Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 222: Chỉ vì một mình nàng!




Editor: Jun

Nàng theo bản năng yêu ớt hỏi:"Ngươi là ai?"

Người đó không đáp lời nàng, vẫn giương ô tiếp tục bước đi thong thả trong đêm cùng tiếng mưa tí tách.

"Ngươi là ai!" Nàng mếu máo, cao giọng hơn với người đang cõng nàng. Trong bóng đêm, vẫn như trước không có ai đáp lời nàng. Đường Tứ Tứ liền đánh lung tung vào người nọ, tay nàng đấm lung tung. Trong bóng đêm, Quân Cơ Lạc đành phải đáp lời:

"Tứ Tứ, là ta..." Vì để dời đi lực chú ý của nàng, Quân Cơ Lạc đành phải trả lời câu hỏi của Đường Tứ Tứ.

"Ngươi là ai. Ta không biết ngươi... Ngươi nhanh thả ta xuống dưới đi... không ta la lên đó..." Sau khi uống rượu, tính tình trẻ con của nàng phát tác, nàng nắm chặt bàn tay đấm lên bả vai Quân Cơ Lạc.

Quân Cơ Lạc cười khổ, vẫn luyến tiếc không chịu buông nàng ra. Mà Đường Tứ Tứ ở trên vai Quân Cơ Lạc đột nhiên lại lớn tiếng hô hoán:"Phi lễ... người đâu mau tới..."

"Nàng là nương tử của ta, ta phi lễ nàng cũng là chuyện đương nhiên." Quân Cơ Lạc nghiêng đầu nhìn nàng, chờ mãi mới thấy trên gương mặt nàng xuất hiện hai rặng mây hồng, hắn tươi cười sáng lạn, nụ cười như ánh sao sáng điểm xuyết trong màn đêm.

"Tứ Tứ, nghe ta nói này. Nàng yêu tướng công của nàng--Quân Cơ Lạc phải không?" Khi hai người đingang qua môt cây hạnh hoa thì có một trận gió đêm thổi tới khiến cho đóa hoa trên cây rơi xuống, quấn quít trên người họ. Quân Cơ Lạc lại mở miệng hỏi chuyện ngây ngô.

Đường Tứ Tứ dương hàng lông mi xinh đẹp như cánh bướm, chớp chớp. Theo bản năng nghe thấy tên Quân Cơ Lạc, nàng cười thẹn thùng rồi lập tức trả lời:"Ta yêu Quân--Cơ--Lạc!"

Người ta đều nói lời rượu nói là lời thật lòng, với đáp án này Quân Cơ Lạc vô cùng vừa lòng.

Vì vậy hắn lại tiếp tục hỏi vấn đề ngốc nghếch thứ hai.

"Tứ Tứ, nếu ta nói với nàng tuổi trẻ ta từng phạm phải cấm luyến nàng có chê ta bẩn hay không?"

Quân Cơ Lạc đặt câu hỏi rồi chờ Đường Tứ Tứ trả lời nhưng chỉ có tiếng hít thở đều đặn của Đường Tứ Tứ truyền tới từ sau lưng hắn. Quân Cơ Lạc thở dài, mi tâm giãn ra, nhếch khóe miệng cười ôn nhu:"Nàng ấy à, ta mới hỏi có nửa chừng nàng đã ngủ rồi. Cũng như lúc ta gạt nàng rằng ta chết, nàng thực sự là đã không thể bình tĩnh nổi... Nhưng may là tướng công nàng vẫn âm thầm đi theo phía sau nếu không chỉ sợ nàng đã xảy ra chuyện gì không hay rồi... Còn nữa, trước kia ta hứa với nàng ta nhất định sẽ trở về, ta cũng chưa từng lừa gạt nàng... Nhưng xem ra nàng không hề kiên nhẫn đợi chút nào..."

Tuy trong lời nói có chút trách cứ nhưng giọng nói Quân Cơ Lạc vẫn tràn đầy yêu thương chiều chuộng.

