Độc Nhất Phu Nhân Tâm

Chương 125: Tân phòng




Edit: Hàn Ngọc

Đợi sau khi Đào Lâm Nguyên rời đi, trong viện cuối cùng cũng trở nên thanh tĩnh.

Đoàn Nghiễm để cho tất cả hạ nhân đi xuống, chỉ để lại bốn nha hoàn cùng hai bà mai. Ân Tuế Tình vẫn đứng ở dưới hành lang, ông đi về phía bà nói, "Vào phòng đi."

Hai người đều mặc hỉ phục, cứng nhắc đứng ở chỗ này, giống như có chút ngốc.

Trải qua một phen ép buộc vừa rồi, Ân Tuế Tình lúc này quả thực có chút mỏi mệt, bà gật gật đầu, điphía trước Đoàn Nghiễm bước vào phòng. Trong phòng mấy nha hoàn vẫn chưa tỉnh hồn, lúc thay quần áo cho bà thay sai vài chỗ, còn có một lần không cẩn thận đem tóc bà cùng vạt áo làm rối cùng mộtchỗ, làm như thế nào cũng không tháo được.

Ân Tuế Tình bị siết đến da đầu sinh đau, nhưng lại không có khí lực tức giận cùng nàng, "Được rồi, ngươi đi xuống đi."

Đoàn Nghiễm thấy thế, cong cong môi đi tới phía sau của bà, ngón tay thon dài động vài cái, liền dễ dàng đem tóc bà cùng đai lưng tách ra. Ông để cho nha hoàn chuẩn bị tốt nước ấm cùng khăn lược sau liền lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, ông đi tới trước gương, "Đến đây."

Ân Tuế Tình giật mình, "Làm gì?"

Ánh mắt ông nhìn lên, dừng lại trên búi tóc bà, "Ta chải đầu cho nàng."

Kỳ thật loại việc này tự bà có thể làm, nhưng nếu ông đã kiên trì, Ân Tuế Tình liền không cự tuyệt, chung quy đây cũng là đêm tân hôn của bọn họ, vừa rồi đã nháo đến không được thoải mái, nàng không hi vọng lại khiến cho Đoàn Nghiễm mất hứng. Vì thế bà đi qua, ngồi trước kính khắc hoa văn song phượng, nhìn bóng hai người trong gương, có chút không được tự nhiên.

"Làm phiền quận..."

Ông liền cầm lấy lược bí trên bàn, không để cho bà nói xong, "không cần cảm tạ ta, về sau chúng ta chính là phu thê, làm việc này cho nàng là việc bình thường."

nói xong tháo dỡ châu ngọc trên đầu bà, động tác này với ông có thể nói là không quen thuộc, thậm chí có thể nói là mới lạ. Lại còn không làm đau bà, chậm rãi tháo kim trâm ngân thoa cắm đầy trên đầu bà, một bàn tay nâng tóc bà, một bàn tay lấy lược bí chậm rãi chải. Chính hai bàn thay khớp xương rõ ràng này mới vừa rồi còn đánh cho Đào Lâm Nguyên một trận, hiện nay lại có thể ôn nhu chải đầu cho bà

Tâm tình Ân Tuế Tình có chút phức tạp, nàng gả cho Đào Lâm Nguyên hơn mười năm, ông ta chưa bao giờ chải đầu cho bà bao giờ. Những chuyện thể hiện tình cảm phu thê này, bà một lần cũng chưa được thể nghiệm qua.

Bất tri bất giác liền nhớ tới câu nói cuối cùng của người kia.

"Tuế Tuế, xin lỗi."

Với bà hiện tại câu xin lỗi đó còn có công dụng gì đâu? Nếu như không phải bà không quyết định hòa ly trước, những lời này có lẽ còn có thể khiến cho nàng động lòng, nay nước đổ khó hốt, cho dù nói nhiều lời xin lỗi nữa cũng vô dụng.

Chính lúc bà đang tự hỏi, Đoàn Nghiễm không hề dự triệu hỏi: "Nàng đang suy nghĩ cái gì?"

Bà nhìn mặt ông thông qua gương đồng, bởi vì ông đang cúi đầu, nên không nhìn rõ biểu tình trên mặt. Chỉ cảm thấy hắn tất cả lực chú ý của ông đều đặt trên tóc bà, mái tóc đen dài của bà, tất cả nằm trong tay ông.

Ân Tuế Tình nghĩ nghĩ, cười nói: "Nguyên phối của Du quận vương thật có phúc khí, có thể được Du quận vương mỗi ngày chải đầu cho nàng, thật là làm cho người ta hâm mộ."

Có gì mà phải hâm mộ?

Đoàn Nghiễm ngước mắt liếc nhìn bà một cái, bà chẳng lẽ không biết mình mới là người được người khác hâm mộ sao? Khi thành thân lại có hoàng thượng hoàng hậu đích thân tới làm chủ hôn, vì vậy mà có biết bao nhiêu người hâm mộ.

Ông một lần cụp mắt, "Đây là lần đầu tiên bản vương làm như vậy."

Bà rõ ràng cứng đờ người.

Đại để sợ bà nghe không rõ, ông lặp lại một lần, “Đây là lần đầu tiên ta giúp người khác chải đầu."

Cho nên không tồn tại cái vấn đề hâm mộ hay không, hai người bọn họ đóng cửa lại làm việc, ông căn bản không định để cho người khác biết."Còn có, nàng có phải nên sửa miệng một chút không? Đừng gọi ta Du quận vương, trực tiếp gọi ta là vương gia hoặc là phu quân là được."

