Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 18: Chương 18





Mời đi ăn tối .
Chén bát nhiều thế này thì biết khi nào mới rửa xong đây ? Quan trọng là rửa tay nhiều sẽ làm hại da tay à xem .
Bình thường rửa nhiều cũng đã khiến cho tay tôi khó chịu rồi , nói gì lần này tôi mà rửa một đống chén bát này thì chắc chắn tối nay tôi chẳng thể làm gì mất .
Từ khi sinh ra , có lẽ vì tôi không có thiện cảm với việc rừa chén nên khi đụng vào nước rửa chén là tay tôi lại bị đỏ , rồi ngứa và nhiều hơn là sưng lên trông rất đáng sợ .
Mà đeo găng tay thì tôi không thể rửa được , cứ đeo vào mà cầm lấy chén là thể nào chén cũng tuột khỏi tay . Còn nhớ lần trước tôi hăng hái rửa chén thay mẹ để cho nhanh rồi còn đi sang nhà nội làm đám giỗ . Mẹ tôi bảo đeo găng tay vào mà rửa cho khỏi ngứa tay , tôi vâng lời và kết quả là cả chỗ chén bát không còn được để ở kệ nữa mà phải ngậm ngùi vào tùng rác . Cũng từ đó mà tôi chẳng còn thích công việc rửa bát nữa , ấy vậy mà mẹ tôi thì chả chiều tôi một chút nào , cứ bắt tôi rửa cho quen .
Nhưng dù thế nào thì tôi vẫn bị dị ứng với việc rửa chén , thấy cái chỗ chén bát mà tôi phát ớn .
Xin thề là từ nay tôi không dám mời ai ăn uống nữa đâu , như thế này là đã quá đủ lắm rồi .
———————
Mãi thì cũng đa rửa xong chỗ chén bát , cảm giác thật là hạnh phúc biết bao .
Giờ thì online một chút thôi .
À mà đúng rồi , phải lên kiếm việc thôi . Công việc osin đã đổ vỡ rồi .
Phải nhanh chóng kiếm việc để kiếm tiền phụ cho gia đình thôi . Tôi thế này thì đã lớn rồi , đến tuổi biết suy nghĩ cho bố mẹ rồi
“…………………………..”
Tiến chuông điện thoại vang lên . Tôi có điện thoại . Số thì lạ nhưng mà đã có ghi tên . “ Chồng ”

Có lẽ là Hoàng đó mà . Chỉ có hắn ta mới đi nhận vơ như vậy thôi .
Thật là trơ trẽn hết chỗ nói . Thêm vào là vô liên sỉ , đê tiện nữa .
-Alo .
Tôi chào hỏi với giọng chả tử tế gì . cũng đúng thôi , tôi đâu thích đâu mà bảo nói cho lịch sự với tử tế .
-Vợ à , tối nay đi ăn không ?
Hoàng ở đầu dây nói với giọng hí hửng đễn dễ sợ .
Có lẽ mặt cậu ta rất dày thì phải , tự nhiên đi nhận tôi là vợ .Còn gọi một cách rất chi là tự nhiên nữa chứ .
Tôi đẹp thì đẹp thật , tôi không phủ nhận điều này , nhưng mà không đến nổi tạo ra sét để đánh người ta .
Mà tôi thì đã nói nhiêu lần rồi mà còn không chịu sửa nữa chứ . Nhưng thôi , tối nay được đi ăn thì mừng rồi , vừa được ăn ngon không tốn tiền lại phải đỡ rửa chén bát . Bỏ qua vậy .
-Vợ cái con khỉ , tôi là Ú , không phải là vợ hay là gì của cậu hết . Nhưng mà đi ăn thì được , mấy giờ đi để tôi còn sắp xếp .
-Yeahhhhhh . Ừ thì không phải là vợ chồng , đừng giận . 6 giờ tớ qua chở nhé .
Hoàng hét lên làm tai tôi như muốn thủng, may cho cậu ta là tôi quen rồi nên không sao . Chứ không tôi sẽ chuyển đồ đạc sang nhà cậu ta để ăn bám .
6 giờ đi thì sẽ về sớm , thật là vui quá . Ít nhất là không về trễ và rất dễ la làng nếu gặp chuyện không hay .
-Ok . Bye . Nhớ đến đúng giờ nhé .
-Ừ . Bye .
Vui quá , thế là tối nay lại được đi ăn rồi .
Ơ nhưng mà tôi và cậu ta đã quen biết nhau nhiều đâu mà tôi lại đồng ý sớm vậy nhỉ ? Thôi kệ vậy , đến đâu hay đến đó . Chắc chắn rằng cậu ta chẳng có ý xấu đâu vì nếu mà đã muốn xấu thì từ hôm qua lúc đưa tôi về nhà cậu ta đã xử tôi rồi .
Cứ tin tưởng cậu ta cũng được , đâu phải ai cũng xấu đâu mà phải sợ cơ chứ .
Mà bây giờ chỉ mới có 3 giờ 30 phút . Vậy còn hơn 2 giờ nữa mới đi ăn , vậy giờ làm gì đây nhỉ ??????
------
Quái dị cái đầu cậu .
Đúng rồi , tốt nhất là online . Tôi cũng đang có ý định online mà .
Xem nào , công việc gì đây nhỉ ?
Phục vụ ột quán kem . Công việc này có vẻ được đây , làm việc ở quán kem thì lâu lâu sẽ được ăn ké . Hà hà , thế thì còn gì bằng .

