặp lại cho đến bây giờ anh luôn lãnh đạm khiến cô không dám nghĩ nhiều. Không dám động đậy, nhưng nước mắt đã rơi. Bởi vì, có lẽ, chính là ảo giác…

Sau một lúc lâu, người con gái trong lòng chỉ yên lặng. Thấy cô hồi lâu không trả lời, không giận cũng không phản đối như trước ngược lại càng khiến Sở Phi lo lắng, chẳng lẽ cô thực sự bị thương.

Không nhịn được cao giọng hỏi, lời nói chứa đựng tia run rẩy:

–          Yêu Yêu, rốt cuộc bị thương ở đâu? Đừng làm anh sợ!

Nói xong vẫn rất lo lắng, đơn giản sờ sờ đầu người con gái trong lòng rồi chậm rãi vuốt xuống dưới. Định rằng nếu cô không nói thì anh phải đích thân xác nhận cô an toàn nhưng cô lại né tránh.

–          Tôi không sao…

Cuối cùng Đào Hoa Yêu Yêu cũng run run mở miệng, giọng nói khàn khàn đậm giọng mũi. Cô không sao là tốt rồi. Sự lo lắng trong lòng cuối cùng cũng thoáng lơi lỏng, Sở Phi khẽ, tiếng nức nở be bé truyền vào tai, chỉ một tiếng, như có như không nhưng trong bóng tối lại vô cùng rõ ràng, hung hăng xé nát tim Sở Phi. Anh bất giác ôm chặt người con gái trong lòng hơn.

Cô dựa vào anh, khẽ nói, không còn những mũi nhọn lúc trước nữa mà là sự u buồn sâu sắc:

–          Chẳng phải anh không muốn đến gần tôi…

Sở Phi yên lặng, ngay khi cô nghĩ anh sẽ không trả lời thì anh nhẹ nhàng nói:

–          Em sợ tối

Đào Hoa Yêu Yêu kinh ngạc, cô không thể khống chế bản thân, thốt lên:

–          Nhưng anh vẫn không để ý đến em

Giọng nói quanh quẩn trong không gian yên tĩnh, sự oán hận sâu sắc như vấn vít không tan.

Ngoài tiếng thở cũng chẳng có lời đáp nào

Trong bóng tối, Đào Hoa Yêu Yêu ngẩng đầu nhìn về phía Sở Phi nhưng trước mắt chỉ là màn đen, bọn họ gần trong gang tấc mà không thể nhìn thấy nhau.

Sau một lúc lâu, Đào Hoa Yêu Yêu cười nhẹ một tiếng, suy sụp ngã vào lòng Sở Phi, như kiệt sức, cô không nói chuyện, lấy tay che mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay…

Anh không nói gì… có lẽ đây là câu trả lời tốt nhất

Đủ, đủ rồi.

Sau một lúc lâu, Đào Hoa Yêu Yêu nhẹ nhàng đẩy Sở Phi ra, cô thở sâu một hơi, cố gắng cười thật tươi

–          A… xin lỗi

Cô khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng có chút run rẩy. Sau đó, không đợi Sở Phi trả lời, cô nói luôn, cô cần một tiếng trống khiến tinh thần hăng hái:

–          Ha ha, xin lỗi nhé, Sở Phi. Gần đây em nghĩ chắc vẫn rất thất thố nhưng anh nên hiểu em là Đào Hoa Yêu Yêu chưa từng gặp thất bại. Lần này bị ngã cú ngã đau như thế vì anh khó mà không tức giận. Anh là đàn ông đừng so đo với em

Nói xong còn ngu ngốc mà nắm bả vai Sở Phi, cảm giác anh đột nhiên cứng đờ, dường như hít phải ngụm khí lạnh vậy. Cô cố ý nhíu mày:

–          Đừng nhỏ mọn như vậy được không? Sở Phi, em biết gần đây em luôn làm cho anh khó xử nhưng anh bỏ em, em làm thế cũng bình thường thôi. Nhưng nể tình anh còn nhớ em sợ tối, chúng ta coi như hòa.

