Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 308: Con cưng của trời




Hắn tuy rằng nói mình không ăn thịt người, nhưng nhìn bộ dáng sợ hãi của Ngọc Thiện Chân Nhân kia, lại có vẻ như cho rằng Diệp Húc thật sự ăn thịt người vậy.

Nếu là trước đây, ông ta còn có gan đấu sức một phen với Diệp Húc, nhưng ông ta bị Phượng Yên Nhu chặt đứt một cánh tay, lại chứng kiến bàn tay trong kim bài của Diệp Húc kia, chẳng những phá hủy Cửu Long Trụ của Diêm Sơn Vu Đạo Tông, thậm chí phản kích Diêm Sơn, đánh cho vị danh túc này của Vu Đạo Tông bị thương!

Dũng khí của ông ta đã ở trong một trận chiến của Diệp Húc, hoàn toàn tan tành, lúc này lại bị chặt mất một tay, thực lực tổn hại rất lớn, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng tại chỗ, ngay cả dũng khí chạy trốn cũng không có.

"Nói đi, Úc Khánh Sơn là ai?"

Diệp Húc mỉm cười hỏi, hướng xa xa liếc mắt một cái, chỉ thấy Khổng Tước lúc này sắc mặt ngưng trọng, hoàn toàn không có phong thái cười nói như trước, hiển nhiên cho rằng Úc Khánh Sơn này là một kình địch.

Ngọc Thiện Chân Nhân thật cẩn thận nói: "Úc Khánh Sơn là một kiệt xuất nhất trong những nhân vật trẻ tuổi của Tiểu Quang Minh Thánh Địa, cậu ta nhập môn chưa đến mười năm, nhưng Cửu Chuyển Nguyên Công hiện giờ đã tu luyện đến Kim Đan Bất Diệt thân! Hơn nữa cậu ta bác học đa tu, không chỉ tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công, còn

Diệp Húc hiếu kỳ nói: "Tiểu Quang Minh Thánh Địa không phải giống Đại Phạm Âm Lôi Tự, đều là Thích Vu nhất mạch sao? Nghe nói Thích Vu là Nho đạo chính thống của Phật môn viễn cổ, truyền thuyết nói rằng Phật đà nghiêm cấm hôn nhân cưới xin, sao lại hắn ta lại có thể thông đồng với nữ tử môn phái khác?"

"Phật môn viễn cổ là Phật môn viễn cổ, hiện giờ là thiên hạ Vu hoang, quy định của Phật môn viễn cổ đương nhiên không thể thực hiện được, dù là ta, cũng cưới bốn phòng nương tử, sinh con gái con trai, hiện giờ đã sinh ra một đại gia tộc. Nhưng so với Úc Khánh Sơn, ta thật sự không bằng, không bằng a!"

Ngọc Thiện Chân Nhân không chỉ lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ, thở dài nói: "Người này tướng mạo tuấn tú, phong lưu phóng khoáng, rất có duyên với phụ nữ, hơn nữa có kỳ ngộ, nghe nói khi hắn ta mười tuổi rơi vào trong một thung lũng, kết quả phát hiện một di tích thượng cổ, sau khi dùng đan dược trong di tích đó liền trở thành vu sĩ, đạt được thiên đạo truyền thừa, Quân thiên tiên pháp chín tầng! Sau khi hắn ta bái nhập Tiểu Quang Minh Thánh Địa, vận khí tốt đến biến thái, gặp kỳ ngộ liên tục, đánh rắm thôi có khí còn bật ra cả một di tích thượng cổ ấy chứ."

"Còn có người may mắn hơn cả ta!"

Diệp Húc thất thanh cười nói: "Vận khí của hắn ta tốt như thế, tốc độ tu luyện nhanh như vậy, chẳng lẽ là, hắn ta có thể chất đặc thù gì sao?"

