[Đồng Nhân Hokage] Lão Bản Nương! Thượng Ngưu Lưỡi

Chương 60: Trận thứ ba & kỳ khai đắc thắng (mở cờ là đánh thắng)…




Edit+Beta: Lã Thiên Di

—— tinh ranh trở mình qua năm ngọn núi, gấu mèo chạy không ra khỏi rừng trúc nhỏ  ~

************************************

“Cậu… xác định?”

Hơi thở của Gaara rõ ràng mơ hồ đảo qua cái cổ trắng nõn của Haruhisa, mang theo quái dị nho nhỏ làm rung động lòng người. Haruhisa nhịn không được lấy tay đi xoa lỗ tai, thế nhưng hai tay của mình đều bị người nào đó gắt gao giam cầm ở trong lòng, chỉ có thể tùy ý để cho một trận tê dại ngứa ngáy chậm rãi trèo lên đầu vai, tới khắp sống lưng, ngay cả ngón tay cũng đều không nhịn được cuộn lại hết. Rào rạt rào rạt.

“Haruhisa… Có thể chứ?”

Lại là một tiếng gọi làm cho tâm can người ta phải run lên. Haruhisa nhắm mắt lại, lông mi lại run run một trận kịch liệt, sau đó cực kỳ nhỏ bé mà gật đầu một cái…

Hai tay Gaara bỗng nhiên chặt lại, Haruhisa chỉ cảm thấy thắt lưng của bản thân đều nhanh chóng bị đè nén lại, một hơi thở không thành tiếng ở ngay ngực, cao thấp lưỡng nan, đầu óc bởi vì thiếu dưỡng khí mà bắt đầu vô tri vô thức.

Lờ mờ trong lúc đó, Haruhisa chỉ cảm thấy trên người nhẹ đi, đã bị người nào đó khiêng ở đầu vai như khiêng bao tải. Cô theo bản năng, hai tay ôm lấy thắt lưng của Gaara, cách lớp quần áo mỏng manh, lòng bàn tay truyền đến độ ấm, nóng đến dọa người.

Ẩm ướt mát mẻ gì đó chậm rãi dán trên cằm của cô…

Haruhisa choáng váng hồ hồ đem ánh mắt mở ra một cái, lúc này mới phát hiện không biết từ khi nào cả người cô đã đến trên giường. Trong phòng chỉ còn chừa lại ánh đèn tường nho nhỏ, tản ra ánh sáng mỏng manh.

Ngọn đèn u ám ở trên người Gaara dập dờn ra tầng tầng khe hở mù mịt, tóc hắn hơi bị ánh sáng vàng bao lấy, mi mày trong lúc đó lúc sáng lúc tối, giống như dã thú vừa mới được ngủ đông lâu ngày, rốt cuộc bây giờ cũng đã khải hoàn trở ra, đang dùng hơi lạnh nơi đầu lưỡi từng chút từng chút một, liếm vào nơi yếu ớt trí mạng của con mồi. Sâu trong đôi mắt màu ngọc ngày xưa gợn sóng không sợ hãi kia, giờ phút này đang có ngọn lửa bùng cháy, mãnh liệt bốc cháy.

Haruhisa nhìn Gaara đang chống người ở phía trên cô, tay chân bỗng nhiên cứng ngắc. Hai ngọn lửa màu ngọc ngay trung tâm kia, trong nháy mắt, đã hoàn toàn đốt cháy toàn bộ dũng khí mà cô đã tập trung từng tí một cho tới nay. Cô theo bản năng nhấp nháy hé môi ra, tầm mắt có chút mất tự nhiên tránh được Gaara, thậm chí có chút lén lút di chuyển thân thể, ý đồ muốn thoát đi ra khỏi không gian nhỏ hẹp do Gaara tạo nên…

Trên cằm bỗng nhiên truyền đến một trận đau đớn, Haruhisa nhịn không được hô nhỏ lên, lại đổi lấy một trận hô hấp hỗn loạn của Gaara. Hắn thoáng đứng dậy, vươn tay niết trên cằm của Haruhisa, vừa lòng nhìn chăm chú vào một mảnh nước sáng loáng ẩm ướt phấn hồng. Ngay sau đó, hắn lại cúi đầu tiến đến bên tai Haruhisa, mơ mơ hồ hồ nói:

“Chậm…”

Chậm? Cái gì mà chậm?

