Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 309: Đè ngươi ra đánh




Úc Khánh Sơn tức giận hừ một tiếng, thân hình đột nhiên trở nên vừa cao vừa gầy, toàn thân kim quang chói mắt, giống như Phật đà, bàn tay to thò ra, chộp tới hai tay Diệp Húc, cười lạnh nói: "Dám đoạt nữ nhân với ta, ta vặn đứt hai tay ngươi trước!"

Lại vào lúc này đây, chỉ thấy đôi tay xé rách Phượng Hoàng Tê Tức Đồ kia mở ra, lòng bàn tay có một kim bài nhỏ bé tinh xảo, kim bài dựng lên, xoay tròn trong lòng bàn tay phải của Diệp Húc.

Kim bài này mỗi khi quay được một vòng thì thể tích lại lớn thêm một phần, chỉ thấy tốc độ quay của kim bài càng lúc càng nhanh, thể tích càng lúc càng lớn, trong chớp mắt liền cao tới hơn mười trượng, kim quang chói mắt, mặt chính có một chữ "Lệnh", mặt trái một chữ "Lâm", ma khí tràn ra, mang theo cảm giác áp bách vô cùng nặng!

Mà lúc này, thân hình Diệp Húc vẫn bị nhốt trong Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, mà bàn tay Úc Khánh Sơn chưa hạ xuống! Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Chuôi của kim bài bị Diệp Húc nắm trong tay phải, vù một tiếng đánh tới Úc Khánh Sơn!

"Một cái lệnh bài thật tốt, đáng tiếc ngươi căn bản không phát huy được uy lực vốn có của nó, khiến bảo vật không được trọng dụng, vẫn là giao cho ta đi!"

Úc Khánh Sơn mừng rỡ, bỏ qua việc vặn đứt hai tay Diệp Húc, ngược lại chộp tới kim bài kia, cười to nói: "Trong thiên hạ này, không có bảo vật nào là ta không thể thu!"

"Thiên Đạo Giáo Hóa Thiên!"

Hắn quát lớn một tiếng, quanh thân vô số văn tự trào ra, mỗi một văn tự đều là một thiên giáo hóa kinh văn, tiếng tụng kinh từ trong những văn tự đó trào ra, văn tự ào ào phóng hướng kim bài.

Đây là thuật tế luyện mạnh nhất của Nho Vu Thiên Đạo Tông, nghe đồn thời viễn cổ, thánh giả Nho gia hành tẩu trên thế giới, truyền bá kinh điển Nho gia, giáo hóa chúng sinh khiến chúng sinh biết thiện ác thị phi, dù là ma đầu cũng sẽ cải tà quy chính, quy y Nho môn, trở thành học giả uyên thâm, trở thành người lương thiện.

Thiên đạo giáo hóa thiên chính là thoát thai như thế, một thiên kinh văn giáo hóa ra, liền có thể thu phục yêu nghiệt, hàng phục vu bảo, thậm chí có thể cảm hóa thiên ma, làm cho chúng tự cảm thấy nghiệp chướng nặng nề, cúi đầu chờ giết!

Úc Khánh Sơn ánh mắt nhạy bén, liếc mắt một cái liền nhìn ra kim bài trong tay Diệp Húc không phải vật phàm, mà với tu vi và thực lực của Diệp Húc, vẫn chưa thể phóng thích hoàn toàn uy năng của kim bài, bởi vậy mới muốn thu bảo, định cưỡng ép thu bảo vật này.

"Mang đến cho ta!"

Đôi bàn tay của hắn chạm vào bề ngoài kim bài, vô số giáo hóa kinh văn chen chúc vào, ào ào vào trong kim bài, mà tiếng tụng kinh càng lúc càng to.

Răng rắc!

Hai tay của hắn truyền đến tiếng xương gãy, bị kim bài đánh vào, đánh hắn cả người từ trên cao rơi xuống đất, đập lên sa mạc một hố lớn, chỗ rơi xuống, từng đám mây nấm khổng lồ từ từ dâng lên.

