Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 223: Cửu Thiên Tuế lại được làm cha!




Editor: Jun

Sau một tháng Đường Tứ Tứ đến Mặc thành, Trì Hằng Liễu biết được tin tức liền tới đó. Trì Hằng Liễu không hề khuyên bảo Đường Tứ Tứ dài dòng mà chỉ yên lặng cùng nàng. Khi nàng muốn uống rượu hắn giúp nàng rót rượu; khi tới giờ ăn cơm, hắn đưa đồ ăn ngon tới cho nàng, thậm chí tới quần áo của nàng, hắn cũng giúp nàng sửa sang lại.

Có khi Đường Tứ Tứ uống say, mở to đôi mắt mông lung khóc lóc cảm ơn hắn:"Biểu ca, thực sự xin lỗi! Muội lại làm liên lụy đến huynh..."

Trì Hằng Liễu dịu dàng đáp lời nàng:"Tứ Tứ, thời gian là liều thuốc tốt nhất, mọi vết thương dù sâu tới đâu cũng có thể bị thời gian xóa nhòa. hiện giờ muội khổ sở đau đớn nhưng không sao, biểu ca nguyện cùng nàng vượt qua khoảng thời gian đen tối này. Sau này sẽ có lúc muội phát hiện ra vết thương hôm nay không hề đáng kể gì."

Trì Hằng Liễu khẽ thở dài, giọng nói nhu hòa khiêm tốn:"Quân Cơ Lạc đúng là nam nhân tốt, Nam nhân như vậy rất đáng được người ta ái mộ. Nhưng là... Ta nghe mẫu thân ta và Tiết thần y nói, lần trước Quân Cơ Lạc trở về cũng đã có chút không bình thường.

Có lẽ hắn biết mình đi lần đó thì lành ít dữ nhiều. Nên hắn mới sắp xếp đường lui cho muội và Xú Xú thật tốt. Hai mẹ con muội cả đời cũng không phải lo cơm ăn áo mặc, hơn nữa hắn vừa đi cũng sẽ khôngcó người động tới chuyện hắn là thái giám giả mạo nữa. Muội và Xú Xú tạm thời có thể bình an mà sống... Nam nhân này dùng năng lực mạnh mẽ để bảo vệ hai mẹ con muội. Theo ta, hắn vô cùng có trách nhiệm của một đấng trượng phu."

Từ trước tới nay Trì Hằng Liễu luôn là người có tấm lòng lương thiện, tính tình ôn hòa. Cho dù hắn từng thích biểu muội của mình nhưng hắn sẽ không lợi dụng việc Quân Cơ Lạc vừa ra đi mà chửi mắng Quân Cơ Lạc.

Ngược lại trong lòng hắn thực sự bội phục Quân Cơ Lạc. Trước kia hắn vô cùng sùng bái cha hắn có thể một người mà địch lại ngàn người chấn trụ quân địch, có khả năng thu phục được nữ tử tính cách mạnh mẽ như mẫu thân hắn.

Nhưng hiện tại, hắn lại sùng bái Quân Cơ Lạc.

hắn sinh ra để làm người thắng cuộc. Kiêu ngạo ương ngạnh không ai bì nổi nhưng so với người khác lại sống vô cùng vui vẻ. Cho tới bây giờ chỉ có hắn khiến cho người khác tức khí hộc máu chứ chưa bao giờ có ai làm hắn tức giận.

Hơn nữa, hắn lại đối xử thự sự tốt với biểu muội như vậy, lại có thể gây dựng một vốn kinh doanh nho nhỏ.

Nam nhân như vậy, cho dù là sự nghiệp lớn hay nhỏ thì đều là người thành công.

Giọng nói đột nhiên biến đổi, Trì Hằng Liễu bắt đầu dùng giọng sắc bén châm chọc nói:"Tứ Tứ, ngược lại muội thì sao... Gặp một chút chuyện đau buồn suy sụp là liền trốn tránh. hiện giờ ở bên ngoài khôngbiết có bao nhiêu kẻ đang nhìn muội mà chê cười. Nhưng bây giờ muội làm thì cũng đã làm rồi, chẳng lẽ lại cho người ta thêm cơ hội để chê cười muội hay sao? Quân Cơ Lạc là kẻ mạnh hắn cần có một nữ nhân có thể sánh vai cùng mình. Vậy đương nhiên một kẻ thích trốn tránh lại không chăm lo cho Xú Xú thì không phải một nương tử tốt cũng không phải một mẫu thân tốt."

Lời của Trì Hằng Liễu với Đường Tứ Tứ không thể nghi ngờ chính là lời cảnh báo. Tay Đường Tứ Tứ đang nâng chén rượu thì khẽ run lên, rượu trong chén tràn ra ngoài một chút. Trì Hằng Liễu thấy rốt cục nàng cũng nghe lời mình nói thì thừa dịp nóng thêm thiết, gạn đục khơi trong:"Quân Cơ Lạc vừa chết, trong triều các đại thần cũng chia năm xẻ bảy. Tuy hiện giờ cha ta đang giúp đỡ Mộ Dung Nhược Hồng nhưng cũng không biết hắn ta có thể chống đỡ được thêm bao lâu.

