Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 224: Đáng sợ nhất là một xác hai mạng! (I)




Editor: Jun

Trời đổ mưa, khắp nơi sương mù trắng xóa. Đường Tứ Tứ và Trì Hằng Liễu đứng trước phần mai táng người thân của Quân Cơ Lạc.

Đường Tứ Tứ nhìn chằm chằm bia mộ, mãi lâu sau nàng mới cầm lấy bầu rượu, đem rượu trong bầu vẩy hết lên trên mặt đất:"Chờ khi ta sinh đứa nhỏ trong bụng rồi ta sẽ đưa hai đứa nhỏ lại đến gặp các vị. Các vị... trên trời có linh thì thỉnh phù hồ cho ta... Còn nữa, nếu các vị có gặp Quân Cơ Lạc... Các vị..."

Đường Tứ Tứ nói tới đây thì không thể nào tiếp tục nói nữa, nàng chỉ có thể mím chặt môi không nóiđược tiếng nào.

Trì Hằng Liễu lo lắng chạm tới vết thương trong lòng nàng, liền tiến lên nói:"Tứ Tứ, mưa rơi càng ngày càng lớn mà đường trong khe núi vừa nhỏ lại trơn, chúng ta nhanh trở về đi thôi."

Đường Tứ Tứ đang mang thai nên cũng không dám qua loa, nàng khẽ gật gật đầu rồi theo Trì Hằng Liễu đi xuống núi. Dưới núi, mây mù hơi nước che kín khiến Mặc thành phủ đầy sương trắng giống như tiên cảnh.

Trì Hằng Liễu cầm một cái ô màu xanh biếc như trúc xanh dựng thẳng, cẩn thận đi trước dẫn đường, hơn nữa còn giúp Đường Tứ Tứ loại bỏ phiền toái trên đường để nàng được an toàn.

Sau khi hai người đi đến chỗ bằng phẳng, Trì Hằng Liễu mới hỏi:"Tứ Tứ, sau này muội có dự dịnh gì không?"

Đường Tứ Tứ hơi nâng cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trong thuần khiết bình tĩnh, nàng nói:"Biểu ca, trước khi Cơ Lạc đi đã giao lệnh bài cho ta. hiện giờ hắn đã mất, vì chính ta và con ta phải trở về..."

Từ góc độ của Trì Hằng Liễu có thể thấy nàng vừa nói lời này thì một bàn tay vỗ về nhè nhẹ lên bụng bằng phẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kiên định, tỏa sáng như châu báu, rạng rỡ chói mắt.

Trì Hằng Liễu nhìn thấy bộ dáng của nàng thì biết biểu muội kiên cường dũng cảm của hắn đã trở lại. hắn vui mừng gật đầu khẽ cười:"Tứ Tứ, muội nghĩ được như vậy thì tốt rồi!"

Như thể là để điều tiết không khí, Đường Tứ Tứ ngẩng đầu nhìn Trì Hằng Liễu rồi đột nhiên cười chuyển đề tài:"Biểu ca, huynh cũng đã trưởng thành rồi. Khi nào thì mới định thành gia lập thất đây? Huynh xem huynh đi, hiện giờ muội cũng sắp làm mẹ của hai đứa nhỏ rồi mà hôn sự của huynh thì vẫn khôngthấy tin tức gì. Nếu huynh cứ tiếp tục kéo dài như vậy thì con của chúng ta sẽ không thể thân càng thêm thân được."

nói đến chuyện này trong mắt Trì Hằng Liễu cũng có ý cười:"Tứ Tứ, khó trách mẫu thân ta lại thương muội như vậy. Hai người ngay cả lời nói cũng giống nhau."

Đường Tứ Tứ giương ô cá chép nghịch nước, khóe miệng ý cười cũng nhiều hơn:"Đó là bởi vì chúng ta là người thân của nhau, sẽ đều hy vọng có một nữ nhân có thể chăm sóc huynh thật tốt."

Trì Hằng Liễu lắc lắc đầu, giọng nói mang vẻ chiều chuộng:"Được rồi, hai người không cần phải lo cho ta, chuyện cưới vợ... không nên vội vàng mà sai lầm!" Hằn từng thích biểu muội của mình. Nhưng hiệngiờ hắn và nàng đã không còn cơ hội. Cũng không vì thế mà hắn tùy tiện tìm một nữ nhân để ứng phó cả đời.

Ngày xuân tươi đẹp của nữ tử rồi sẽ tàn, nếu lỡ gặp sai người thì chính là hủy cả đời.

Mà một nam tử như hắn, nếu cả đời hắn không yêu được nữ tử nào thì cùng lắm là sống một mình cho tới già.

Đường Tứ Tứ đồng ý với Trì Hằng Liễu, từ đề tài này hai người lại nói tới chuyện khác. Mà chờ khi bọn họ đã đi xa, từ trong lùm cây bên cạnh đó có hai người đi ra.