Lúc này đám người vây xem không có một ngàn cũng có tám trăm, vốn là không hề coi trọng Diệp Húc, Úc Khánh Sơn chính là con cưng của trời, cho dù tư chất hay vận khí đều tốt đến biến thái, không chỉ có bảo vật trên người nhiều không đếm xuể, hơn nữa thực lực cũng cực kỳ hùng mạnh, thậm chí khiêu chiến vượt cấp, tiêu diệt cả cường giả Nguyên Thai kỳ.

Hắn tu luyện tuyệt học tối cao của Đạo Nho Thích tam đại chính đạo, trong tam đại tuyệt học này, có phương pháp thu vu bảo của người khác, khi giao thủ cùng người, loại tình cảnh nghịch thiên như vu bảo của đối phương đột nhiên vứt bỏ chủ nhân, đầu nhập vào hắn cũng từng xảy ra!

Làm cho bọn họ không ngờ là, lần này, Úc Khánh Sơn lại chịu thiệt lớn như vậy!

Một gã đệ tử Thái Thượng Đạo Tông lẩm bẩm nói: "Úc Khánh Sơn không thu được vu bảo của đối phương, ngược lại trở thành ruồi bọ bị người vỗ xuống, ta có nhìn nhầm hay không?"

"Úc Khánh Sơn quả thật bị người coi thành ruồi bọ vỗ xuống, hắn có chỗ dựa rất lớn, dù cho thực lực có như nào đi chăng nữa, nếu không có chỗ dựa, chết hẳn là đối phương nhỉ?"

"Hắn ta thuận buồm xuôi gió, sống quá thoải mái, lần này hắn bị chèn ép một lần, nhất định sẽ càng thêm hùng mạnh, càng thêm biến thái!"

"Thiếu niên này là ai? Sao lại đi cùng Tiểu công chúa Thiên Yêu Cung? Thực lực của cậu ta cũng không kém, không ngờ lại làm cho Úc Khánh Sơn ăn mệt."

"Mặc kệ hắn là ai, hắn chết chắc rồi! Úc Khánh Sơn chính là thiên tài không xuất thế trong chính đạo ta, thậm chí giáo chủ tông chủ Nho Thích Đạo tam đại phái đều kỳ vọng vào anh ta, cho rằng anh ta là nhân tài có khả năng trở thành Vu hoàng nhất. Nếu anh ta mà đánh thật thì thiếu niên này sẽ chết vô cùng thê thảm!"



"Thu kim bài của ta? Úc Khánh Sơn, ngươi đây là muốn chết sao?"

Diệp Húc bước ra khỏi Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, hai chân đứng trên mặt tranh, theo gió phiêu động, ánh mắt uy nghiêm nhìn xuống mây nấm phía dưới.

Nếu là vu bảo khác, nói không chừng thật sự bị Úc Khánh Sơn dùng Thiên Đạo Giáo Hóa thu đi, nhưng kim bài này chính là do Tông chủ trước của Hoàng Tuyền Ma Tông tự tay luyện chế, đại biểu cho tín vật của Hoàng Tuyền Ma Tông, trong đó có một luồng tinh hồn của bá chú như Thủy hoàng đế.

Hai vị nhân vật này, hoàn toàn có thể nói là tà trong tà, ma trong ma, dù là tông chủ Thiên Đạo Tông tự mình thi triển Thiên Đạo Giáo Hóa, cũng không thể hàng phục được nó, Úc Khánh Sơn lại càng không!

"Được, được! Ta sống đến giờ, đây là lần đầu tiên chịu thiệt!"

Trong đám mây nấm kia truyền đến tiếng giận quá hóa cười của Úc Khánh Sơn, chỉ thấy một bóng người từ trong mây nấm từ từ đứng lên: "Tiểu tử, ngươi chọc giận ta, khiến ta đánh thật rồi, ngươi sẽ chết thảm, thật sự rất thảm đấy…"

"Lắm lời vô nghĩa!"

Diệp Húc nhắm hai mắt lại, rồi đột nhiên mở ra, hai luồng linh quang một đen một trắng từ trong mắt hắn bắn ra, lần lượt quấn quanh, vù một tiếng đấm vào trong mây nấm, xùy xùy cắt!

Từ xa nhìn lại, mắt Diệp Húc bắn ha hắc bạch thần quang, hai làn linh quang tựa như hai con hắc bạch song giao vô cùng hung ác, đầu thò vào trong đám mây, ra sức quấy động, trong phút chốc liền cắt nát đám mây nấm!