Ngọc Thiện Chân Nhân gật đầu, thấp giọng nói: "Nghe nói hắn ta thật sự có thể chất đặc thù, nhưng cụ thể là loại thể chất gì thì không ai biết. Nhưng theo suy đoán của ta, hắn có thể là Mộc Đức Cú Mang chi thể. Úc Khánh Sơn, có thể nói là trong những thanh thiếu niên chính đạo ta, là một trong những đệ tử kiệt xuất nhất, thậm chí lão tông chủ Nguyên Thủy Thánh Tông đều kỳ vọng vào hắn, nói hắn sau này có thể vấn đỉnh cảnh giới Vu hoàng!"

Diệp Húc lắc đầu nói: "Cảnh giới Vu hoàng, nói thì dễ làm thì khó?"

Hắn nhìn hướng Úc Khánh Sơn, chỉ thấy người thanh niên này tay áo tung bay, mặt mày có chút phong lưu, tướng mạo cử chỉ, lộ ra nho nhã, tà khí và bá đạo, quả nhiên là mỹ nam tử, cũng là một kẻ có thể dễ dàng làm nữ giới yêu thích.

"Sư huynh, muội không thích bộ dáng kia của hắn." Phượng Yên Nhu khẽ nói.

Diệp Húc cười nói: "Ta cũng không thích, nhưng ta thích Cửu Chuyển Nguyên Công của hắn."

Tống Cao Đức biết trong tâm Diệp Húc đã động sát khí với Úc Khánh Sơn, định tiêu diệt Úc Khánh Sơn rồi cướp lấy Cửu Chuyển Nguyên Công của đối phương, thấp giọng nói: "Diệp lão đệ, kẻ này là thể chất đặc thù, có được tiên tháp chín tầng, hơn nữa lại tu luyện nhiều cấm pháp chính đạo như thế, được truyền thừa của Thích, Đạo, Nho tam gia, lại tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công đến Kim Đan Bất Diệt Thân, chỉ sợ là một kẻ rất khó đối phó!"

Hắn biết Diệp Húc cũng tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công, thậm chí tu thành Hỗn Nguyên Kim Thân, nhưng Hỗn Nguyên Kim Thân với Kim Đan Bất Diệt Thân chênh lệch rất lớn, chênh nhau ba cảnh giới lớn, hai mươi bảy cảnh giới nhỏ!

Hơn nữa Úc Khánh Sơn lại kiêm tu hai môn cấm pháp, lại đạt được truyền thừa tối cao của thiên đạo, Quân thiên tiên pháp chín tầng, quả thực chính là một Vu hoàng vị thành niên, lại gặp được nhiều kỳ ngộ, người có vận khí tốt như vậy trên thế gian, cùng lắm cũng chỉ được như thế mà thôi!

Người như thế, quả thực chính là nhân vật chính trời sinh, toàn bộ Vu Hoang thế giới, đều là sân khấu của anh ta, những người khác cho dù tu vi có cao thâm bao nhiêu, tư chất xuất sắc bao nhiêu, đều tồn tại để làm nền cho anh ta.

Thậm chí, cùng chung sống một niên đại với người như thế, đều là một loại bi ai, sẽ bị hào quang của anh ta hoàn toàn che lấp hào quang của bản thân!

Bởi vậy, Tống Cao Đức cũng không nhịn được lo lắng cho Diệp Húc.

Ngọc Thiên Chân Nhân cười lạnh nói: "Đối phó hắn ta? Ngươi sẽ chỉ làm cho hắn càng ngày càng mạnh! Loại tuyệt thế kỳ tài như Úc Khánh Sơn kia, sau khi vấp ngã rồi đứng lên, chỉ càng thêm hùng mạnh hơn, thậm chí ngươi cản bản không giết được hắn! Người này là con cưng của ông trời, thực lực của hắn cũng tuyệt đối mạnh mẽ, trước đó không lâu hắn dễ dàng giết chết một vị cao thủ ma đạo Tam Thai cảnh Nguyên Thai kỳ đại thành, ngươi biết không, vị cao thủ Nguyên Thai kỳ kia với hắn, chênh nhau cả hơn ba mươi cái cảnh giới nhỏ!"

"Thật không? Ta cũng đã từng tiêu diệt cao thủ hơn ba mươi cảnh giới!"

