Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 19: Chương 19





Tóm lại là phụ thuộc .
Thế là cuối cùng tôi và Hoàng cũng đến một nhà hàng .
Ngược lại với cái cửa hàng mà tôi và Duy cùng tới , không đậm chất thôn quê dân dã mà rất sang trọng nhưng mà sang trọng theo cái cách riêng của nó .
Có thể nói là tùy tâm trạng , tuổi tác mà chọn nơi để ngồi . Teen có , lịch sự trang trọng có , hài hòa có …. Nói chung là đủ cả . Nhưng tôi thích cái quán mà Duy đưa đến hơn .
Mà sao lại nghĩ tới cái tên điên khùng ấy nhỉ ? Phải loại bỏ hắn ra khỏi trí nhớ thôi nhưng mà sẽ giữ lại cái quán mà Duy đưa đến ở trong đầu vì món ăn ở đó rất ngon , không những ngon mà cái quán còn đẹp nữa .
-Ú , cậu ăn gì ?
-Gì cũng được .
Tôi cười , thực ra tôi đâu biết quán này bán món gì đâu mà gọi cơ chứ . Cứ để cho cậu ta gọi vậy , gọi món gì thì ăn món đó cũng được . Tóm lại là phụ thuộc .
-Cô cho tôi món này …, món này … , món này nữa ….
Hoàng giở cuốn menu ra rồi chỉ chỉ . Cậu ta gọi hơi bị nhiều .
Điều này làm tôi vô cùng ái ngại .
-Gọi ít thôi , tôi ăn ít lắm .
Tôi cản Hoàng , ngoài miệng nói thế chứ trong lòng thì lại khác vô cùng . Tôi mà ăn ít thì đâu có cái biệt danh Ú .
Dù là hơi trái lòng nhưng không thể ngồi mà xem cậu ta chọn món như vậy được .
Tốn quá nhiều tiền của cậu ta thì phiền hà lắm .
-Không sao , cứ gọi thoải mái . Không ăn hết thì thôi , lo gì .
Hoàng phẩy tay .
Là người giàu thật là sung sướng . muốn gì cũng có .
À mà cũng không hẳn , tôi cũng có con bạn nhà giàu , nó muốn gì cũng có nhưng mà tình cảm thì lại không thể , thật tội nghiệp . Nó muốn ăn chung với bố mẹ một bữa tối mà cũng rất chi là khó khăn .
Nếu mà giàu như thế thì cũng chảng vui vẻ gì . Gia đình đầm ấm , dù thiếu thốn nhưng vẫn tình cảm và hạnh phúc rất nhiều .
-À , tí nữa mình đi công viên chơi đi .

Hoàng rủ tôi .
Đi chơi à ? nên đi không nhỉ ? Ăn thế này là hơi phiền rồi . Thôi thì tốt nhất là không nên làm phiền người ta quá nhiều .
Dù rằng tôi chưa đi chơi vào buổi đêm bao giờ .
-Thôi , tôi bận việc , không đi được đâu .
Tôi lấy cớ từ chối lời mời của Hoàng .
-Sao vậy ?
-Thì là không đi được thôi mà .
-Ừm , vậy thì thôi vậy . Ngày khác sẽ đi .
Hoàng thở dài .
-Ừ .
Và rồi món ăn đựơc đưa lên . Toàn là món ngon , mùi thơm ơi là thơm .
-Toàn món không có trứng đấy nhé . Cậu ăn đi .
Hoàng cười nói với tôi .
Sao cậu ta biết tôi không ăn được trứng nhỉ ? À đúng rồi , lúc sáng tôi có nói . He he , quả là cậu ta thật biết ý người khác .
------
Bực mình .
Tôi và Hoàng đã có một bữa ăn ngon . Hiện giờ tôi đang ngồi ở quán Chiều tím để ăn kem và uống nước .
Kem ở đây rất ngon , bằng chứng là tôi đã ăn hết 5 ly kem dâu rồi .
-Cậu có vẻ rất thích ăn kem nhỉ ?
Hoàng hỏi tôi , vừa hỏi vừa khuấy khuấy cốc cà fê .
-Ừ , món tôi nghiền mà .
Tôi mỉm cười trả lời .
Kem là món ăn được xếp vào danh sách ăn uống vào mùa hè của tôi mà .
-Ừm , thế thì tớ sẽ thường xuyên dắt cậu đi ăn kem .
Hoàng cười , nụ cười đầy mê hoặc .
Lời nói thì vô cùng hấp dẫn , nụ cười cũng đẹp . Ôi Hoàng làm máu mê trai đẹp của tôi lại tăng lên rồi .
Nhưng không được , phải kiềm chế bản thân mới được .
-A , anh Hoàng .
Một cô gái từ đâu chạy đến đứng trước mặt tôi . Có lẽ cô nàng này là con nhà giàu thì phải , nhìn cách ăn mặc , giọng nói kèm theo cử chỉ thì tôi đoán là như vậy .
-Chào em .
Hoàng mỉm cười .
-Chào cậu .
Tôi dù không biết ai nhưng cũng chào cho phải phép .
-Cô gái này là ai vậy ?
Cô nàng chỉ vào mặt tôi dù rằng mặt thì nhìn Hoàng một cách đắm đuối .
Thật là bất lịch sự mà , con gái con lứa gì mà người ta đã chào rồi còn không biết mở miệng chào lại .
Chỉ một câu chào mà cô ta cũng tiết kiệm nữa .