"Âm Dương nhị khí? Không ngờ ngươi có Âm dương nhị khí chuyên chém Kim thân!"

Tiếng kêu thảm thiết của Úc Khánh Sơn truyền đến, vô cùng phẫn nộ: "Không ngờ ngươi cũng có thể làm ta bị thương! Nhưng ta đã luyện thành Kim Đan Bất Diệt Thân, thân thể mạnh tới mức ngươi không thể tưởng tượng được, Âm Dương nhị khí của ngươi không chém nổi ta!"

Hắn gào thét thoát thân khỏi Âm Dương nhị khí, mình đầy thương tích, quần áo rách nát, bị cắt cho tả tơi, giống như một tên ăn mày vừa ra khỏi bãi rác, làm sao còn có bộ dạng công tử trọc thế phong độ nữa?

Quần áo trên người hắn ta cũng là một kiện trọng bảo, tên là Thiên Phong Bảo Y, lực phòng ngự hùng mạnh cực kỳ, lúc này lại bị hủy hoàn toàn dưới Âm Dương nhị khí của Diệp Húc.

"Âm Dương nhị khí tuy rằng không tệ, nhưng ta cũng có trọng bảo!"

Hắn phóng lên cao, Quân thiên tiên tháp chín tầng trên đỉnh đầu, một viên Kim đan xuất hiện, chính khí như cầu vồng, một luồng kim quang như kiếm, từ trong Quân thiên tiên tháp bắn ra, điềm nhiên nói: "Số mệnh của ta hưng thịnh, trời cao chiếu cố! Những kim tinh kiếm khí đó chính là ta dùng Kim tinh khí luyện thành, giết ngươi thật đơn giản!"

Xùy!

Kiếm khí đâm phá trời cao, đánh thẳng tới Diệp Húc, hắn quả thật như lời hắn nói, số phận hưng thịnh, được trời cao chiếu cố, thậm chí cả Kim tinh khí cũng đến tay.

Hắn sử dụng luồng Kim tinh khí này, so với một tia Kim tinh khí kia của Diệp Húc lớn hơn không biết bao nhiêu, vận luyện thành một làn kiếm khí.

Kim tinh khí vô cùng sắc bén, hơn hẳn Âm Dương nhị khí, Ngụy Hiên thậm chí dùng một luồng hào quang của Diệp Húc kia liền có thể chặt đứt Kim Kiều của Diệp Húc.

Nếu bị luồng Kim tinh khí kia chém trúng thân thể và nguyên thần, cho dù là đám nhân vật như Ngụy Hiên cũng phải nuốt hận tại chỗ!

Vận khí của Úc Khánh Sơn, thật sự là tốt đến đáng sợ!

Đinh!

Luồng Kim tinh khí này đâm vào trên kim bài, không ngờ không thể đâm phá được kim bài này, lập tức kim quang lưu động, định vượt qua kim bài, chém tới Diệp Húc.

Diệp Húc tay trái chống Bạch Vũ Tán, tay phải cầm Tông chủ kim bài, Thiên Cơ Tán đột nhiên khẽ động, ngay lập tức dứt bỏ Kim tinh kiếm khí, đi đến cạnh Úc Khánh Sơn.

Mắt hắn bắn ra hai luồng thần quang một đen một trắng, cuốn hướng Úc Khánh Sơn, cùng lúc đó tay phải xoay kim bài, đánh xuống thật mạnh.

"Chết!"

Tốc độ Thiên Cơ Tán rất nhanh, không gì sánh nổi, thậm chí còn hơn hẳn Kim tinh kiếm khí.

Úc Khánh sơn vội vàng lui ra sau, né tránh công kích của kim bài, Âm Dương nhị khí xùy xùy cắt tới, đuổi theo không buông.

"Khốn kiếp, khốn kiếp! Sao ta lại có thể bị ngươi áp chế?"

Úc Khánh Sơn giận dữ cười lên, bên trong Quân thiên tiên tháp chín tầng kia đột nhiên lao ra một kiện vu bảo, giống như lô bồng, gắn lên đỉnh đầu hắn, ngăn cản thế cắt của Âm Dương nhị khí.