Diệp Húc ánh mắt đột nhiên linh hoạt, sắc bén lên, nhìn hướng Úc Khánh Sơn, điềm nhiên nói: "Nếu là sinh sống cùng một thời đại với hắn ta là một loại bi oai, vậy thì tìm cách tiêu diệt hắn đi, biến thành thời đại của ta!"

Quanh thân hắn sát khí đằng đằng, không một chút che giấu, trong cơ thể từng luồng sức mạnh mênh mông nổi lên.

Úc Khánh Sơn dường như cảm nhận được sát khí của hắn, quay đầu nhìn hướng bên này, ánh mắt dừng trên người Diệp Húc, lập tức dời đi, nhìn thẳng về phía Phượng Yên Nhu, ánh mắt không khỏi sáng lên, cười ha ha nói: "Khổng Tước, không ngờ tiểu muội của nàng cũng đến đây! Thật sự là trời cũng giúp ta mà, hôm nay ta liền bắt hết tỷ muội các ngươi, trước thu hai người các ngươi!"

"Đáng ghét!" Phượng Yên Nhu trốn ra sau lưng Diệp Húc, thở phì phì nói.

Úc Khánh Sơn ánh mắt linh hoạt, sắc bén, lại dừng trên người Diệp Húc, lạnh lùng nói: "Dám che ở trước đàn bà của ta, ngươi tự tìm chết! Cút ngay!"

Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Quang phía sau Không Tước run lên dữ dội, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, cười lạnh nói: "Úc Khánh Sơn, ngươi chán sống rồi hả, dám uy hiếp muội muội ta!"

Úc Khánh Sơn cười ha ha, xoay người lại, mỉm cười nói: "Khổng Tước, đừng nóng giận, nàng sớm muộn gì thì cũng sẽ là nữ nhân của ta. Ta muốn thu bảy tỷ muội các nàng, căn bản không cần động thủ, chỉ cần một kiện vu bảo là được!"

Khổng Tước sắc mặt kịch biến, năm luồng thần quang chớp lên, giống như kiếm sắc chém đến, nơi nào thần quang đến, sa mạc liền vỡ ra, xuất hiện những khe nứt.

Úc Khánh Sơn thân hình chớp động, tốc độ cực nhanh, né tránh công kích của Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Quang, trên đỉnh đầu một quyển trục đột nhiên hiện ra, từ từ mở ra, cười dài nói: "Ta nói rồi, thu bảy tỷ muội các ngươi không cần động thủ thì sẽ không động thủ!"

Quyển trục trên đỉnh đầu hắn mở ra, dần dần hóa thành một bức đồ án xa hoa.

Đây là một món vu bảo cùng loại với Thiên Sơn Thanh Điện Đồ, tuy rằng không rộng lớn mạnh mẽ như Thiên Sơn Thanh Điện Đồ, uy năng cũng kém hơn, nhưng trong tranh non xanh nước biếc, cầu nhỏ suối trong, bên dòng suối có ban công đình tạ, ngô đồng khắp nơi, ánh trăng sáng từ dưới biển mọc lên, thậm chí có thể nghe được tiếng nước róc rách, tiếng động của sóng gió từ trong tranh truyền ra, dường như không phải là bức tranh phong cảnh thủy mạc, mà thật sự tồn tại!

"Quyển trục này, tên là Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, chính là ta lấy được trong Côn Luân Thánh Địa cổ, bảo vật này tự bay vào tay ta, không cần tốn nhiều sức! Ta được bảo vật như vậy, liền biết ta chính là chân mệnh thiên tử của bảy vị công chúa Thiên Yêu Cung các ngươi, mà các ngươi, tất cả đều phải trở thành thị thiếp cho ta!"

Úc Khánh Sơn quần áo phiêu động, không ngừng né tránh công kích của Khổng Tước, trường thanh ngâm: "Khổng tước miên cao các, phượng tê ngô đồng chi, thanh điểu hải thượng du! Khổng Tước, Tiểu Phượng Hoàng, còn không vào trong đồ của ta?"