Đường Tứ Tứ đang ngủ, trong lúc mơ mơ màng màng nàng dựa toàn thân mệt nhoài lên tấm lưng rộng lớn của Quân Cơ Lạc, cánh môi trắng bệch vô thức liếm liếm, Quân Cơ Lạc cười sủng nịch, giẫm trêncon đường ẩm ướt mà đi.

"Tứ Tứ, thực sự xin lỗi nàng. Ta biết ta không nên gạt nàng. Nhưng mà diễn trò thì cũng phải làm cho giống thật, chúng ta còn phải đối mặt với rất nhiều kẻ thù. Nếu nói cho nàng biết ta chỉ gạt chết thì chỉ sợ nàng diễn không đạt, đến lúc đó sẽ bại lộ hết thảy... Nhưng, ăn ngay nói thật..."

Giọng nói hắn đột nhiên thay đổi, như thể một chiếc lông chim lướt qua trên mặt hồ:"Nhưng nhìn thấy bộ dạng thương tâm khổ sở cả nàng... Ta cảm thấy ta làm hết thảy đều không uổng phí. Vì nàng và con chúng ta, dù thế nào ta cũng phải cho con và nàng một tương lai tốt đẹp."

Tiếng mưa tí tách bị gió đêm thổi lúc nhanh lúc chậm bay lất phất trong đêm Mặc thành.

Bóng đêm thê lương, Quân Cơ Lạc không đưa Đường Tứ Tứ về khách điếm mà đưa nàng đến một nhà dân. Quần áo trên người nàng bị mưa làm ướt không ít, Quân Cơ Lạc nhờ đôi vợ chồng già giúp nấu chút nước ấm, rồi hắn tự mình cởi quần áo cho nàng rồi dùng nước ấm lau toàn thân thân.

Trong giấc mơ, Đường Tứ Tứ tựa đang phiêu bồng ở nơi nào đó, có chút không chân thực.

Quân Cơ lạc tự tay thay quần áo sạch sẽ cho nàng, có lẽ bởi uống nhiều rượu mà khiến cho nàng cảm thấy khô nóng, nàng phát ra một tiếng rên nhẹ mê người, hai tay còn cởi bỏ quân áo trên người mình, toàn bộ xích lõa trước mặt Quân Cơ Lạc.

Đối với tướng quân "không có tiền đồ" Quân Cơ Lạc này, sau khi nhìn thấy một màn cảnh xuân lồ lộ thìtrong lòng hắn giống như đang có con sói đói thét gào, liền xoay người đè lên trên người Đường Tứ Tứ.

"Tứ Tứ?" hắn khẽ gọi một iếng bên tai nàng. Đường Tứ Tứ đang mơ mơ màng màng ngủ thì mở mắt, sau một hồi cố gắng nàng mới thấy rõ ràng khuôn mặt đang gần kề.

"Cơ Lạc, thiếp rất nhớ chàng..." Nghĩ là mình đang ở trong giấc mộng, Đường Tứ Tứ kìm lại giọt lệ đangtrực trào nơi khóe mắt, vô cùng ủy khuất mếu máo, một đôi mắt mông lung như phủ sương vô cùng đẹp mắt.

"Ngoan, ta ở đây rồi!"

Quân Cơ Lạc cúi người xuống, hôn lên cánh môi của nàng. Đường Tứ Tứ thuận thế ôm lấy hắn, giống như con chó nhỏ hôn lung tung lên khắp người hắn. Hai tay lại liều mạng trêu chọc trên người hắn.

Nhiệt độ cơ thể Quân Cơ Lạc nhanh chóng tăng cao, người đẹp dâng lên tận miệng khiến Quân Cơ Lạc nuốt nước bọt, hận không thể ăn ngay nữ nhân đang quyến rũ hắn.

Trong lúc này lại có tình huống mới xảy ra. Ngày thường Đường Tứ Tứ vẫn đoan trang nhu thuận nhưng hôm nay bởi vì uống rượu nên lại vô cùng to gan lớn mật nhiệt tình.