Haruhisa một trận lơ mơ, có điều lúc này cô cũng không có khí lực để mở miệng hỏi.

Một tay Gaara nắm bắt cằm cô, đầu lưỡi linh hoạt không ngừng đảo qua cổ cô, thường thường còn kèm theo từng đợt đau đớn rất nhỏ. Haruhisa không tự chủ được nhắm hai mắt lại, cảm giác các nơi trên thân thể lại càng thêm sâu sắc, cô cắn môi, có thế này mới miễn cưỡng ngăn chặn thanh âm bật ra khỏi miệng.

Dần dần, môi Gaara một tấc lại một tấc di chuyển lên trên, mềm nhẹ xẹt qua khóe môi cô, gò má, mí mắt, lại cố tình xa cách qua môi của cô.

Môi Haruhisa thế nhưng lại không hiểu ra sao bắt đầu khô hết, hô hấp cũng dần dần dồn dập lên…

Thật không nhìn ra được… Gaara

Bản lĩnh lại có thể không nhỏ tí nào…

Có thể nghĩ những ông chú bình thường nhất định đã dạy hư Gaara…

Haruhisa một bên căm giận nghĩ, một bên vươn tay túm lấy da thịt mềm mịn ở trên lưng Gaara.

Thân mình Gaara mạnh mẽ run lên, phần thân trên suýt nữa không chống đỡ được. Hắn nắm trụ cánh tay luôn ở bên hông hắn quấy rối, đem cổ áo của bản thân…

“Cởi ra…”

Âm thanh khàn khàn dần dần khuyết tán mở ra, Gaara nhẹ nhàng mân mê cánh môi hồng như hoa hồng của Haruhisa một chút, đè lại, một tay còn lại lặng lẽ theo quần áo của Haruhisa, bắt đầu dò xét đi vào…

“Gaara! Cậu… A…”

Nụ hôn nhợt nhạt bỗng nhiên được thay đổi hương vị. Haruhisa có chút bị động tiếp nhận nhiệt tình bất thình lình của Gaara, đành phải chặt chẽ nhéo cổ áo hắn.

Ngón tay thon dài của Gaara chậm rãi mơn trớn da thịt non mềm trơn mịn, chậm rãi theo áo ngủ Haruhisa đi xuống phía dưới tìm kiếm.

Cái loại cảm giác ‘dương chi bạch ngọc’ này, như một loại xúc giác, hắn vẫn còn nhớ kỹ…

Hơi lạnh đầu ngón tay kích thích, Haruhisa nhịn không được run lên, ý thức cuối cùng được khôi phục rõ ràng. Cô lặng lẽ mở mắt ra, nhìn khuôn mặt của người con trai đã bị lây nhiễm bởi dục vọng, trong lòng dần dần mừng thầm lên.

Dáng vẻ nhìn thấy mà giật mình này, là vì cô.

Rốt cuộc kế hoạch của cô cũng từng chút một lại gần với nhau…

Gaara còn đang bận tìm kiếm đoàn ngọc mềm mại kia, bỗng nhiên ngực chợt lạnh, đôi tay mảnh khảnh không biết từ khi nào đã lặng lẽ tháo nút cài quần áo hắn ra, cánh tay mang theo hơi nóng giống như một con rắn nhỏ quấn quanh trên ngực hắn, không chút an phận nào vẽ tranh lên, chấm một điểm ngay ngực, chợt nhẹ nhàng coi trọng, như gần như xa.

Cổ họng Gaara gian tràn ra một tiếng kêu rên nghiền nát, một tay mò mẫm thắt lưng của Haruhisa, một tay túm quăng quần áo vướng bận ở trên thân thể cô ra.

Một góc sáng lên lướt qua người nằm ở dưới, hồ ly nhỏ cũng đều xấu hổ nhắm hai mắt lại. Ngay cả ánh đèn duy nhất ở trên tường, cũng ngượng ngùng mà bắt đầu tối đi…

************************************

“Chỗ này rõ ràng là một lỗ thủng, vì sao phái vài người lại đây?”