Tứ Tứ, nếu một ngày Mộ Dung Nhược Hồng không ngồi được trên ngai vàng nữa, tân đế nhất đinh sẽđưa muội và Xú Xú lên đoạn đầu đài... Muội đã yêu Quân Cơ Lạc như vậy sao có thể nhẫn tâm khiến Quân gia đoạn tử tuyệt tôn?

Hãy cố gắng mà sống sót đi! Cho dù có muốn chết thì cũng phải để Xú Xú lớn rồi mới có thể tới cửu tuyền tìm hắn!"

Đường Tứ Tứ nhấp một chén rượu, rượu cay nồng khiến nước mắt nàng tuôn trào. Nàng lấy tay lau đi, nhưng lại nhớ tới mấy ngày nay mình phóng túng, trong lòng hối hận vô cùng, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nhịn không được lớn tiếng khóc.

Trì Hằng Liễu tiến lên, giống như ca ca bao vệ muội muội yếu đuối của mình, kéo Đường Tứ Tứ vào trong lòng vỗ về. Đường Tứ Tứ khóc dữ dội, khiến y bào của Trì Hằng Liễu ướt một mảng lớn. Trì Hằng Liễu không chút e ngại. Người thân chính là vào thời điểm quan trọng dang tay giúp đỡ nhau. Tuy biểu muội của hắn không gả cho hắn nhưng là biểu ca, cho dù không có tình yêu nam nữ thì hai người vẫn có tình cảm huynh muội thanh mai trúc mã.

không biết qua bao lâu, Đường Tứ Tứ khóc đến mệt, Trì Hằng Liễu rời khỏi gian phòng đi tìm tiểu nhị lấy một chậu nước ấm muốn giúp nàng rửa mặt. Nhưng khi hắn bưng nước trở về thì Đường Tứ Tứ đang không ngừng nôn mửa.

Đường Tứ Tứ nôn rất nhiều, Trì Hằng Liễu tưởng là do nàng uống rượu, ngay cả Đường Tứ Tứ cũng cho rằng như vậy. Nhưng vừa nôn thì lại không ngừng lại được.

hắn tìm đại phu tới, vội vàng bắt mạch cho Đường Tứ Tứ, sau khi đại phu bắt mạch xong thì ôm quyền nói với Trì Hằng Liễu và Đường Tứ Tứ:"Vị công tử và phu nhân này, mạch đập của phu nhân hiện giờ là thai mạch, có hơi yếu một chút, cũng không chắc chắn lắm, đợi một thời gian nữa lão phu sẽ tới bắt mạch lại cho phu nhân."

Tiểu Xú Xú mới sinh hạ chưa được bao lâu mà nàng lại đã có thai? Tin tức như vậy khiến cho Trì Hằng Liễu sửng sốt. Nhưng với Đường Tứ Tứ đây chính là hy vọng để nàng có thể tiếp tục sống.

Từ khi Mộ Dung Nhược Hồng tuyên bố muốn gả thất công chúa Mộ Dung Vân Tiện cho Trần quốc quốc chủ Dạ Kiêu Cửu, từ trên xuống dưới khắp Tiêu quốc đều xôn xao. Có người cho rằng Trần quốc khôngcó ý đồ gì tốt nhất định là có âm mưu. Có người lại cho rằng đổi Mộ Dung Vân Tiện lấy năm tòa thành trì thì quả là khoản sinh ý vô cùng có lời. Còn có người thì chỉ chờ xem náo nhiệt.

Người của lễ bộ đã chuẩn bị đồ cưới cho Mộ Dung Vân Tiện. Tuy Mộ Dung Nhược Hồng tức giân nhưng vẫn dặn dò lễ bộ chuẩn bị đồ cưới cấp cao nhất cho muội muội của mình.

Có đôi khi nam nhâ thực lạ, càng là nữ nhân hắn dễ dàng có được trong lòng hắn càng chán ghét.

Giống như Dạ Kiêu Cửu không hề tốn nhiều tinh lực hay thời gian liền "lừa" được Mộ Dung Vân Tiện, hắn sẽ thực sự quý trọng trân trọng nàng ta hay sao? Đáp án sẽ là có hay không?

Khi Mộ Dung Vân Tiện vui vẻ rạo rực chạy tới nơi Dạ Kiêu Cửu nghỉ lại, nói với hắn quyết định của Mộ Dung Nhược Hồng thì Dạ Kiêu Cửu cũng không có biểu hiện vui sướng như Mộ Dung Vân Tiện tưởng.

"A Cửu, nhìn thế nào cũng không thấy chàng vui mừng là sao?" Mộ Dung Vân Tiện quan sát khuôn mặt tuấn mỹ bình thản của Dạ Kiêu Cửu, cảm xúc như quả bóng cao su bị người ta đâm thủng nhanh chóng xẹp xuống.