Ghi lại địa chỉ nào , mai tôi sẽ đi tới quán kem này thử .
Mà sao dạo này quảng cáo trên mạng nhiều vậy nhỉ ? đúng là thời đại ngày càng phát triển thì internet lại càng là một công cụ hữu ích cho việc truyền bá và loan truyền rộng rãi .
“GPRS – cuộc sống trọn niềm vui . Hãy nhanh tay soan tin GPRS gửi tới 6789 , bạn sẽ nhanh chóng nhận được nhiều bất ngờ .”
Lại cái quảng cáo GPRS .
Mà nghĩ đến cái quảng cáo này thì tôi lại buồn cười mà cũng buồn lòng .
Còn nhớ tới con em họ hồi nhỏ khi nghe cái quảng cáo này là lại chế thành : “HIV/AIDS cuộc sống trọn niềm vui ” làm cả nhà tôi lăn ra cười .
Nhưng mà chỉ cho con bé nói một lần chứ sau thì cấm không cho nói nữa , biết là con bé chưa ý thức được cái cậu đó làm ảnh hưởng đến người khác như thế nào nhưng gia đình tôi vẫn cấm triệt để .
Gia đình tôi sợ là nếu nó mà nói như vậy thì lỡ nhưng người bị nhiễm bệnh nghe sẽ buồn lắm . Dù sao thì họ bị như thế cũng là một nỗi buồn lớn quá rồi , không nên làm cho họ buồn thêm . Hơn nữa có nhiều người biết vượt qua căn bệnh mà tiếp tục sống thì thử nghĩ xem khi nghe câu nói này họ sẽ buồn ra sao .
Tóm lại là không nhắc nữa , 5 giờ 30 rồi . Chuẩn bị đi là vừa , tốt nhất là đi tắm cho sạch sẽ , thay đồ và đi ăn .
———
Đúng 6 giờ thì Hoàng đã có mặt trước cửa nhà tôi và còn bấm còi in ỏi . Nhưng thôi , dù sao có tinh thần đúng giờ thế thì được rồi . Ít ra là tôi không phải chờ đợi .
-Cậu chuẩn bị chưa vậy ?
Hoàng hỏi tôi .
Đúng là một câu hỏi thừa , tất nhiên là tôi chuẩn bị rồi chứ . Không chuẩn bị thì làm sao mà tôi đứng ở đây mà khóa cửa để đi chơi được .
Nhưng mà phải công nhận rằng hôm nay cậu ta hơi bị bảnh trai . Ăn mang áo quần rất chi là lịch sự , có lẽ là ăn mang như thế để che dấu bản chất đấy mà he he . Tóm lại là “kết cấu cũng hài hòa ” . Tạm duyệt , không phải loại từ vòng gửi xe .
Tuy vậy cái câu nói của cậu ta nên tôi sẽ không cho cậu ta qua khỏi vòng 1 . Ai bảo dám hỏi tôi một câu như vậy .
-Thế nhìn tôi luộm thuộm bẩn thỉu lắm sao ?

-À không nhưng mà đồ cậu mang hơi bị quái dị .
Hoàng lắc đầu rồi nói .
Quái dị …. Tôi ăn mang thế này mà còn bảo là quái dị , một cái áo đen kiểu có viền màu trắng , quần đen và giày đen , à kèm theo cột tóc đen nữa . Như thế mà cũng nói là quái dị , đâu có gì là ăn mang kì lạ đâu cơ chứ .
Đúng là mắt cậu ta có vấn đề rồi . Đẹp thế này mà còn chê . Xí .
-Quái dị cái đầu cậu .
Tôi bực mình nói kèm theo giọng điệu thì không hề tử tế một chút nào . Nói tử tế được tôi chết liền .
-Bộ tôi nói không đúng sao ? Con gái mà toàn mang đồ màu đen , đáng ra đã là con gái thì phải mang đồ màu hồng , trắng , xanh , đỏ thì mới là con gái chứ .
Đấy , lại thêm một câu nói ngớ ngẩn , chả nhẽ con gái không được mang đồ đen ư ? Thật là điên khùng mà .
-Kệ tôi , đó là sở thích của tôi . Giờ cậu còn nói cậu nào nữa là tôi ở nhà luôn đấy nhá .
Tôi nói , lòng tự trọng tôi cũng có hạn . Đi ăn một bữa mà bị nói thế này thì thà tôi ở nhà ăn mì tôm còn hơn .
Không thèm đi làm gì , đi thêm chắc sẽ còn bực mình hơn nhiều .
-Thôi thôi , thế này cũng đẹp rồi .