Nàng cười xấu xa với hắn sau đó còn cố ý cắn hắn. Hai tay Quân Cơ Lạc ôm trọn lấy nàng, ôm Đường Tứ Tứ đang trần truồng vào lòng. Da thịt hai ngươi kề sát, chân thật trầm mê trong hương thơm mê hoặc không thể kiềm chế.

một khi rượu đã say thì không có gì có thể khống chế.

Hai người ở cũng một chỗ như vậy thì đương nhiên như thể sét đánh xuống mặt đất, củi khô bị đốt mà bóc cháy.

Đường Tứ Tứ đang coi tất cả như một giấc mộng, nhưng khi tay hắn vuốt ve bộ ngực đầy đặn của nàng thì cảm giác tê dại mãnh liệt khiến nàng mê mang mê đắm.

Nàng thực sự không phân biệt rõ đâu là thực đâu là mơ. Nhưng không phân biệt rõ cũng không sao cả...

Môi anh đào nhỏ nhắn của nàng mở ra đóng lại phối hợp mềm mại đáng yêu gọi tên Quân Cơ Lạc, vòng eo tinh tế mềm mại như liễu chuyển động trước mặt hắn. Mà với Quân Cơ Lạc, thân thể hắn đã vô cùng trung thành quy thuận cùng Đường Tứ Tứ. một cái nhăn mày hay một nụ cười của Đường Tứ đều khiến thân thể hắn dậy lên nhu cầu với nàng.

Lúc này rượu khiến hai gò má nàng ửng hồng,..mặt mày quyến rũ, thân thể mềm mại như không có xương, sợi tóc buông lơi trên đầu vai, thân thể tuyết trắng không hề che đậy hiện ra trước mặt hắn. Hạ thân Quân Cơ Lạc đã điên cuồng kêu gào muốn bắt lấy nàng.

"Aiz, người ta nói tổ ấm dịu dàng là mồ trôn anh hùng... cả đời này ta đều được ấn định là rơi vào trong tay nàng rồi..." Quân Cơ Lạc cười tự giếu, hai ta bắt đầu di chuyển du ngoạn trên thân thể tuyết trắng của nàng.

Lòng bàn tay hắn vô cùng nóng, bàn tay to đi tới đâu giống như là đang châm lửa tới đó, kích thích khát vọng sâu trong nội tâm nàng.

Đường Tứ Tứ đẩy ngã hắn trên giường, xoay người ngồi trên người hắn. Nàng mở to cặp mắt mờ sương, hai đùi thon dài trắng ngần hơi mở ra, cúi đầu xuống cắn nhè nhẹ như con kiến, liếm cắn thân mình mẫn cảm của hắn.

Quân Cơ Lạc hưởng thụ loại kích thích này, hắn khẽ rên rỉ, Đường Tứ Tứ chủ động nhiệt tình như vậy thực sự khiến hắn rất thích. hắn im lặng nhắm mắt lại, một đêm này hắn là bị nàng chinh phục biến mà thành nô lệ! Mà nàng chính là nữ vương chinh phục hắn. Vô cùng thỏa mãn.

Mặc thành mưa rơi mông lung, hư ảo như giấc mộng tựa như cuộc đối thoại của cặp tình nhân triền miên không dứt.

Khi hai người kết thúc cuộc mây mưa.

"Cơ Lạc, chàng đừng rời khỏi thiếp được không?" Đường Tứ Tứ mơ mơ màng màng mở to đôi mắt nhìn người trước mặt, đúng là khuôn mặt của Quân Cơ Lạc, trên mặt nàng hiện lên nụ cười nhợt nhạt, duỗi tay ra nắm lấy cánh tay của Quân Cơ Lạc. Cuối cùng ở bên tai hắn khẽ ngâm một tiếng. Quân Cơ Lạc không có ngủ, trong lòng hắn vô cùng ấm áp, cúi đầu hôn lên vầng trán nhợt nhạt của nàng.

