Đệ Nhất Tướng Công Ngây Thơ (Đệ Nhất Manh Phu)

Chương 79: Phiên ngoại 4




Cầu Phật

Yến Hồng, nữ, người Di Lăng, tuổi hai mươi lăm, đã cưới, đã sinh, tài sản sau cưới bao gồm: một ông chồng đáng yêu nghe lời, bốn đứa con cả trai lẫn gái thông minh tinh quái, thành viên gia đình, khụ, hơi bị nhiều.

Quốc Công phủ giàu có, mỗi ngày đều bận rộn rất nhiều việc, nhưng do trong phủ biết cách quản lý, xử lý mọi việc đều có trình tự quy tắc và luật lệ tương ứng, thành thử, thân là con dâu nhưng lại thường xuyên rảnh rỗi, tụ tập lại nói chuyện phiếm…

Hôm đó.

“Hay là hôm nay chúng ta làm cá chiên bột tiếp?”

“Cá chiên bột hôm qua làm rồi, với lại, ăn nhiều dầu mỡ nóng lắm.”

“Vậy thì đổi loại khác, làm thịt thỏ chiên bột đi…”

“Hai cái đó trừ khác hình dạng ra thì có gì khác nhau?”

“… Đại tẩu, nhị tẩu, có phải hai người rảnh quá không…” Nghe Yến Hồng mở miệng vàng, Việt Dã Thỏ và thập lục đình chỉ thảo luận liên quan đến điểm tâm, đồng loạt chĩa ánh mắt về cái người bình thường nhiệt tình nghiên cứu điểm tâm mới trong ba người nhất, nhưng hôm nay lại có vẻ thiếu hào hứng.

“Rồi rồi, muội thừa nhận, kỳ thật muội cũng rất rảnh…” Yến Hồng đổi tay chống cằm, phẩy phẩy tay trái hơi tê, tâm trạng xuống thấp tới đáy.

“Manh Manh không ở bên cạnh, muội không nhanh trí nổi nhỉ.” Thập lục đồng tình tặng cho một cái liếc mắt.

Yến Hồng nghe xong càng sầu: “Cổ nhân có câu, một ngày không thấy như cách ba thu, muội và chàng có tới sáu mùa thù không gặp rồi…”

“Nhưng tạ thần là đại sự, muội ráng chịu đi.”

Thập lục không nhắc tới còn đỡ, vừa nhắc đến việc này, Yến Hồng lại rất muốn thăm hỏi sức khỏe ông thần nào đó một chút.

Hoằng Nhất, ông thần nổi tiếng nhất triều đại, làm hòa thượng không lo làm lại cứ thích trôi dạt khắp nơi.

Vốn dĩ hòa thượng này cũng coi như là bà mối của Yến Hồng và Đông Phương Manh, không có cái câu cực kỳ quan trọng đó của ông ta, Yến Hồng cũng không gả vào đâu.

Có điều lão này đã đi vân du thiên hạ thì đi thêm nhiều năm nữa đi, tự dưng chỉ đi có sáu bảy năm lại chạy về lừa ăn lừa uống, có đồ ngon hầu hạ còn chưa đủ, sau hết, lão hòa thượng này còn mặt dày nói Manh Manh thông minh hiểu biết như bây giờ là do phúc phần của Phật Tổ, muốn hắn đến chùa Hoằng Pháp trai giới ba ngày, thắp hương cầu nguyện, cảm tạ công đức Phật Tổ.

Yến Hồng thật muốn ngửa mặt lên trời mà thét, liên quan quái gì đến Phật Tổ ở đây hả! Rõ ràng là nàng một tay tạo thành, dựa vào đâu đến cuối cùng Phật Tổ lại muốn cướp không công lao của nàng hả!

Quá đáng nhất là cầu nguyện này chỉ cho một mình Đông Phương Manh đi, nàng là nương tử gần gũi với Đông Phương Manh nhất nhất, là mẹ của con hắn, lại bị một câu của lão hòa thượng vô tình phủi (Pass) cái rụp.

Lão hòa thượng kiên trì, một mình Manh Manh đi càng thể hiện thành tâm, Phật Tổ lão nhân gia ở trên nhìn thấy nhất định càng thêm tán thành.

Là một người kiên định không tin Phật, đương nhiên Yến Hồng khịt mũi coi thường kiểu nói này của lão hòa thượng. Đáy lòng nàng không phúc hậu mà rủa thầm, lão hòa thượng này nhất định lấy việc công trả thù riêng!

Chẳng phải chỉ cự tuyệt lão thu Cây Đuốc Nhỏ làm đệ tử đóng cửa thôi sao! Một mẫu thân bình thường sẽ giao con trai trắng tròn mũm mĩm cho một lão hòa thượng còm cõi bủn xỉn thanh tâm quả dục mở miệng ra là niệm Phật hả!