Chân nguyên của hắn tuôn vào trong bức họa, chỉ thấy cuốn họa này hoàn toàn mở ra, biển rộng đột nhiên lơ lửng bên trên bức tranh, cầu nhỏ hiện ra, lầu các nhảy ra, ánh trăng từ trong biển dâng lên, đại mạc mịt mù này, đột nhiên như thay trời đổi đất, biến thành một thế giới hoa thơm chim hót!

Cảnh tượng này dường như cực kỳ thu hút Khổng Tước và Phượng Yên Nhu, đột nhiên nghe thấy một tiếng hót trong trẻo, Khổng Tước không tự chủ được bay vào trong lầu các trong bức tranh.

Bên người Diệp Húc, Phượng Yên Nhu cũng ánh mắt mê ly, mũi chân khẽ điểm một chút, áo trắng phù động, thẳng hướng ngô đồng bên cạnh lầu các mà đi. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Tấm đồ này, là vu bảo chuyên dùng để khắc chế yêu tộc!"

Diệp Húc ánh mắt chớp động, bay thẳng lên, giơ tay vãn lấy eo Phượng Yên Nhu, bị nàng kéo đi, cùng nhập vào trong non xanh nước biếc.

Úc Khánh Sơn khẽ động tâm niệm, chỉ thấy biển rộng trăng sáng cầu nhỏ suối trong lầu các, tất cả bỗng nhiên biến mất, lại trở thành một bức họa như cũ, to không đến ba thước.

"Thu rồi, không ngờ đều bị thu rồi!" Một gã vu sĩ trẻ tuổi thất hồn lạc phách nói.

"Khổng Tước quả ớt nhỏ kia, ngay cả đánh trả cũng không có liền bị Úc Khánh Sơn thu vào trong bức đồ kia, chẳng lẽ hắn ta thật sự là chân mệnh thiên tử của bảy vị công chúa Thiên Yêu Cung?"

"Quá khủng bố, kiện vu bảo kia của hắn, chính là Vu hoàng tự tay luyện chế, chỉ sợ là lợi khí chuyên đối phó yêu tộc!"

"Hắn có được vu bảo này trong tay, chỉ sợ mấy vị công chúa Thiên Yêu Cung khác khó có thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn!"



Úc Khánh Sơn thu Phượng Hoàng Tê Tức Đồ lại, nhìn vào trong bức tranh, chỉ thấy cô gái dũng mãnh Khổng Tước kia, lúc này bị nhốt trong lầu các trong tranh, không ngừng đi lại, ngẫu nhiên tiến đến bên cạnh cửa sổ, ngắm nhìn thế giới trong tranh, có vẻ có chút tò mò, lại có chút im lặng, hoàn toàn đã không có tư thái nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán nữa.

Mà cô bé Phượng Yên Nhu kia, thì đang ngồi trên một chạc cây ngô đồng, hai chân lúc ẩn lúc hiện, chân của nàng trắng nõn như ngọc, không một chút tì vết.

Hai cô gái này, dường như không hề ý thức được mình đã bị người thu vào trong tranh, thần thái dường như rất vui vẻ.

Đay là chỗ kỳ diệu của Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, là khắc tinh của tất cả Cầm yêu tộc!

Đột nhiên, sắc mặt Úc Khánh Sơn phát lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, chỉ thấy cạnh Phượng Yên Nhu có thêm một nam tử, đúng là Diệp Húc, ôm eo Phượng Yên Nhu, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dường như có thể từ trong bức tranh trông đến được phương vị của hắn.

"Tên tiểu tử thối này, dám động vào nữ nhân của ta, ta luyện chết ngươi!"

Úc Khánh Sơn giận dữ, đang định động thủ, đã thấy Diệp Húc đột nhiên đứng dậy, hai tay giơ lên trên khoảng không phía trước!

"Dám thu bạn tốt của ta, Úc Khánh Sơn, ngươi chết cho ta!"

Xùy!

Hai bàn tay khô gầy thò ra từ trong Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, xoạt một tiếng liền xé bức tranh này ra một lỗ hổng lớn!