Nhưng khi Quân Cơ Lạc muốn gỡ cánh tay bị nàng nắm ra thì hắn phát hiện trong lúc mơ ngủ Đường Tứ Tứ không biết lấy được sức lực ở đâu mà nhất quyết không buông cánh tay hắn ra. hắn thử mấy lần rốt cục mới rút được cánh tay mình ra khỏi tay nàng.

Ánh trăng thê lương. hắn ôm Đường Tứ Tứ vào trong lòng, một đêm này hắn cũng không thể nào chợp mắt, mãi cho tới sáng hôm sau khi tiếng gà trống gáy báo sáng nàng mới được đánh thức dậy.

Đầu óc hỗn loạn. Nàng xoa xoa hai huyệt thái dương, rồi ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, phát hiện tối hôm qua mình không ngủ trong khách điếm. Ý thức mơ màng, nàng vội đứng dậy khỏi giường, vừa định đi ra mở cửa phòng thì vừa vặn có một bà lão hơn năm mươi tuổi đi tới. Nhìn thấy Đường Tứ Tứ đãtỉnh, bà có vẻ vô cùng cao hứng.

"Tiểu nương tử... Đêm qua ngươi uống say ngất trên đường. May mà có lão nhà ta đi ngang qua nên mới tạm đưa ngươi tới đây. trên người ngươi là quần áo con gái ta... Cũng là ta thay cho ngươi... Ai nha, đều do ta. Cùng một tiểu nương tử nói chuyện thì liền quên khuấy mất. Bây giờ chắc ngươi đói bụng rồi. Ngươi chờ ta một chút, ta lập tức xuống bếp lấy đồ ăn cho ngươi...." Bà lão nói xong thì vui mừng rời đi.

Đường Tứ Tứ không biết có phải mình suy nghĩ nhiều hay không nhưng nàng cảm thấy dường như bà lão biết được thân phận của nàng mới coi nàng như quý phu nhân mà hầu hạ như vậy.

Quay đầu nhìn chiếc giường tối hôm qua ngủ, Đường Tứ Tứ thực sự đã quên mất rất nhiều chuyện tối qua.

Ở tại nhà bà lão ăn một chút, nàng chào hỏi hai người rồi mới quay trở về khách điếm. không giống ngày hôm qua mưa dầm dề, hôm nay mặt trời đã lên cao, gió thổi vào mặt nhè nhẹ. Thời tiết này thích hợp nhất để thả diều, Đường Tứ Tứ đứng cạnh cửa sổ của khách điếm, mắt nhìn con diều xa xa trênbầu trời cao, tâm tình cũng tốt lên đôi chút.

Mà chỉ cách nàng có một vách tường chính là Quân Cơ Lạc, lúc này hắn đã nhận được tin tức mới nhất từ hoàng thành. Ám vệ báo tin Dạ Kiêu Cửu muốn nghênh thú Mộ Dung Vân Tiện với Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc nghe xong, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, lộ ra chút tươi cười ý vị thâm trường.

"Chuyện bản đốc còn sống tạm thời không được để lộ ra ngoài. Còn chuyện thất công chúa muốn gả cho Dạ Kiêu Cửu... cái này cũng không khác gì trời muốn mưa thì sẽ đổ mưa mà gái lớn thì phải lập gia đình, người của ta cũng không đến bước đường cùng thì sẽ không quay đầu... Chúng ta không cần lo lắng chuyện của nàng ta!" Chẳng những không phải xen vào mà hắn còn làm chút chuyện thúc đẩy hai người đó nhanh chóng thành thân. Chờ khi bọn họ thành thân rồi thì từng bước mấu chốt của kế hoạch mới được thi hành...

hắn hy vọng chuyện tốt của hai người bọn họ nhanh chóng trở thành sự thật hơn ai hết.