Khổ nỗi Yến Hồng có hùng hồn bày tỏ quyết tâm đi theo đến mấy, cũng không cự lại được ánh mắt tha thiết của quảng đại quần chúng nhân dân Công phủ. Hết cách, nàng không tin Phật, nhưng mà quần chúng nhân dân tin, mà không phải là kiên định bình thường đâu nhé!

Cũng chẳng biết lão Công gia kề tai Đông Phương Manh nói cái gì, Đông Phương Manh đang ôm nàng chết cũng không chịu buông thế mà lại ngoan ngoãn đi theo lão hòa thượng Hoằng Nhất kia!

Wao, Manh Manh không ở bên cạnh, ngay cả tâm tình chăm con nàng cũng chả có, đuổi hết cả đám qua chỗ lão Công gia rồi. Hứ, cha chồng này cũng thật là, không giúp con dâu lại cùng một giuộc với lão hòa thượng kia. Manh Manh không ở, nàng thiếu sức chiến đấu, vậy để bọn nhi đồng có cả núi vấn đề kia thỉnh giáo ông cụ mười vạn câu hỏi vì sao đi!

Tuy nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng Manh Manh chưa từng rời nàng quá lâu như thế, hắn quen được không?

Đồ chay trong chùa nhạt tới mức chim không nuốt nổi, hắn nuốt nổi không?

Không có người ôm hắn quấn quít hắn cọ hắn hôn hắn, buổi tối hắn ngủ được không?

Thập lục nghe Yến Hồng oán hận, trán đổ mồ hôi lạnh, nghĩ bụng Hồng Hồng nhớ Manh Manh thật à? Sao nghe cứ như đang rủa hắn = =

“Ráng nhịn đi, không phải ngày mai cầu nguyện xong đệ ấy sẽ về rồi sao?” Việt Dã Thỏ an ủi.

“Cách ngày mai còn bao nhiêu canh giờ nữa?” Yến Hồng nằm bò ra bàn, nửa sống nửa chết hỏi.

Thập lục giơ ngón tay ra đếm, đáp: “Còn hơn mười một canh giờ…”

Yến Hồng nghe xong cũng giơ ngón tay ra, uể oải đếm đếm, đếm hết mười đầu ngón tay lại đếm lại từ đầu.

Thập lục: “Hồng Hồng a, có mười một canh giờ thôi, muội đếm gì mà lâu thế?” Toán đếm không giỏi = =

“Muội đang tính mười một canh giờ thì hết bao nhiêu nén nhang…” Sao nàng dám nói mình đang tính mười một canh giờ thì hết bao nhiêu giờ bao nhiêu phút bao nhiêu giây chứ!

Thập lục và Việt Dã Thỏ: “Oán niệm mạnh quá đi…”

Thập lục tò mò: “Vậy muội tính ra chưa…”

Yến Hồng mếu: “Hoàn toàn không tính được…” Nhang này làm sao mà so được với đồng hồ chính xác đến biến thái ở hiện đại chứ!

Việt Dã Thỏ chống cằm hâm mộ: “Tình cảm vợ chồng muội thật là tốt, mới rời nhau có mấy ngày đã quyến luyến như vậy rồi.” Chả giống với sói già nhà nàng gì cả, lần nào cũng khẩn trương tống nàng về Di Lăng!

Tuy rằng phong thủy Di Lăng thích hợp dưỡng thai hơn…

Thập lục cũng gật đầu: “Phải đó, Hồng Hồng và Manh Manh lúc nào cũng như hình với bóng, chàng chàng thiếp thiếp, thật sự hâm mộ ghê.” Chẳng bù với con hồ ly nhà nàng, mấy ngày không gặp cũng không biết học mấy câu ngọt ngào về!

Tuy rằng lần này là mình lớn tiếng chủ động ‘Về Nhà Chồng’…

“Xem ra vi phu không ở mấy ngày, nương tử tịch mịch quá nhỉ…” Lão đại Đông Phương Ngọc quay về bắt người đi.

“Nương tử không cần hâm mộ đệ muội, tướng công đưa nương tử về phòng dốc bầu tâm sự…” Lão nhị Đông Phương Tề xáp lại gần.

Hai tẩu tử bị túm gáy, Yến Hồng nhìn bóng hai cặp, trong lòng càng bi phẫn. Chừng nào thỏ trắng nhỏ nhà nàng mới quay về…

Đếm đến chiều ngày thứ ba, Yến Hồng lấy lý do hay ho là dẫn bọn nhỏ ra cửa chơi bịt mắt bắt dê, thực tế là canh me sau cửa trông mòn con mắt.

Mãi đến khi thấy bóng dáng quen thuộc.

“Cha!” “Thúc!” Năm cục thịt viên lăn ra, Yến Hồng hận không thể biến thành vật thể hình cầu, lăn luôn vào lòng hắn. Chung quy cũng còn nhớ được mình là mẫu thân mà dè dặt một chút, chỉ là dưới chân phi hơi nhanh như bay.