Một người con gái dáng người cao gầy, một thân đều mặc trường bào màu đen, ngoại trừ cây quạt ở sau lưng, toàn thân cũng không có đồ trang sức phối vào, chỉ có dây đai lưng màu đỏ tươi ngay tại bên hông, nhưng đổi lại càng thêm tôn lên dung mạo như bức tranh ấy, tươi đẹp như viên ngọc.

Ngoại trừ… khóe miệng sắc bén kia…

Người con trai có kiểu đầu chỉa chỉa như cây lược, nhét hai tay vào túi, tựa vào trên tường, toàn bộ thân mình đều ẩn ở dưới cái bóng nhàn nhạt kia, nhìn người con gái trước mắt còn đang nói mãi không ngừng. Trên mặt hắn dần dần xuất hiện một nụ cười bết đắc dĩ ——

Hắn lại sẽ phải thua cuộc bởi người phụ nữ hung dữ như vậy.

Bất quá, nếu đã lỡ té ngã, cũng liền thừa nhận đi.

Dù sao hắn cũng không có thời gian rảnh rỗi lại đi tìm người nào thuận mắt hơn.

Vậy thì sẽ vô cùng phiền toái…

“Shikamaru! Anh ở chỗ này a!”

Âm thanh vang dội bỗng nhiên từ phía sau truyền đến, người con trai có đuôi tóc cao tận trời cau mày xoay người:

“A, cái gì hả, hóa ra là Konohamaru, em tới đây làm gì?”

Cười một mặt ánh mặt trời nhân lòng bàn chân hạ bỗng nhiên lảo đảo một chút, có chút bất mãn quát:

“Uy! Đây là ý gì chứ? Cái gì nói là ‘hóa ra là Konohamaru’? Em thì như thế nào?”

“A… Thực phiền toái… Nói đi, Hokage đệ ngũ tìm anh có chuyện gì?”

Shikamaru gãi đầu, hắn thật đúng là không thói quen cùng người khác nói chuyện tự nhiên. Konohamru cũng vậy, Naruto cũng vậy.

Quả nhiên, hắn vừa dứt lời, thằng nhóc tóc đen mắt đen đối diện gãi gãi đầu:

“A, Hokage đệ ngũ nhờ em chuyển vài câu nói đối với anh…”

Nói đến chỗ này, Konohamaru tạm dừng một chút, lanh lợi nhìn nhìn bốn phía.

Ngay lập tức Shikamaru cảm thấy không ổn, còn chưa kịp mở miệng ngăn cản, liền nhìn Konohamaru hai ba bước nhảy tới chính gữa Temari, đầu tiên là số kiếp đan điền, sau đó lại đem hai tay vòng ở bên miện thành dạng cái loa, lớn tiếng hô:

“Shikamaru, nhóc đừng có như mắt lão cố gắng tán gái! Thế giới này nhiều con gái như vậy, một chốc thì làm sao có thể làm xong? Mau nhanh chóng trở về giúp lão nương xử lý văn kiện!”

Shikamaru trấn định nghe xong Konohamaru thuật lại, gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

“Oa ha ha!” Konohamaru chống nạnh cười to vài tiếng, sau đó ở một góc hẻm nhỏ một bên vẫy tay. “Chouji, mau mau ~ đem đồ ăn vặt giao ra đây, em thắng!”

Shikamaru nhíu mày, nhìn Akimichi Chouji chậm rãi từ hẻm nhỏ đi ra, có chút buồn bực gãi đầu, sau đó lại không tình nguyện đem phiến khoai tây giao cho Konohamaru.

Konohamru đắc ý nhận lấy khoai phiến, “Tê kéo” một tiếng mở đóng gói ra, bắt đầu cắn từng ngụm từng ngụm lên.

Chouji nhìn thoáng qua Shikamaru, có chút oán trách đẩy đẩy Shikamaru, nói: “Temari không là lão bà của cậu sao? Tớ nghĩ cậu sẽ lựa chọn cùng cô ấy…”

A ~~ Shikamaru hiểu rõ.

“Hai người lấy tớ ra đánh đố?”

“Hắc hắc ~” Konohamaru cẩn thận xem xét cái gói, phẩy phẩy cái túi sạch bong kin kít. “Đó thật sự là toàn bộ những lời Hokage đệ ngũ nói. Em đi trước ~ người anh em, cảm ơn đồ ăn vặt của anh!”