Cầm đầu là Dạ Kiêu Cửu. Ánh mắt Dạ Kiêu Cửu tà mị nhìn theo Đường Tứ Tứ đang đi xa dần, khóe miệng cong lên chứa đựng ý vị sâu xa không rõ tươi cười. Đứng phía sau là mưu sĩ của hắn. Vẻ mặt mưu sĩ nghiêm túc nói:"Quốc chủ, người của chúng ta đã mai phục tốt chung quanh đây, hiện tại có động thủ với Đường Tứ Tứ hay không?"

một Trì Hằng Liễu có võ công cùng một nữ tử mang thai. Như vậy gộp lại thủ hạ của bọn họ có thể dễ dàng thu phục.

Dạ Kiêu Cửu lắc lắc đầu, trong đôi mắt đào hoa hiện lên tia sáng sắc bén lạnh lẽo như ánh trăng, ngắt một cây cỏ đuôi chó bên đường. hắn ngạo nghễ nói:"Dịch Minh, cô ở Mặc thành đợi gần một tháng nay. Tuy rằng mấy ngày nay Quân Cơ Lạc không xuất hiên nhưng ta cảm thấy hắn không hề chết. Ta có thể ngửi thấy mùi hương chỉ thuộc về hắn trong không khí nơi đây. Ta tin rằng hắn đang trốn ở một nơi nào đó mưu đồ bí mật, hắn cho rằng đợi tới thời cơ thích hợp sẽ cho chúng ta một màn đả kích đây."

Mưu sĩ tên Dịch Minh hoài nghi nhíu mày:"Quốc chủ, kế tiếp chúng ta nên làm gì? Có bắt Đường Tứ Tứ để bức Quân Cơ Lạc hay không?"

"Bắt Đường Tứ Tứ cũng vô ích. Phỏng chừng nàng ta cũng bị Quân Cơ Lạc lừa. Quân Cơ Lạc là con hồ lý, giảo hoạt khiến người khác hận tới nghiến răng."

Dạ Kiêu Cửu đặt gốc cỏ đuôi chó ở ngang mũi ngửi, giọng nói có phần dụ dỗ:"Cách Dịch Minh, ngươi có nghe nói qua loài bưu không?"

Cách Dịch Minh đi theo Dạ Kiêu Cửu đã nhiều năm cũng đã sớm quen thuộc.Loài vật gọi là bưu, thực sựhắn có gặp qua! Nó thường là đứa con thứ ba của hổ mẹ sinh hạ, cũng là đứa con dư thừa.

Khi bưu được sinh ra đã khó mà toàn thân nó lại gầy yếu nhỏ bé, trên thân cũng không có màu lông như hổ bình thường, mẹ hổ liền không thích nó. Thậm chí còn có thể đá hoặc cắn vứt bỏ nó. Tiểu bưu gầy yếu thành thức ăn ngon cho động vật khác, bởi vậy mà nhiều bưu chết non ở thời kỳ bú sữa mẹ, cơ hội sông sót rất thấp.

Nếu bưu sống sót thì nó sẽ cực kỳ hung hãn tàn nhẫn, tiếng kêu cũng như tiếng sói tru, như sư rống. Nó tích tụ những bản tính lãnh khốc độc ác nhất của mãnh thú. Mục tiên đầu tiên của nó chính là hổ mẹ đã từng dồn nó vào chỗ chết, sau đó là hai huynh trưởng được yêu thương hơn của nó.

Đột nhiên Dạ Kiêu Cửu ném gốc cỏ đuôi chó vào giữa không trung, sau đó hắn lập tức rút kiếm để bên hông, trường kiếm giơ lên cao rồi chém xuống gốc cỏ đuôi chó, từng mảnh nhỏ của nó rơi nhẹ xuống đất.

Cách Dịch Minh rùng mình, Dạ Kiêu Cửu thu hồi trường kiếm sắc bén, trong đôi mắt đào hoa có cất đầy tia khát máu, nhếch khóe miệng cười thản nhiên:"Dịch Minh, ngươi nói thử xem ta có giống bưu hay không?"

Cách Dịch Minh ngẩn người, nếu trả lời là giống thì chẳng phải là chỉ trích hắn lãnh khốc vô tình hung ác tàn nhẫn như bưu hay sao. Mà nếu trả lời không giống thì lại không được. Trong lúc nhất thời nội tâm hắn đấu tranh, nghĩ trả lời sao cho cẩn thận.

Dạ Kiêu Cửu cười như đóa hoa thuốc phiện quỷ dị liếc nhìn tạp vật trên vai hắn, nói thản nhiên:"Ta thấy Quân Cơ Lạc đúng là cáo chín đuôi giảo hoạt mà ta thì chính là bưu. Bưu có bản tính lãnh khốc độc ác nhất còn hồ ly là loài không thể mạo phạm."

Cách Dịch Minh liếm môi phụ họa:"Quốc chủ anh tài ngút trời, nhất định có thể thu phục được Quân Cơ Lạc."

