Đệ Nhất Tướng Công Ngây Thơ (Đệ Nhất Manh Phu)

Chương 78: Phiên ngoại 3




Lúc Hồng Hồng gả cho ta, ta không hề biết một thê tử đối với ta mà nói có ý nghĩa gì. Thời điểm ấy, thậm chí ta không biết chữ “ta” này, có thể dùng để chỉ mình, ta là Đông Phương Manh, Đông Phương Manh là ta.

Hồng Hồng gọi ta Manh Manh. Thế nên, ta lại trở thành Manh Manh.

Ta luôn luôn biến.

Lúc ở trong chùa, ta cảm thấy ta không khác gì cái cây, tảng đá, con sâu.

Ta nhìn rất nhiều, nhìn trời, nhìn mây, nhìn lá rơi, nhìn mặt trời mọc. Chúng tạo nên thế giới màu sắc rực rỡ trong mắt ta.

Ta nghe rất nhiều âm thanh, gió thổi, nước chảy, chim hót líu lo, lá kêu xào xạc, còn có rất nhiều người nói chuyện. Ta luôn cho rằng, những âm thanh này không có gì khác nhau.

Ta không hề biết mình có thể nói. Hòa thượng trong chùa thích nói chuyện với ta. Sau này ta nói cho Hồng Hồng biết, nàng nói, những hòa thượng đó đang tụng kinh. Tức là nói ta và mấy tượng đá kia không khác gì nhau, các hòa thượng cũng thích tụng kinh cho chúng nghe. Ta nói với Hồng Hồng cảm nghĩ của ta, nàng cười rất đẹp, nói ta đáng yêu.

Cái từ đáng yêu này, cũng là Hồng Hồng dạy ta, thường hay dùng trên người mấy đứa nhỏ của chúng ta nhất. Ta cũng cảm thấy chúng rất đáng yêu, rất ngọt, rất ấm.

Hồng Hồng nào chỉ đáng yêu, nàng hơn hẳn đáng yêu nhiều, ta không biết nói làm sao cả. Hiện tại ta biết ý nghĩa rất nhiều từ, nhưng ta lại luôn tìm không thấy từ thích nhất, để hình dung Hồng Hồng ta thích nhất.

Vì thế ta thật sầu não. Đúng rồi, cái từ sầu não này là Cây Đuốc Nhỏ dạy ta, nó nói nó rất sầu não, nhất là lúc Hồng Hồng muốn kiểm tra nó viết chữ và học bài, còn có lúc nó lại làm vỡ đồ hoặc là ăn vụng, hoặc là lúc nó lại rụng một cái răng bị Cái Làn Nhỏ cười.

Nó sầu não, hình như không giống ta lắm.

Lúc mặt trời lên, Hồng Hồng tìm ta, tay bưng một cái dĩa, đậy nắp lại, cười bảo ta đoán xem bên trong có gì. Ta đoán là bánh, bởi vì ta thích ăn bánh Hồng Hồng làm nhất. Nàng ngồi xuống, để ta tự mở ra xem.

Ta mở ra rồi, phát hiện đó là một thứ ta không biết, hình dạng như quả đào nhỏ, rất nhiều màu, ngửi mùi thơm thơm ngọt ngọt, có vẻ giống kẹo bọn Cây Đuốc Nhỏ thích ăn.

Ta cũng thích ăn kẹo.

Hồng Hồng nói với ta, hôm nay là mồng bảy tháng bảy, là lễ tình nhân.

Ta hỏi lễ tình nhân là gì, nàng đáp là ngày lễ dành cho nam nữ thích nhau, là tết của ta và nàng. Ta rất vui, nên ta hôn nàng một cái, mắt nàng sáng lên, lấp lánh.

“Kẹo?” Ta hỏi nàng.

Nàng gật đầu: “Gần như thế. Ở đây không có cách nào làm sô cô la, chỉ có thể dùng đường cát xay thay thế.”

Ta không biết sô cô la là cái gì, nàng nói đó là một loại kẹo ngọt, trong lễ tình nhân, quà tặng của nữ nhi dành cho nam nhi. Nàng chỉ vào dĩa: “Chàng xem cái hình này, đại biểu cho tim, bên trong ôm ấp tâm tình thích.”

