Độc Nhất Phu Nhân Tâm

Chương 126: Gỗ mun




Edit: Hàn Ngọc

Mẫy ngày gần đây, Đào Lâm Nguyên cùng Tuệ vương tiếp xúc có chút thường xuyên.

Tuệ vương vốn là muốn mượn sức Đào phủ, khổ nỗi Đào Tùng Nhiên không chịu theo phe hắn, cuối cùng liền chỉ phải hậm hực rời đi. không ngờ được Đào Lâm Nguyên tự đưa tới cửa, cũng làm cho Tuệ vương thật sự giật mình một cái.

Kể như vậy cũng tốt, không có Đào Tùng Nhiên, lợi dụng Đào Lâm Nguyên cũng tốt.

Những việc này Đào Cẩn đều không biết, nhưng là nàng nhớ rõ đời trước phụ thân chính là bởi vì Tuệ vương mới bị liên lụy, cuối cùng rơi vào cảnh cửa nát nhà tan. Nàng đã có tâm muốn nhắc nhở Đào Lâm Nguyên một tiếng, nhưng lại không biết mở miệng nói cùng ông như thế nào.

Từ sau khi mẫu thân tái giá, cả người ông liền trở nên có chút kỳ quái, nhưng không nói được kỳ quái chỗ nào. Giống như thay đổi hoàn toàn thành một người khác, ông không hề uống rượu triền miên, hay tầm hoa vấn liễu, mà hoàn toàn ngược lại tiến bộ không ít. Giống như đã bị xúc động không nhỏ, mộtlòng một dạ muốn có thành tựu để đạt được sự nghiệp, khiến Đào Cẩn không còn nhận ra ông.

Phụ thân trong trí nhớ chưa bao giờ có thời điểm như vậy, dù cho đời trước mẫu thân ra đi rồi, ông cũng không có như vậy. Đoạn thời gian đó ông chỉ biết trầm mê trong uống rượu, suốt ngày sống mơ mơ màng màng, để cho người ta nhìn liền cảm thấy phiền chán. Nhưng mà đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ ông đổi tính sao?

Đào Cẩn đoán không ra, bởi vì cách thời gian Tuệ vương mưu phản còn có mấy năm, nàng nhớ rõ mấy năm gần đây đều là gió êm sóng lặng. Phụ thân thuận lợi thăng chức, khi nàng 20 tuổi đã ngồi vào vị trí Tả tướng. Nay tỉ mỉ nghĩ, nàng lại cảm thấy có chút kỳ quái, phụ thân cho dù là xuất sắc, cũng khôngthể tuổi còn trẻ đã làm đến chức Tả tướng. Ông làm sao có thể làm được?

Đào Cẩn không thể không để cho người chú ý ông nhiều một chút.

Thời tiết dần dần trở lên ấm, thay đổi quần áo mùa đông, thay áo xuân, hoa cỏ đều đâm trồi nảy lộc. Đào Cẩn cả ngày không có việc gì, việc duy nhất nàng muốn làm, là đợi giá áo may xong, nàng ở mặt trên tự tay thêu một đóa tịnh đế liên. Mấy ngày hôm trước có người đến phủ lấy số đo cho nàng, nàng mới buồn bực ghê gớm, gần đây hình như nàng không cho gọi người đến may quần áo mới a?

Cẩn thận dò hỏi mới biết được, hóa ra là do Ngụy vương phân phó.

Xem ra Giang Hành thật là nóng lòng... Ngay cả hỉ phục của nàng cũng muốn tự tay xử lý, phỏng chừng hận không thể đem cả Đào phủ đều được tự tay bố trí lại.

Kỳ thật Đào Cẩn đoán không sai, Giang Hành quả thực rất nóng vội.

Dạo này hắn luôn có dự cảm không được tốt lắm, vì để tránh đêm dài lắm mộng, vẫn là nhanh chóng đem nàng cưới về nhà mới yên tâm. Đào Cẩn đặc biệt nghe lời Ân Tuế Tình nói, trước khi thành thân đều không định gặp hắn, mấy lần hắn đến Đào phủ, muốn mượn cớ thương lượng hôn sự gặp nàng mộtlần, đều bị nàng dùng các loại lý do qua loa tắc trách từ chối.

Tính toán kỹ thì cũng đã qua một tháng.

rõ ràng là của hắn, lại ăn không được chạm vào cũng không được, loại tâm tình này quả thật khó diễn tả bằng lời.