Sở Phi yên lặng, trong bóng đêm nhìn về phía Đào Hoa Yêu Yêu, đau lòng đến khó thở. Ngay tại khoảnh khắc anh không nhịn nổi định ôm cô vào lòng thì thái dương đau đớn như bị kim châm, dần dần, như gáo nước lạnh dội vào đầu, hung hăng đánh thức lí trí của anh. Anh nắm chặt đôi tay đã vươn ra, buông thõng xuống bên người, không nhúc nhích

Anh, không thể…

Nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt tươi cười trong bóng tối. Đào Hoa Yêu Yêu hoàn toàn không biết sự khổ sở trong thoáng chốc đó của Sở Phi, cô chỉ biết là anh vẫn lẳng lặng, cho nên cô chỉ đành vui vẻ, thoải mái nói

–          Yên tâm, sau này em sẽ không dây dưa với anh nữa

Vẫn không ai đáp lại

Đào Hoa Yêu Yêu cắn chặt răng mỉm cười, dùng giọng nói hạnh phúc nhất mà cô nghĩ nói:

–          Em nói thật đấy, sau khi gặp lại, sở dĩ vẫn vùng vằng như thế chẳng qua vì em nhỏ mọn mà thôi. Em với anh, thật sự chẳng còn gì…

Thở sâu một hơi, cô cười ngọt ngào nhưng càng cười thì nước mắt càng rơi:

–          Bởi vì em có bạn trai rồi…

Trong bóng đêm, Sở Phi ngẩn ra, không kịp suy nghĩ vội hỏi

–          Bạn trai?!

Cô có bạn trai?! Sự chua xót dâng lên, bất giác anh nắm chặt tay cô

–          Đau…

Lực từ tay truyền đến đột ngột khiến cô không kịp phòng bị, khẽ rên lên.

Sở Phi như bừng tỉnh, vội buông tay cô:

–          Xin lỗi.

Anh chua chát nói, cảm giác trong lòng vô cùng hỗn độn.

Đào Hoa Yêu Yêu vẫn cố gắng mỉm cười, nói như không để ý:

–          Đúng thế, cho nên anh không cần tức giận, cũng không cần phải tránh em ngàn dặm như thế. Mọi người tốt xấu gì cũng từng quen biết, mua bán không thành nhưng tình nghĩa vẫn còn…

Không diễn nổi nữa… thực sự không diễn nổi nữa…

Dùng sức nắm chặt hai tay đang run, Đào Hoa Yêu Yêu thở sâu một hơi:

–          Ai. Không biết thang máy chết tiệt này khi nào mới bình thường lại. Còn nói cái gì mà hệ thống vô cùng hoàn thiện, chỉ mất điện 5 phút sẽ phát ra tín hiệu cảnh báo. Chó má, nhất định phải đi tìm bọn này mắng cho một trận

–          Thang máy không còn rung, hẳn là trục trặc bình thường. Vừa rồi anh đã ấn chuông báo nguy hiểm, hẳn sẽ được giải quyết nhanh thôi

Sở Phi nhẹ nhàng giải thích, sau một hồi yên lặng, anh nhẹ nhàng nói:

–          Yêu Yêu, xin lỗi

–          Không sao, không sao. Dù sao em cũng không ít lần làm anh mất mặt. Yên tâm, bạn trai mới của em chăm sóc em hơn anh nhiều, so với anh ấy, anh chẳng bằng 1 phần mười. Anh ấy rất yêu em, cho nên, cho nên…

Đào Hoa Yêu Yêu hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói:

–          Cảm ơn anh khi nãy đã an ủi em trong bóng đêm

Cảm ơn anh từ chối em nhưng cũng cảm ơn anh đã an ủi em.

Trong bóng đêm, Sở Phi không nhìn được bộ dạng của Đào Hoa Yêu Yêu thế nào, anh biết cô hiểu lầm, nhưng cứ thế đi. Thế này là tốt nhất, huống chi, cô đã có bạn trai…

Trái tim vô cùng đau đớn nhưng ít nhất cô đã có bạn trai…

Sở Phi tự cười đầy chua xót.