Shikamaru nhìn nhìn Konohamaru cao hứng rời đi, lại nhìn nhìn Chouji một mặt uể oải, theo quán tính nhíu mày:

“Chậc ~ ai… được rồi Chouji, một lát trở về tớ sẽ mua cho cậu.”

“Thật chứ?!”

Hai mắt Akimichi Chouji lập tức tỏa ánh sáng hỏi, sau khi được Shikamaru khẳng định, cũng lập tức vui vẻ rời đi.

Nóng nảy tiễn bước hai nhóm người rời đi, Shikamaru vừa muốn thở ra một hơi, chóp mũi lại thổi qua một mùi hương thoang thoảng quen thuộc.

“Vinh dự được đón tiếp cao thủ tán gái.” Temari cười tủm tỉm đi về phía trước một bước.

“A ~ làm sao có thể đâu, tớ nhưng là sẽ thật cố gắng nỗ lực giúp công việc của cậu.” Shikamaru lui một bước, dựng bàn tay lên, một mặt tươi cười.

“Trên đời quả thật không hề ít con gái…” Temari như có đăm chiêu, lại tiến một bước.

Nghe thấy lời này, Shikamaru lập tức đi tới tản bộ, một tay nắm chắc tay Temari, chân thành nói: “Điều đó đều không có gì liên quan tới tớ, trong mắt tớ chỉ nhìn thấy mỗi mình cậu.”

“…”

Cứ coi như đã được nghe câu nói đó nhiều lần như vậy, mặt Temari vẫn không thể ức chế đỏ lên. Ninja ở xung quanh cúi đầu phát ra từng tiếng cười vang.

Shikamaru vò đầu, mặc dù nếu như nói tiếp loại lời này sẽ rất phiền toái, bất quá… Có thể được nhìn thấy temari như vậy, dường như cũng vô cùng có lời a.

“Cậu… chờ tớ.”

Bởi vì mọi người xung quanh có ánh mắt mờ ám hoặc hâm mộ, Temari vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn Temari liếc mắt nhìn Shikamaru một cái, nhanh chóng tránh đi.

Mà ánh mắt của Shikamaru, lại dừng ở ngay tại trên váy của Temari.

Làn váy xẻ tà như vậy, bắp dùi thon dài đẹp như ẩn như hiện như…

Shikamaru nhíu mày, xem ra hắn phải về nhà thĩnh giáo lão mẹ, làm cho Temari một bộ… trang phục mùa đông.

(Tác giả loạn nhập: Ya này! Bây giờ đang là tháng bảy, tháng bảy a!)

************************************

Gaara đứng ở bên cửa sổ, một mặt bình tĩnh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Hôm nay, lại là trăng tròn.

Vài năm gần đây, Shukaku thật sự không có gây rối gì. Đôi khi, hắn còn không cảm giác được tồn tại của nó. Nếu như không phải trên thân thể hắn còn hình xăm phong ấn màu tím kia, hắn gần như hoài nghi rằng, có phải Shukaku đã không còn ở trong cơ thể hắn.

Bất quá, quả thật Maki cũng từng nói qua, theo giai đoạn trưởng thành của hắn, tâm tình trở nên chín chắn, năng lực tự khống chế của hắn sẽ càng ngày càng tốt lên. Cứ như vậy, ngay cả Shukaku cũng khó khơi mào động tĩnh to lớn nào.

Thế sự không hoàn toàn nhất định như vậy. Đương nhiên, về phần hắn, vẫn luôn luôn làm kiêu ngạo tự khống chế năng lực, ngẫu nhiên cũng sẽ mất đi hiệu lực nho nhỏ một chút, nhất là vào thời gian nào đó…

“Haruhisa… Cậu… cậu…”

Gaara hơi hơi vuốt cằm, tay đặt ở trên cửa sổ không tự giác nắm chặt, hô hấp trong lúc đó, có cái gì đó lặng lẽ biến hóa.

“Ưm… Kế hoạch, kế hoạch…”

Haruhisa ôm Gaara, gò má dán trên lưng tại Gaara, âm thanh nhỏ bé mà mơ hồ.