Ám vệ quỳ trên mặt đấy nhẹ nhàng lĩnh mệnh sau đó liền lui xuống.

trên mặt Quân Cơ Lạc đeo một chiếc mặt nạ, hắn mở cửa sổ ra, một con diều ở giữa không trung lập tức thu hút tầm mắt hắn.

Trong lúc nhất thời, hai vợ chồng không hẹn mà cùng ăn ý ngắm nhìn con diều trên bầu trời xanh.

Trong chính điện. Mộ Dung Nhược Hồng và Trì Lệ Dập đang trao đổi quốc sự. Đường nét trên khuôn mặt Trì Lệ Dập căng thẳng, ông bẩm báo:"Hoàng thượng, vi thần đã điều tra được. Trước khi Quân Cơ Lạc đi đã đem lệnh bài giao hết cho cháu gái của vi thần. Vi thần nghĩ hổ phù hẳn là ở trong tay Tứ Tứ."

"Vậy còn chần chừ cái gì, nhanh chóng bảo Quân phu nhân giao lệnh bài ra đi." Mộ Dung Nhược Hồng không giấu được sự tham lam nói.

Trì Lệ Dập lắc lắc đầu:"Bệ hạ, thực không dám giấu diếm, cháu gái vi thần khi biết chuyện Cửu Thiên Tuế thì vô cùng bi thương khổ sở nên đã lén rời đi. hiện vi thần cũng đang phái người đi tìm nó."

đã biết hổ phù ở trong tay Đường Tứ Tứ, Mộ Dung Nhược Hồng cảm thấy an tâm hơn chút, ít nhất việc này chứng minh tạm thời không có người khác có thể điều động thiên quân vạn mã. Nhưng kế sách vẹn toàn lúc này vẫn là tìm Đường Tứ Tứ trở về.

"Trì ái khanh, chuyện tìm kiếm Quân phu nhân đành nhờ ngài giúp đỡ vậy." Mộ Dung Nhược Hồng dặn dò.

"Vi thần lĩnh mệnh!" Trì Lệ Dập ôm quyền lĩnh mệnh.

"Phụ quốc công, còn có một việc nữa. Trẫm muốn tìm cho thất công chúa một hôn sự tốt, trẫm thấy con trai ngươi Trì Hằng Liễu tuổi trẻ đầy hứa hẹn lại anh tuấn, trẫm nghĩ muốn ngài vì hai người mà có thể mai mối một chút..." Mộ Dung Nhược Hồng không muốn gả Mộ Dung Vân Tiện qua Trần quốc liền chỉ có thể nghĩ ra đường lùi là chọn Trì Hằng Liễu.

Trì Hằng Liễu quả thật cũng không tệ. Nếu Vân Tiện nhà hắn có thể gả cho hắn ta thì Trì Hằng Liễu có thể đối xử tốt với Vân Tiện mặt khác cũng là mượn sức phụ quốc công, khiến sau này phụ quốc công một lòng dốc sức làm việc gì hắn.

Trì Lệ Dập không thích Mộ Dung Vân Tiện cho nên trong lòng ông cân nhắc làm cách nào để cự tuyệt Mộ Dung Vân Tiện.

Đúng lúc này, An công công lại mang vẻ mặt kích động từ bên ngoài điện chạy vào, quỳ gối trước mặt Mộ Dung Nhược Hồng, run rẩy nói:"Hoàng thượng không tốt rồi, thất công chúa thắt cổ tự tử..."

"Cái gì? Vân Tiện xảy ra chuyện gì?" Mộ Dung Nhược Hồng nghe được tin hoàng muội mình gặp chuyện không may thì mặt biến sắc, cùng Trì Lệ Dập liếc nhau một cái rồi liên vội vàng chay tới tẩm cung của Mộ Dung Vân Tiện.

Trong tẩm cung của Mộ Dung Vân Tiện, thái giám cung nữ quỳ hết trên mặt đất. Vừa thấy Mộ Dung Nhược Hồng tới thì lập tức có tiểu thái giám run rẩy dập đầu với Mộ Dung Nhược Hồng nói:"Hoàng thương, chúng tiểu nhân đều vô tội... Chúng tiểu nhân cũng không biết thất công chúa sẽ thắt cổ tự vẫn..."