Dạ Kiêu Cửu nhìn về phía con đường nhỏ Đường Tứ Tư vừa rời đi:"Dịch Minh, không phải Quân Cơ Lạc vẫn không chịu xuất hiện sao? Sao chúng ta không đùa giỡn hắn một chút nhỉ?"

"Ý của quốc chủ là?" Cách Dịch Minh hơi hơi nheo mắt.

"Ý của ta là... không phải Quân Cơ Lạc dùng đại hỏa để trốn thoát sao? không phải hắn trốn đi ngay tới thê tử của hắn cũng không gặp hay sao? Tốt lắm! Chúng ta liền quang minh chính đại hạ độc thủ với Đường Tứ Tứ, khiến hắn phải tận mắt thấy nữ nhân của hắn chết trong biển lửa!" Dạ Kiêu Cửu cười âmtrầm:"Ta ghét nhất vợ chồng bọn chúng ngọt ngào."

Cách Dịch Minh đã biết nên làm thế nào. hắn gật gật đầu, trong mắt lộ ra sự gian xảo.

Đường Tứ Tứu và Trì Hằng Liễu quyết định ngày mai sẽ trở về, màn đêm buông xuống, hai người thu dọn hành lý rồi sau đó ai về phòng người đó ngủ. Tới nửa đêm, một hắc y nhân im lặng tiến vào trong khách điếm. Sau khi hắc y nhân này vào trong khách điếm thì liền giết người trong khách điếm. Trì Hằng Liễu nghe thấy động tĩnh nên thức giấc, ý nghĩ đầu tiên của hắn là tới bên cạnh Đường Tứ Tứ bảo vệ nàng. Nhưng trong phòng hắn đột nhiên xuất hiện rất nhiều hắc y nhân. Mặt khác còn có hắc y nhân do Trì Lệ Dập phái tới bảo vệ Đường Tứ Tứ, hai bên bắt đầu giao đấu kịch liệt.

Đường Tứ Tứ mơ màng, hai gò má truyền tới cảm giác tê dại. Nàng xoa xoa mấy cái nhưng cảm giác tê dại vẫn không hề biến mất. Nàng bị đánh thức khỏi giấc mộng, mở mắt.

Sau đó, đồng tử của nàng co rút mãnh liệt, muốn thất thanh kêu lên mà lại bị người nào đó bưng kín miệng lại, trong mơ mơ màng màng nàng ngửi thấy một mùi gay mũi. Tiếp sau đó đột nhiên toàn thân nàng không còn sức lực rồi lâm vào trong bóng đêm hôn mê.

Trong ánh sáng mờ ảo, Dạ Kiêu Cửu tháo mặt nạ trên mặt xuống, cười cười với Đường Tứ Tứ đang nằm trên giường, sau đó hắn trở lại ngồi trên mép bàn trong phòng. Ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, hắn bắt chéo chân như đang chờ ai đó xuất hiện.

Trong lúc này người nên đến lại chậm chạp không xuất hiện. Dạ Kiêu Cửu đợi đã có chút không kiên nhẫn, hắn bĩu môi, trước khi rời đi hắn cầm lấy đèn chúc trên bàn ném tới chỗ màn che. Màn che lập tức bốc cháy, bốc lên những đốm lửa như hoa...

Khi đi tới cửa, Dạ Kiêu Cửu quay đầu lại xem, thì thấy lửa đã theo màn che bốc cao.

Ánh lửa rọi trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vô cùng vặn vẹo, hắn khẽ thấp giọng lẩm bẩm:"Đường Tứ Tứ, không phải ta muốn hại ngươi mà là tướng công ngươi... không tới cứu ngươi!"

Bỏ lại lời này hắn liền vội vàng rời đi.

Lửa bốc càng ngày càng lớn, rất nhanh liền lan ra như một con rồng lửa. một vài vị khách của khách điếm may mắn vội vàng thoát ra ngoài. Trì Hằng Liễu muốn đi cứu Đường Tứ Tứ nhưng lại bị hắc y nhân giữ lại không thể rời đi.

Nếu lửa lớn vẫn còn cháy thì vận mệnh Đường Tứ Tứ sẽ thực sự phải chấm dứt trong biển lửa. Sau khi Dạ Kiêu Cửu đi ra khỏi khách điếm thì đem quần áo trên người cởi ra ném xuống đất.

Dịch Minh đã đứng bên ngoài từ trước, khi nhìn thấy hắn thì liền vội chạy tới nhận lấy. Ánh mắt Dạ Kiêu Cửu lạnh lùng thâm độc, nói với Dịch Minh:"Nếu nhìn thấy Quân Cơ Lạc hoặc người nào đưa Đường Tứ Tứ ra khỏi biển lửa thì bắn chết ngay!"

Đêm nay Dạ Kiêu Cửu hạ quyết tâm đạt được mục đích.