Gaara nhịn không được nhắm mắt lại, cầm tiểu hồ ly ở phía sau hắn làm mưa làm gió, ôm bổng lên trên, đối với đôi môi trơn bóng kia, hung hăng cắn xuống.

Mặc dù có hơi đau, nhưng Haruhisa vẫn là thuận theo ngửa nửa đầu, tùy ý để Gaara ‘công thành đoạt đất’, chính là đem hai đùi quấn ở trên lưng Gaara, quấn càng ngày càng chặt…

Ánh trăng nhu hòa từ rèm cửa sổ khe hở chỗ vụng trộm lẻn vào. Trong một căn phòng ngủ to như vậy, mơ hồ có tiếng nói mê cùng ngâm nga cùng với tiếng hít thở, vén xuất hiện.

Cả người của cậu con trai tóc đỏ đều trần trụi, ngọn lửa dục vọng ở trong đôi mắt màu ngọc kia tùy ý bùng cháy. Hắn hạ đầu xuống, thỉnh thoảng có mồ hôi từ trên trán chảy xuống, rơi ở trên thân thể trắng nõn nhẵn nhụi của người con gái ấy. Dưới ánh trăng mờ mịt, ngũ quan của người con trai tuấn tú luôn lãnh đạm kia, đã bị vẻ mặt vui vẻ lây nhiễm quấn lấy, lại làm cho người ta nhịn không được nín thở.

Hắn xoay người, thủ sẵn quanh vòng eo mảnh khảnh của người con gái. Môi khó có được vầng nhuộm màu sắc xẹt qua vành tai óng ánh trong suốt của người con gái, cằm hơi nhọn, cái cổ dài nhỏ, mà sau đó lại tới nơi đẫy đà khéo léo làm cho người ta quyến luyến…

“Gaa… Gaa… Gaara”

Haruhisa cắm một đầu tóc đen xuống dưới, một tay vô lực để ở trước ngực Gaara, hô hấp hỗn loạn thở dốc xen lẫn lời nói đứt quãng:

“Ừm… Ha… mệt… mệt mỏi.”

Gaara lại một lần nữa đè người xuống, lại đổi lấy tiếng hô nhỏ động lòng người của người con gái dưới thân.

“Haruhisa…”

Hắn nâng người con gái tóc dài lên, gần như si mê, hôn lên.

Ngón tay thon dài xẹt qua dấu ấn nông sâu ở trên cổ của người con gái, hắn có chút vừa lòng kéo khóe môi lên, ánh lửa trong mắt lại càng thêm bùng cháy lên…

“Ô…”

Đột nhiên tốc độ nhanh hơn làm cho Haruhisa nhịn không được hô lên, vòng eo mảnh khảnh dường như ngay sau đó sẽ bị bẻ gãy không ngừng lay động. Giống như chiếc lá nhỏ trôi dạt ở trong con sóng lớn bên trong con thuyền nhỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm ngập trong nguy hiểm.

“Haruhisa, Haruhisa… Haruhisa…”

Gaara gần như nỉ non không ngừng hô nhỏ tên của cô, trong tiếng nói khàn khàn giống như chứa đựng nhu tình vô tận.

Mà cô lại chỉ có thể gắt gao bám vào trên người Gaara, nghe âm thanh của hắn, thẳng cho đến khi hắn mang cô theo cùng nhau bay qua đỉnh của sự sung sướng…



“Đến cùng vì quá yêu một người, cũng đã có thể trở nên dũng cảm, không cần suy nghĩ gì hết vì muốn sinh một đứa trẻ cho hắn?”

Trước khi mê man đi qua, Haruhisa bỗng nhiên có một ý nghĩ như vậy trong đầu.

Đại khái…

Chính là giống như cô đã yêu như vậy?

Giống như cô đã rơi vào thật sâu, thật sâu…

Yêu…

************************************

Tác giả có chuyện muốn nói: Ách… A… Ừm… Ai…

Tóm lại, chính là như thế này, không biết vào lúc mọi người xem có đỏ mặt gì đó hay không…

Quan hệ về như thế thế đó, Ngọc Án vẫn là lần đầu viết. Không biết hiệu quả như thế nào, cũng không biết có giống như sông Hoàng Hà không a ~~~

Hư, ta vẫn là âm điệu thấp một chút đi ~o(∩_∩)o