Vẻ mặt Ân Tuế Tình trong nháy mắt liền ngây ngốc, nếu ông chưa từng giúp người khác chải qua, vì sao hôm nay lại muốn giúp bà?

Nàng định hỏi: "Vương gia..."

Đoàn Nghiễm liền lên tiếng.

Lời đến khóe miệng, rồi lại cái gì cũng đều không nói nên lời. Kỳ thật hỏi thì có ý nghĩa gì đâu, bà cần gì cùng một người đã chết mà so đo nhiều như vậy, chẳng qua là tự khiến bản thân buồn bực mà thôi.

Bà lắc lắc đầu không nói gì, nhổm dậy đi đến trên giường, "Vương gia đi nghỉ sớm thôi."

Đoàn Nghiễm buông chiếc lược bí, bà đã thay hỉ phục xong, nhưng mà ông thì chưa thay. Trong phòng không có nha hoàn, đều đã bị ông đuổi ra ngoài, ông đi tới trước giường, giang hai tay nói với bà: "Vừa rồi bản vương chải đầu cho nàng, hiện tại nàng nên thay y phục giúp bản vương một chút đúng không?"

... thật là một vụ mua bán có lời.

Ân Tuế Tình không phải loại người hay xấu hổ, nếu gả cho ông, liền muốn toàn tâm toàn ý cùng ông sống qua ngày. Bà lại không phải tiểu cô nương mười sáu mười bảy, động một cái liền đỏ mặt, vì thế tiến lên cởi bỏ đai lưng trên hỉ bào của ông, cởi từng kiện quần áo rất nặng xuống.

Trong góc tân phòng có một cái giá gỗ, phía trên để một chiếc chậu đồng, Ân Tuế Tình liền tiến lên thấm ướt khăn, rửa son phấn trên mặt. Rồi gọi nha hoàn một lần nữa mang đến một chậu nước ấm, bà tự mình hầu hạ Đoàn Nghiễm rửa mặt, lau hai tay sạch sẽ là muốn lau mặt cho ông... Ân Tuế Tình dừng một chút, nâng cánh tay lên liền hướng trên mặt ông lau nhẹ.

Đoàn Nghiễm không né không tránh, một đôi mắt đen sâu thẳm yên lặng nhìn bà.

"Chàng nhìn cái gì?" Ân Tuế Tình nhếch môi cười hỏi.

Ông mở miệng, chậm rãi hỏi: "Nàng còn có tình cảm đối với Đào thị lang không?"

Động tác của bà hơi dừng lại, cũng không biết nên trả lời thế nào.

Giây lát sau, nhẹ nhàng lắc đầu, "không còn."

"Vì sao hắn lại liều mạng xông vào vương phủ muốn mang nàng đi?" Ngữ điệu Đoàn Thuần đều đều không hề có gợn sóng.

Vấn đề này vẫn xóay sâu ở trong lòng ông, nếu như còn không hỏi, phỏng chừng sẽ trở thành khúc mắc giữa hai người. Ông thẳn thắn nói ra như vậy ngược lại tương đối tốt, nói trắng ra, không có gì khôngthông được.

Ân Tuế Tình buông khăn lược, ngồi vào trên giường, "Thiếp một khi gả vào Du quận vương phủ, thì sẽkhông còn lưu luyến nhớ mãi không quên đối với chuyện trước kia. Những việc kia đối với thiếp mà nóichỉ là quá khứ, đã đi qua liền qua đi, không có việc gì quan trọng phải lưu luyến."

Bà là lần đầu tiên mở rộng lòng ở trước mặt ông, đem suy nghĩ thật của mình nói cho ông biết.

Đại khái là do đã thành thân, về sau liền là người một nhà cúng sống chung dưới một mái hiên, khôngcó gì là không thể nói chuyện. Trước kia trong lòng bà có chỗ cố kỵ, bởi vì còn chưa chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận một người khác, càng sợ chính mình lại gặp gỡ một loại người như Đào Lâm Nguyên. Cũng may ông không khiến bà thất vọng, ông hoàn toàn khác Đào Lâm Nguyên, là một nam nhân có trách nhiệm có chính kiến.

Ân Tuế Tình nhìn về phía ông, "Thiếp năm nay đã 34, coi như cũng đã bước một chân vào trong quan tài. một nửa cuộc đới còn lại sau này, Du quận vương hãy cùng thiếp trải qua."

Đoàn Thuần nhìn bà, một gương mặt trắng nõn trong suốt, làm gì có khoa trương như bà nói. Bà nhìn sự rất trẻ tuổi, chỉ giống như cô nương hai mươi mấy tuổi. Dù cho rửa đi son phấn, cũng xinh đẹp động lòng người.

Ông đi lên trước, hai người cùng nằm trên giường, ông thổi tắt nến hỉ, buông màn che, khung cảnh trước mắt chợt trở lên riêng tư hơn.

Thích hợp để nói chuyện hơn.

Ông đem tay của bà nắm ở trong tay, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay của bà, thanh âm trầm thấp trịnh trọng, "Bản vương nếu đã cưới nàng, chính là muốn cùng nàng sống đến bạch đầu giai lão. Bước chân nào của nàng đã bước vào quan tài, không bằng sớm thu lại về đi."

Luận điệu thật hoang đường.

Ân Tuế Tình nhịn không được bật cười, màn che đỏ thẫm chiếu rọi xuống một bên mặt bà trắng nõn như ngọc, hai lúm đồng tiền ôn nhu.

Bà ngẩng đầu lên nhìn ông chăm chú.

Đoàn Nghiễm buông tay của bà ra, chế trụ hai gò má của bà, hôn lên cánh môi đỏ thẫm của bà.