Sau khi lấy số đo của Đào Cẩn xong, bà tử đầu tiên đưa cho Ngụy vương nhìn. Giang Hành nhìn chằm chằm một chuỗi số liệu trên giấy ghi chép, đột nhiên nhớ tới xúc cảm lúc hắn sờ qua nàng, thật mềm mại, rất no đủ. Chỉ cần nghĩ như vậy, liền có điểm khắc chế không nổi, hắn phất phất tay để cho bà tử lui ra, "Cứ chiếu theo số liệu này để may, thuận tiện đi Du quận vương phủ một chuyến, nói cùng Du quận vương phi một tiếng, để cho bà không cần quan tâm."

Bà tử lĩnh mệnh, nâng tờ giấy lui xuống.

*

Giang Hành hôm nay vừa muốn ra phủ, người trong cung hoang mang rối loạn đi tới vương phủ truyền lời, đúng lúc ngăn hắn ở cửa.

hắn nhếch mày hỏi: "Chuyện gì?"

Tiểu công công thở gấp nói cho hắn biết: "Ngụy vương mau theo tiểu nhân vào cung một chuyến... hoàng thượng, hoàng thượng bị người hạ độc!"

hắn nhíu chân mày rùng mình, "Xảy ra chuyện gì?"

Đúng lúc hạ nhân trong vương phủ dắt tuấn mã tới, hắn tung người lên ngựa, "nói rõ cho bản vương!"

Tiểu công công kia nói cho hắn nguyên do sự tình, hóa ra là hoàng thượng nhiều ngày nay thân thể không tốt, cho dù dùng thuốc gì cũng đều không thấy hiệu quả. Hôm nay bỗng nhiên ngất xỉu trêngiường, khiến một đám cung nữ bị dọa giật nảy mình, người thái y viện nhân sau khi xem, cũng đều không nói được là bệnh trạng gì.

Trang hoàng hậu giận dữ, hạ lệnh muốn đem toàn bộ bọn họ đều mang đi trảm, Ninh chiêu nghi khuyên hai câu, mới bảo mệnh được cho bọn họ.

Giang Hành ra roi thúc ngựa đi tới của cung, thị vệ giữ cửa thấy là hắn, không có hỏi liền để cho hắn đivào. hắn đi thẳng tới Tuyên Thất điện, trong điện quỳ đầy người, đều là người ở thái y viện.

Giang Hành vòng qua bọn họ đi tới nội điện, Trang hoàng hậu cùng Ninh chiêu nghi canh giữ ở bên giường, trong ánh mắt hai người đều là ưu sầu.

"Mẫu hậu." hắn kêu một tiếng, đi tới trước giường, "Phụ hoàng thế nào rồi?"

Trang hoàng hậu lắc đầu, nắm chặt tay hắn làm để cho hắn cũng là cho chính mình an tâm.

Hoàng Thượng nằm trên giường, khuôn mặt tiều tụy, hai mắt nhắm nghiền, trước giờ chưa từng suy yếu như vậy. Giang Hành nhíu mày, quay đầu hỏi thái y đang quỳ dưới đất, "Các ngươi không một ai tra ra bệnh chứng sao?"

hắn thanh âm lãnh liệt, lộ ra thần khí uy nghiêm.

Có bốn năm thái y đang quỳ ở đây, nghe vậy đều run run, không ai dám đáp lời. thật là một đám phế vật, khó trách Trang hoàng hậu vừa rồi tức giận đến muốn chém bọn họ, ngay cả Giang Hành cũng đều tức giận nói: "Đem mọi người ở thái y viện đều gọi tới, nếu như còn không tìm ra vấn đề, vậy hôm nay một người cũng đừng mong bước ra ngoài được!"

Người phía dưới mặt mũi trắng bệch, quả thực không phải bọn họ vô năng, mà là bệnh trạng này của hoàng thượng quá kỳ quái, không thể tìm ra nguyên nhân bệnh, khiến cho mọi người không hiểu ra sao.

không bao lâu đại phu ở thái y viện đều quỳ ở trước mặt, từng người từng người thay phiên đi lên trước bắt mạch cho hoàng thượng.

không phải Giang Hành bạo ngược, đúng là vì giận dữ công tâm. hắn vừa sốt ruột, ngay cả nói cũng không nói được. Huống chi người nằm trên giường còn là phụ hoàng của hắn, hắn làm sao có thể khôngkhẩn trương?

không bao lâu Tuệ vương cũng chạy tới, đứng ở một bên cùng nhau chờ kết quả.

Đại đa số đại phu đã chuẩn mạch qua, mà không có người nào có câu trả lời, Giang Hành đang muốn hạ lệnh, lại có một người từ trong bọn họ đi ra.

Chu Phổ không nói nên lời, đúng lúc trong tẩm điện trên án thượng có bày bút mực chỉ nghiên, hắnhướng Giang Hành cùng Trang hoàng hậu hành một lễ, đến bên kia viết xuống một đoạn đưa đến.

Cung nữ đệ trình lên, Giang Hành tiếp nhận xem xét.