Khụ, hơi thôi nhé, con mắt nào nhìn thấy nàng phi?! Móc rớt! ~

“Hồng Hồng, nhớ nàng.” Đông Phương Manh giống như dây nho treo mấy chùm nho nhỏ, không chờ bứt mấy chùm nho xuống, câu đầu tiên liền bày tỏ nỗi mong nhớ mấy ngày nay của mình. Cho dù bọn chùm nho cố chấp chiếm cứ địa hình có lợi trên người hắn, hắn vẫn bất chấp khó khăn cho nàng một cái… ôm choàng.

“Thiếp, thiếp cũng nhớ Manh Manh, rất nhớ rất nhớ.” Yến Hồng lắp ba lắp bắp. Đến tột cùng tiểu ngốc này nhận được ân huệ gì của Phật Tổ vô lương thế, sao đột nhiên cảm thấy… trở nên quyến rũ hơn hẳn…

Ánh mắt Đông Phương Manh quá nóng cháy, nóng tới mức đột nhiên nàng quên béng mình muốn nói gì, chỉ muốn say trong ánh mắt đắm đuối này.

Sau đó nhìn thấy một vật hình bầu dục bằng đồng, vàng vàng lắc lắc trước mắt.

“Cái gì vậy?” Yến Hồng nhìn chằm chằm thiếu chút thành mắt gà chọi, làm Cây Đuốc Nhỏ ghẹo: “Mắt mẫu thân!”

Yến Hồng không hơi đâu bắt bẻ Cây Đuốc Nhỏ nhỡ mồm, dưới ánh mắt mong chờ của Đông Phương Manh, cầm thẻ đồng lên nghiên cứu, là tượng Phật béo đang cười, mặt mũi hiền lành, Phật tượng trang nghiêm.

“Hòa thượng nói, không bệnh không đau, có thể bảo vệ bình an cả đời. Cho Hồng Hồng.” Đông Phương Manh nghiêm trang nói, lại móc trong lòng ra mấy cái thẻ giống hệt nhỏ hơn một chút, đưa cho Yến Hồng: “Của bảo bảo.”

Yến Hồng siết chặt thẻ đồng, dịu dàng cười với hắn: “Manh Manh đi, là muốn cầu cái này?” Lòng mềm nhũn như nước.

Đông Phương Manh gật mạnh: “Cha nói, đi cùng sư phụ, Phật Tổ sẽ phù hộ Hồng Hồng, còn có bọn nhỏ.”

“Cái đó, lão hòa thượng kia, khụ, Hoằng Nhất đại sư rộng rãi cho như thế?” Kiểu gì nàng cũng không tin.

“Vẽ một bức, Bồ Tát một cái!” Đông Phương Manh cười tủm tỉm giơ một ngón tay.

Yến Hồng tức chết, biết ngay lão hòa thượng chết toi kia mục đích không đơn giản mà!

“Có phải Manh Manh vẽ vất vả lắm không? Lại ôm cái…” Tướng công mình mình xót.

Tiếp đó Đông Phương Manh lại móc trong lòng ra một cái bị lớn. Yến Hồng sớm đã chú ý trước ngực hắn phình ra, không biết còn nhét gì trong đó, mở ra nhìn, toàn là tượng Phật bằng đồng. Có điều đều giống như của bọn nhóc, nhỏ hơn cái của nàng.

Đông Phương Manh hào hứng đếm: “Mẹ này, cha này, đại ca này, nhị ca này, thỏ thỏ này, mắt to này, Cái Làn Nhỏ này…” Lung tung lang tang, hận không thể phân hết cho những người hắn quen thân.

“Ngốc ơi, của chàng đâu?” Đếm xong cả năm đóa kim hoa cũng có, duy có mình hắn là không.

Đông Phương Manh nghe xong ngáo ra, bấy giờ mới cả kinh: “Đặt dưới chân Phật Tổ, quên tính rồi…”

“Vậy Hồng Hồng sai người đi lấy về.” Mặc kệ mấy tượng Phật này có hữu hiệu không, tóm lại là hắn thành tâm cầu được. Nàng nghĩ nghĩ, lại nói với hắn: “Ngày mai Hồng Hồng cũng đặc biệt đi cầu một cái cho Manh Manh, hi vọng Manh Manh bình an yên ổn, khỏe mạnh vui vẻ.”

Nàng nghĩ, có lẽ Phật Tổ tồn tại thật. Vì tấm lòng chí thành của trượng phu, nàng nguyện ý tin tưởng sức mạnh của Phật pháp.

Đông Phương Manh lắc đầu: “Muốn Hồng Hồng vẽ, mệt.”

Yến Hồng nghe xong càng thêm xót lòng, nhiều tượng Phật như thế, hắn vẽ bao nhiêu bức đây…

Nàng thề, cho dù Phật Tổ trên trời đang nhìn thật, nàng cũng nhất định chỉnh chết lão hòa thượng Hoằng Nhất kia một lần, bằng không sao nuốt nổi cơn tức này!!!