Lúc nói chuyện, nàng luôn nhìn ta cười.

Đột nhiên ta không nỡ ăn. Tim Hồng Hồng, ta muốn cất giấu, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.

Ta nói với nàng, trong mắt nàng đột nhiên có ánh nước, ta hoảng, nàng muốn khóc sao? Nàng không vui à?

Nàng lắc đầu: “Không phải, thiếp quá cao hứng thôi.”

Ta lại không hiểu nữa, lúc không vui mới khóc, vì sao vui cũng khóc chứ?

Nàng cười cầm một viên kẹo đút cho ta ăn: “Manh Manh, nữ nhi chúng thiếp đều như thế, cao hứng cũng khóc, mất hứng cũng khóc, ừ, hơi kỳ cục. Có điều mấy viên kẹo này vẫn phải ăn, nếu không sẽ hỏng. Manh Manh có thể ăn từ từ mà…”

Đúng ha, vậy từ từ ta ăn là được rồi. Nhưng mà, Hồng Hồng tặng quà cho ta rồi, ta lại không có quà cho nàng, làm sao đây?

Đột nhiên sực nhớ có lần mắt to cãi nhau với nhị ca xong, rất tức giận, không chịu nói chuyện với nhị ca nữa. Nhị ca chạy qua nhờ Hồng Hồng giúp, Hồng Hồng bảo nhị ca đi mua một bó hoa đỏ rực thật to, còn viết một tờ giấy, sau đó mắt to hết giận, còn ôm nhị ca, hết khóc lại cười.

Ta nhớ trong vườn hoa có trồng mấy giống hoa đỏ, liền để Hồng Hồng ngồi đây chờ ta một chút, ta chạy ra vườn hái hết hoa đỏ, một bó thật thật to, đi được nửa đường mới nhớ ra còn phải viết một tờ giấy, lại chạy tới thư phòng lấy giấy bút.

Nhưng mà, ta không biết nhị ca viết gì trên đó. Hơn nữa bây giờ nhị ca đang ở kinh thành, ta không có cách nào đi hỏi.

May mà Cái Làn Nhỏ và Cây Đuốc Nhỏ đi ngang qua thư phòng, ta gọi chúng lại hỏi chúng biết không. Cái Làn Nhỏ nói nó biết cha nó viết cái gì, bởi vì sau đó mỗi ngày cha nó đều nói với mẹ nó một lần.

Lúc ta tặng hoa cho Hồng Hồng, ta cảm giác nàng run lên. Bây giờ là mùa hè, sao nàng lại lạnh? Ta nhìn mặt trời chói chang trên cao, song vẫn ôm lấy nàng.

Ta sợ nàng lạnh thật.

“Sao Manh Manh biết lễ tình nhân phải tặng hoa màu đỏ?” Nàng hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Không biết. Hồng Hồng nói với mắt to rồi, nữ nhi đều thích hoa màu đỏ.” Nàng nói thích cái gì, ta đều ghi nhớ.

Sau đó nàng lại hôn ta, hôn môi ta. Bây giờ không phải buổi tối, nhưng mà ta rất cao hứng, hi vọng nàng hôn nhiều hơn.

Hồng Hồng rất thông minh, chỉ một lát đã tìm thấy tờ giấy Cây Đuốc Nhỏ và Cái Làn Nhỏ giấu giúp ta. Nàng cầm tờ giấy, nhẹ nhầng thì thầm ba chữ ta vẽ ra: “Ta yêu nàng.”

Ta sợ nàng không hiểu, lại giải thích với nàng một lần: “Manh Manh yêu Hồng Hồng.”

Sau đó nàng khóc, ôm ta, mắt không ngừng đổ mưa rào.

Ta không biết nên làm sao giờ. Vì sao phản ứng của Hồng Hồng không giống mắt to chút nào thế?”

Nàng ôm ta, ngẩng mặt lên nhìn vào mắt ta, nói với ta: “Thiếp cũng yêu chàng. Hồng Hồng cũng yêu Manh Manh.”

Không biết vì sao, nghe nàng nói thế, trong mắt ta, cũng muốn đổ mưa rào.