Dạ Kiêu Cửu duỗi tay ôm Mộ Dung Vân Tiện vào trong lòng, cười khẽ nói:"không! Ta thực sự rất vui mừng! Chẳng qua là ta sớm biết với thực lực của ta thì hoàng huynh nàng nhất định sẽ đồng ý hôn sựcủa chúng ta, vậy nên khi nghe được tin của nàng thì ta mới không có vẻ rất vui mừng. Còn nữa, ta sẽđem tất cả tình yêu của mình trao cho nàng vào đêm tân hôn của chúng ta."

một câu nói đơn giản như vậy liền khiến gương mặt Mộ Dung Vân Tiện xuất hiện rặng mây hồng, nàng ta liền ngượng ngùng cúi dầu, trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Trong mắt đào hoa của Dạ Kiêu Cửu tràn đầy chán ghét, hắn đã sớm được nghe ác danh của Mộ Dung Vân Tiện. Lấy nàng ta về nhất định không phải chuyện gì đáng để vui mừng. Dù sao hắn cũng khôngphải thực sự cưới Mộ Dung Vân Tiện là được.

Tuy rằng hắn chán ghét nữ nhân nhưng cũng sẽ có trách nhiệm với bản thân mình. Tuyệt đối không để cho một nữ nhân không có đầu óc làm mẫu thân của con hắn. hắn sợ đứa nhỏ mà nữ nhân như vậy sinh ra đến một lúc nào đó sẽ hủy diệt giang sơn mà hắn khổ tâm dốc sức gây dựng lên.

Thực vất vả mới khiến Mộ Dung Vân Tiện trở về được, Dạ Kiêu Cửu lập tức sai người chuẩn bị nước ấm để hắn tắm rửa thay quần áo, mà bộ y bào bị Mộ Dung Vân Tiện chạm qua cũng sai người vứt đi.

Ngày trôi qua như nước chảy. Ngày hôm đó, mưu sĩ Dạ Kiêu Cửu đến bẩm báo:"Quốc chủ, người của ta tra được tin tức về Đường Tứ Tứ. Nàng ta hiện đang ở Mặc thành." Mưu sĩ đó dừng lại một chút rồi nóitiếp:"Nghe nói Mặc thành là nơi Quân Cơ Lạc sinh ra. Quốc chủ, có phải căn bản Quân Cơ Lạc khôngchêt hay không? hiện giờ hai vợ chồng lại vụng trộm gặp nhau tại Mặc thành?"

Lời mưu sĩ vừa trúng ý của Dạ Kiêu Cửu. Đối với cái chết của Quân Cơ Lạc, Dạ Kiêu Cửu vẫn canh cánh trong lòng. Tuy rằng Quân Cơ Lạc cuồng vọng làm người thì vô cùng kiêu ngạo. Nhưng hắn thực sự có cái để kiêu ngạo.

một nam nhân như vậy sao có thể nói chết là chết? hắn cũng nghi ngờ có khả năng Quân Cơ Lạc nhân lúc bom nổ mà đào thoát. hiện giờ hai vợ chồng đó khả năng là đang trốn ở cùng một chỗ cười nhạo người đời ngu xuẩn.

"Chuẩn bị ngựa cho ta, ta tự mình đến đó xem..." Giọng nói của Dạ Kiêu Cửu lạnh lùng.

Nếu Quân Cơ Lạc còn sống thì kế hoạch của hắn chỉ có thể thất bại.

Mưu sĩ lĩnh mệnh lui ra.

Hôm đó Dạ Kiêu Cửu mang theo người của hắn đi tới Mặc thành. Mùa xuân ở Mặc thành, dương liễu lả lướt, gió xuân thổi nhẹ vào mặt, nơi nơi đều là âm thanh của dân chúng qua lại. Dạ Kiêu Cửu đi xuống từ boong thuyền, sau khi bước chân xuống Mặc thành thì liền thích tiếng huyên náo của thành nhỏ này.

Bốn mùa ở Trần quốc đều lạnh và gió hanh khô,... Những thứ đó hắn đều không hề thích. Mà trong không khí của thành nhỏ trước mặt hắn thấm nhuần hương hoa, chỗ nào cũng là nam tử tuân tú cùng nữ tử thướt tha, trên ngã tư đường cắm lá cờ tiệm cơm...

Thành nhỏ giản dị như vậy cùng bên ngoài không hề hợp với nhau. Nhưng từ nhỏ Quân Cơ Lạc đã sinh sống ở nơi đây, chỗ này có lẽ thực sự là nơi rất tốt.

Đoàn người không để lộ danh tính, tìm một nhà gần khách điếm mà Đường Tứ Tứ trọ. Thậm chí cửa sổ gian phòng Dạ Kiêu Cửu ở còn đối diện với giang phòng của Đường Tứ Tứ. Nếu Đường Tứ Tứ mở cửa sổ ra thì Dạ Kiêu Cửu ở đối diện có thể nhìn thấy trong phòng Đường Tứ Tứ đang làm gì.

Lại qua một khoảng thời gian nữa, đại phu bắt mạch cho Đường Tứ Tứ khẳng định với Đường Tứ Tứ, nàng thực sự đã mang thai!