Đã thế còn chỉ vào mặt tôi nữa chứ , thật là chả tử tế gì cả .
-Bạn anh .
Hoàng mỉm cười và nói .
Thật là nguy hiểm , nụ cười đầy mê hoặc . Có lẽ cậu ta đang định giết cô gái này bằng vẻ đẹp của mình thì phải ?
Nếu mà như vậy thì gọi là đào hoa rồi . Con trai mà đào hoa thì không có ai tốt đẹp cả , trừ nhưng anh chàng ở trên phim . Còn lại những người mà tôi đã gặp ngoài đời thì không hề thấy ai tử tế .
-Trời , anh mà cũng có bạn như thế này ư ? cô gái xấu xí quê mùa như thế này mà anh cũng coi là bạn à ?
Cô nàng hỏi Hoàng với giọng điệu hết sức ngạc nhiên .
Nhưng mà lời nói của cô nàng này làm tôi rất ghét .
Thực sự là máu nóng trong người tôi đang tăng lên một cách đột ngột và sục sôi .
Mặt mũi tôi thế này mà xấu xí ư ? ăn mang thế này mà quê mùa ư ?
Chả nhẽ trang điểm mắt xanh môi đỏ như cô ta mới là đẹp ư ? Mang váy thì ngắn , hở chỗ này chỗ kia thì là ăn chơi và đẹp sao ??
Có lẽ mắt cô ta bị lé rồi .
Thật là chả biết gì cũng đòi lên tiếng .
-----
Diệt “phát xít ” .
Hoàng nói với giọng bực mình .
Thật là cậu ta biết đồng cảm với người khác quá . Tôi lấy làm hãnh diện khi có một người bạn biết quan tâm đến cảm xúc của người khác như Hoàng .
Ôi hãnh diện , hãnh diện quá đi mất thôi .
-Này cô bạn , cô không cảm thấy mình không đủ tư cách để ngồi ở vị trí đó ư ?
Cô nàng đáng ghét chỉ vào chỗ mà tôi đang ngồi , kèm theo cái giọng thì chả hay ho gì .
Thật là làm con người ta mất hết cả cảm tình , đang lấy làm hãnh diện , tâm trạng đnag vui mà co ta lại phá vỡ .
Bực mình quá , nhất định phải cho cô ta một trận mới được .
Chính cô ta là người gây sự trước chứ không phải tôi , giờ thì tôi có thể đàng hoàng mà nói cho cô ta một trận mà không sợ người ta nói rồi .
Hơn nữa tư cách để ngồi nữa . Xì , tôi có thừa tư cách còn cô ta mới là người thiếu tư cách thì có . Đã thế còn nói với cái giọng đáng ghét nữa . Bực mình quá .
-Em hơi bị quá đáng rồi nhé Diễm My, đừng tưởng rằng anh không nói gì là em có thể lấn lướt .
Hoàng nói .

Thì ra cô ta tên là Diễm My , tên thì đẹp mà giọng nói tính cách thì ngược lại . Đúng là thật phí khi cái tên đẹp như thế lại bị cô ta phá hủy đi .
-Một con bé không đáng giá như vậy mà anh cũng lên tiếng bảo vệ ư ?
Cô nàng quay sang hỏi Hoàng .
Nhưng mà giờ thì máu nóng trong người tôi thực sự cao lắm rồi đấy nhé . Phải giải tỏa căng thẳng thôi .
-Này cô bạn .
Tôi gọi cô nàng đáng ghét .
-Gì thế con bé nhà quê ?
-Tôi nghĩ là cậu nên xem lại bản thân mình trước khi nói người khác . Tôi và cô thử ra đường xem mọi người nhận xét chúng ta như thế nào nhé , con gái mà không biết một phép tắc đơn giản là chào hỏi như cô thì có đáng để so sánh với tôi không chứ . Hơn nữa với cách ăn mang như cô thì chưa hẳn đã là hơn tôi đâu , nói thật là nhìn cô chẳng khác gì một con bé trong “ Lầu xanh “cả . Trông thật ngứa mắt và đầy phản cảm .
Hai từ lầu xanh được tôi nhấn mạnh và kéo dài vô cùng . Tôi bực mình thực sự nhưng dù sao cũng cố nén thì cũng cố nén cho luôn , ít nhất là cũng không để Hoàng mất mặt . Đành dùng những từ ngữ thật là nhẹ nhàng vậy dù rằng lòng tôi thì chẳng hề muốn một chút nào .
-Cô là cái thá gì mà dám nói tôi như vậy chứ .
Cô nàng đáng ghét mặt đỏ phừng phừng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống .
-Ú , về thôi .
Hoàng đứng dậy kéo tôi ra về .
Nhưng mà tôi đâu muốn ra về đâu . mà chắc hẳn cô nàng kia cũng không muốn tôi về sớm như vậy .
-Cậu thả tay tớ ra , tớ nói với cô bạn này vài tiếng nữa thì tớ sẽ cùng cậu đi về .
Tôi gỡ tay Hoàng và nói một cách nghiêm túc .
Và có lẽ Hoàng cũng hiểu ý tôi thì phải , cậu ta liền thả tay tôi ra .
-Cô ta không vừa đâu , nói ít thôi rồi về .
-Ừ . Yên tâm đi .
Tôi mỉm cười . Có người ủng hộ tôi thì tôi còn cần lo lắng gì nữa , cứ tiến bước mà đi diệt “phát xít thôi ”. Phải cho cô ta biết thế nào là trời cao đất dày , mình tài giỏi thì ắt sẽ có người tài giỏi hơn .