Nếu là một nô tài, một khi chủ nhân không vui thì một câu nói cũng có thể đem bọn họ đi xử tử.

Mộ Dung Nhược Hồng không rảnh quan tâm tới tiểu thái giám đó, dứt khoát tiến vào trong tẩm điện của Mộ Dung Vân Tiện. Ngự y đang bắt mạch cho Mộ Dung Vân Tiện, nhìn thấy Mộ Dung Nhược Hồng thìngự y vội vàng quỳ xuống.

"Ngự y, thất công chúa thế nào?" Mộ Dung Nhược Hồng lo lắng trầm giọng hỏi.

"Hoàng thượng có thể yên tâm, thất công chúa đã không còn gì đáng ngại!" Ngự y thu dọn hòm thuốc, cung kính lui xuống. Mà các cung nữ phụ trách chăm sóc Mộ Dung Vân Tiện cũng vô cùng thức thời lui xuống. Lúc này chỉ còn lại hai huynh muội Mộ Dung Vân Tiện và Mộ Dung Nhược Hồng.

"Vân Tiện, muội vì một nam nhân mà nhất định phải đối nghịch với ta sao?" Mộ Dung Nhược Hồng đau lòng khổ sở. Hoàng muội "ích kỷ" này của hắn từ nhỏ tới lớn hắn đều đối xử với nàng ta rất tốt nhưng muội muội hắn không bao giờ biết cảm kích. hiện giờ nàng lại vì Dạ Kiêu Cửu mà ngay cả tính mạng cũng không cần.

Mộ Dung Vân Tiện hừ nhẹ:"Hoàng huynh, Vân Tiện chỉ muốn nói một câu đơn giản hoặc là hoàng huynh gả muội cho A Cửu, hoặc là huynh để muội chết đi. Huynh đừng tưởng hôm nay muội không chết thì lần sau sẽ không chết được."

Như thể để chứng minh lời mình nói là thật, Mộ Dung Vân Tiện đột nhiên duỗi tay lần vào dưới gối rút ra một thanh thủy sắc bén, nàng cầm chủy thủ kề lên cổ chính mình.

"Hoàng huynh..." Mộ Dung Vân Tiện tay nắm chủy thủy run lên, trong lòng nàng ta kỳ thật cũng rất sợ hãi, nhưng nghĩ đến chuyện được gả cho Dạ Kiêu Cửu, có thể được làm Hoàng Hậu Trần quốc thì nàng ta liền cảm thấy việc làm hiện tại không có gì không tốt.

Mộ Dung Nhược Hồng nhìn quanh bốn phía, rốt cục tìm được một cái bình hoa. hắn nhấc bình hoa lên dùng sưc đập mạnh xuống mặt đất, sau đó lạnh lùng nói:"Được! Trẫm khuyên ngươi nhiều như vậy nhưng ngươi vẫn quyết tâm muốn gả cho Dạ Kiêu Cửu. Vậy thì được lắm, trẫm sẽ không ngăn cản ngươi nữa! Sau này ngươi gả tới Trần quốc dù ở đó có chịu khổ thì cũng đừng tới tìm trẫm!"

Mộ Dung Nhược Hồng bỏ lại lời này thì trái tim cũng trở nên băng giá.

Chờ sau khi Mộ Dung Nhược Hồng rời đi, Mộ Dung Vân Tiện vô cùng vui mừng hoan hô. Nàng ta vui vẻ rạo rực nhảy xuống khỏi giường, cảm thấy cuộc sống hạnh phúc đang đợi sẵn nàng ta ở phía trước.

Quân Cơ Lạc nhanh chóng biết được tin tức này, hắn vuốt ve cằm bóng loáng, trong mắt lộ ra tia sáng, biết rằng mùa xuân của hắn đã tới rồi!