Úc Khánh Sơn rơi vào trong lô bồng, Âm Dương nhị khí cắt tới, lại bị lô đồng đỡ, lô bồng này so với Ngũ Đế Hoa Cái còn cứng hơn, chính là bảo vật của Nguyên Thủy Thánh Tông, tên là Lô Bồng, nghe nói là nơi nghỉ ngơi của Thiên đế.

Đương nhiên, cái Lô Bồng này không phải Lô Bồng của Di La Thiên Đế, mà là chế phẩm hắn tự mình luyện chế theo.

Tuy rằng là thứ mô phỏng, nhưng kiện Lô Bồng này phòng ngự tuyệt đối không kém, thậm chí Âm Dương nhị khí cũng không thể cắt được.

Diệp Húc xoay kim bài, hung hăng đánh xuống, đập cho Lô Bồng ánh lửa văng khắp nơi. Hắn nâng tay hạ tay, liên tục nện xuống, kiện trọng bảo này bị đánh liên tục, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn đập dẹt.

Kim tinh kiếm khí đuổi theo, bắn vào sau đầu Diệp Húc, Diệp Húc quay đầu nhìn lại, Âm Dương nhị khí và kim tinh kiếm khí va vào nhau, xùy xùy rung động, hai loại bảo vật này giằng co cùng một chỗ, trong thời gian ngắn khó có thể phân ra thắng bại.

Tuy rằng chất lượng của Kim tinh kiếm khí cao hơn Âm Dương nhị khí, nhưng Úc Khánh Sơn cũng không đoạt được nhiều Kim tinh khí cho lắm, mà Âm Dương nhị khí của Diệp Húc lại vừa dài vừa to, bị Kim tinh kiếm khí đánh ra một lỗ thủng, liền bất cứ lúc nào cũng có thể chữa trị.

"Tên tiểu tử này nhảy ra từ đâu, sao lại mạnh như vậy?"

Úc Khánh Sơn đứng ở trong Lô Bồng, tâm lạnh hẳn, khẽ động tâm niệm, Lô Bồng gào thét bay ra phía sau, Diệp Húc cầm ô trắng trong tay, vững vàng đuổi theo phía sau Lô Bồng, hai kiện vu bảo này tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt liền bay ra hơn mười dặm, bỏ xa mọi người.

"Không ngờ Úc Khánh Sơn lại bị bức phải tháo chạy, loại tình cảnh này vẫn là lần đầu tiên xuất hiện…" Một gã vu sĩ thất thần nói.

"Tiểu tử kia đến tột cùng là ai, thật mạnh nha!"

"Mặc kệ hắn ta là ai! Khổng Tước và Tiểu công chúa Thiên Yêu Cung lúc này còn bị nhốt trong Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, tiện nghi cho ta rồi!" Một tên cười, giơ tay chộp tới Phượng Hoàng Tê Tức Đồ.

Vù!

Người này còn chưa đến gần Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, một cây Phù Tang Kim Trượng hung hăng đập tới, đập hắn ta dập nát, lập tức Phù Tang trượng nện lên trên Phượng Hoàng Tê Tức Đồ, đánh cho kiện trọng bảo này rạn nứt.

Khoa Phụ Mão thu Phù Tang Kim Trượng, giơ tay chộp tới bức tranh rác nát kia, cười ha ha nói: "Khổng Tước đừng sợ, em rể tới đây, Phượng nha đầu cũng đừng sợ, anh rể tới cứu muội…"

Anh ta đưa Khổng Tước và Phượng Yên Nhu từ trong Phượng Hoàng Tê Tức Đồ ra, lập tức đánh nát tấm trọng bảo này, ánh mắt nhìn hướng Diệp Húc và Úc Khánh Sơn rời đi, ha ha cười nói: "Hai vị này đều rất mạnh, khí lực cũng không nhỏ, ta đi xem đi!"

Anh ta mở hai chân, gào thét phóng đi phía trước, biến mất trong đại mạc: "Phượng nha đầu, nhớ rõ thay ta ở trước mặt Tam tỷ của muội nói lời tốt đẹp nhá!"

"Vâng, Mão thúc thúc!"